Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

trực tiếp bán đồng hồ thì... cô đó bắt , nếu bắt thì đang đợi cô xuất hiện , đồng hồ xuất hiện thị trường là cô cũng sẽ lộ ngay.

 

Cũng thể để Đại Dũng mang tỉnh khác bán, nhưng cũng chẳng là một hai chiếc, lượng nhiều thế thì chuyển bao nhiêu mới hết ? Ngộ nhỡ trong đội xe phát hiện điều gì bất thường thì rủi ro cũng lớn.

 

Hơn nữa cô cũng kéo Đại Dũng chuyện .

 

Cứ lữa mãi như , túi đồng hồ đó vẫn im trong gian.

 

May mắn là những chiếc đồng hồ nhất thời sẽ mất giá, cô thể từ từ xử lý. Đợi đến kỳ nghỉ Tết cô định về Hối Dương ăn Tết, tìm cơ hội thủ đô ở hai ngày, bán vài chiếc ở chợ đen thủ đô.

 

Những chiếc khác khi ăn Tết xong sẽ từ từ tìm cơ hội bán.

 

Tuy nhiên lúc Đinh Quả trực ca đêm, ban ngày vẫn dạo qua vài khu chợ đen mà cô trong thành phố, lương thực các thứ thì cần mua vì cô mua trực tiếp từ cửa hàng hệ thống, nhưng cửa hàng hệ thống bán sinh vật sống, nên khi thấy bán gà sống cô liền mua luôn.

 

Thấy một cụ già đang bán lót giày thêu tay của chính , đây cũng là thứ mà cửa hàng hệ thống , Đinh Quả thấy lót giày dày dặn, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ nên mua hai đôi theo cỡ chân của , mua cho Đinh Đại Dũng và Bùi Triệt mỗi hai đôi.

 

Cô còn mua ba chiếc hũ gốm mới ở chợ đen khu đông để muối dưa.

 

Về đến hẻm Táo Hoa, việc đầu tiên Đinh Quả khi cửa là khơi bếp lò lên, đó con gà mua về trân trân.

 

dám g.i.ế.c gà!

 

Ngay cả nguyên chủ cũng từng g.i.ế.c gà, nhưng lúc ở nông thôn từng thấy khác g.i.ế.c gà , cắt một nhát dứt khoát lên cổ gà, để sạch m.á.u, đun nước nóng nhúng gà để vặt lông, m.ổ b.ụ.n.g sạch nội tạng.

 

Quy trình thì là quy trình như , nhưng bắt tay là chuyện khác.

 

Đinh Quả dùng hai tay nắm cổ gà bóp bóp, cảm nhận ấm truyền đến lớp lông dày, tay vẫn run run, rốt cuộc dám bóp mạnh xuống, dù chỉ là chuyện trong nháy mắt nhưng vẫn thể tay .

 

Cuối cùng đành bỏ cuộc!

 

"Cứ nuôi , đợi Đại Dũng công tác về g.i.ế.c."

 

Kiếp cô cũng từng nuôi gà, may mà trải nghiệm cho gà ăn lúc nhỏ của nguyên chủ thể cung cấp cho cô chút kinh nghiệm, ngay lập tức cô cởi sợi dây đang buộc gà , chỉ buộc một bên chân nối thêm một sợi dây thừng lớn, buộc cây hương xuân bên cạnh.

 

Cô lấy một nắm kê từ gian rắc xuống đất cho gà ăn chút gì đó để xoa dịu tâm trạng căng thẳng.

 

Trong nhà chuồng gà nên cứ buộc như , đợi Đại Dũng về sẽ g.i.ế.c để món gà nướng.

 

Trong nhà nhiệt độ tăng lên, Đinh Quả nhào ít bột để ủ, chuẩn nướng thêm vài loại bánh mì hương vị khác cất gian để khi nào ăn là ngay.

 

Nướng xong bánh mì cô nướng khoai lang, tiện tay nướng thêm vài cái màn thầu.

 

Những chiếc màn thầu bình thường nướng lên vàng giòn thơm phức, tăng thêm cảm giác ngon miệng nên Đinh Quả thích ăn.

 

Lò nướng bánh mì quả thực đ.á.n.h trúng sở thích của cô, cô sử dụng vô cùng triệt để.

 

Đợi khi Đinh Đại Dũng công tác về g.i.ế.c con gà nuôi hai ngày , sự chỉ đạo của chị , Đinh Đại Dũng vặt sạch lông gà, còn học cách tẩm ướp bằng nước gia vị và dùng nước gia vị để 'mát-xa' cho gà, cuối cùng khi cho lò Đinh Đại Dũng cảm thán: "Chỉ riêng việc đợi gà ngấm gia vị mất cả tiếng đồng hồ , nếu nướng ngon thì thật với công sức vất vả của em."

 

Kết quả nướng một nửa, Đinh Quả chỉ đạo lôi con gà từ trong lò để quết một lớp mật ong lên.

 

Đinh Đại Dũng bày tỏ rằng bôn ba khắp nơi như coi như là từng trải mà vẫn học thêm kiến thức mới từ chị .

 

Khi món gà nướng lò, Đinh Đại Dũng c.ắ.n một miếng là mắt sáng bừng lên, : "Chị, món còn ngon hơn cả gà nữa!"

 

Hôm Đinh Đại Dũng nghỉ, đạp xe dạo hơn nửa thành phố Phong Ninh, xách về một con gà...

 

Ngày tháng cứ bận rộn trôi qua, Đinh Quả suýt nữa quên mất ngày Đinh Kiến Thiết xuống nông trường, là Đinh Đào đến xưởng cho cô .

 

"Bác gái đến mức sắp ngất , bác trai hai ngày nay cũng gầy trông thấy." Đinh Đào chút phẫn nộ, "Chẳng não bộ của bác gái cấu tạo kiểu gì nữa, Đinh Kiến Thiết cải tạo mà cứ như lập công về , tội đó coi như xóa sạch sành sanh, chị dâu cả chỉ phàn nàn một câu về việc xe đạp bán mất là bác gái như giẫm đuôi mà nhảy dựng lên bảo chị dâu cả hẹp hòi, bảo Kiến Thiết đều cải tạo còn tính toán cái xe đạp gì."

 

Cô còn bác gái bảo chị dâu cả đừng học theo Đinh Quả, mắng Đinh Quả một trận vì tội lòng sắt đá.

 

Đinh Quả thầm nghĩ, hèn chi mấy ngày nay hệ thống của cô hoạt động tích cực thế.

 

Gói cho Đinh Đào một chiếc màn thầu nướng và một cái bánh mì, Đinh Đào cảm động thôi: "Chị, đây cũng chẳng tin tức hữu dụng gì, em chỉ là đến để chuyện với chị thôi."

 

Đinh Quả khuôn mặt gầy một vòng của cô, thở dài: "Đây cũng chẳng thù lao gì, cho em thì em cứ ăn ."

 

Sau đó cô hỏi về dự định Tết của cô : "Em về quê ăn Tết Phong Ninh?"

 

Đinh Đào cũng nhớ nhà vì đây là đầu tiên cô rời xa nhà lâu như từ khi lớn lên, nhưng cô cũng tốn tiền xe cộ.

 

Mẹ cô đó , Tết cô cứ ở Phong Ninh, cho cô về về để đỡ tốn tiền.

 

"Chị và Đại Dũng thì ?"

 

Đinh Quả: "Bọn chị định về Hối Dương ăn Tết."

 

Đinh Đào chút ngưỡng mộ gật đầu : "Chị và Đại Dũng về Hối Dương cũng , nếu ở Phong Ninh đến lúc Tết bác trai bác gái gọi hai về ăn Tết, về cũng chẳng xong mà về cũng chẳng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-177.html.]

 

Với tình hình trong nhà như thế, về ăn Tết chắc chắn sẽ rước bực , khéo bác gái còn đòi Đinh Quả trợ cấp thêm tiền bạc nữa; còn nếu về ăn Tết thì sợ những kẻ lắm lời trong khu tập thể .

 

Về quê thì cần lo lắng những chuyện đó nữa.

 

Đinh Quả chỉ cần biểu cảm của cô sẽ vô duyên vô cớ câu đó.

 

Đinh Đào thấy ánh mắt Đinh Quả sang là chị chắc đoán , thở dài: "Thời gian qua bác gái ít chị trong khu tập thể, ít về phía bác gái, chị đúng."

 

Nói Đinh Quả lòng sắt đá, dù thế nào nữa thì Nhạc Hồng Mai cũng là ruột của cô, cô là chị ruột của Đinh Kiến Thiết, trong nhà xảy chuyện lớn như mà Đinh Quả ngay cả việc về thăm một chuyến cũng chịu về.

 

Nhạc Hồng Mai đích mời mà cũng mời về , lòng đúng là quá sắt đá .

 

"Chỉ thôi !" Đinh Quả còn tưởng chuyện gì khác cơ.

 

Dư luận vốn dĩ thể lúc nào cũng về phía cô, ngay cả khi Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương sai thì thời gian lâu dần khó tránh khỏi sẽ một câu 'thiên hạ cha nào sai', chỉ trích cô tính khí lớn, cảm thấy cô hiểu chuyện.

 

Đinh Quả định về ở nên đương nhiên cũng sẽ quan tâm đến những lời trong khu tập thể , cô bắt đầu lên kế hoạch cho việc về quê ăn Tết.

 

Đợi khi Đại Dũng công tác về nữa, cô đo chiều cao, vòng n.g.ự.c, vòng eo cho để chuẩn may quần áo Tết.

 

"Chị, còn gần một tháng nữa mới Tết mà. Hơn nữa cũng chẳng cần may quần áo mới , Tết bọn em còn phát bảo hộ lao động một nữa, còn cả một bộ quần áo công tác cơ."

 

Cùng là công nhân chính thức nhưng phúc lợi về bảo hộ lao động của đội xe vận tải còn hơn cả nhà máy thực phẩm.

 

Đinh Quả : "Quần áo thì chuẩn chứ, quần áo công tác là quần áo công tác, còn quần áo bình thường... Ơ, Đại Dũng, em cao lên ?"

 

"Cao lên ạ?" Đinh Đại Dũng còn chậm chạp hơn cả Đinh Quả, cúi đầu ống quần : "Hèn chi dạo mặc cái quần em cứ thấy lạnh cổ chân."

 

Quần áo công tác vốn rộng thùng thình nên nhận sự khác biệt, nhưng khi quần áo bình thường, nhất là chiếc quần đây mặc in thì dạo mặc thấy lạnh cổ chân, đó là vì quần ngắn .

 

Cổ chân lạnh thì cứ nhịn, cũng chẳng thèm nghiên cứu xem tại cổ chân lạnh.

 

Đinh Đại Dũng gãi gãi đầu, chút vui mừng : "Em cứ tưởng sẽ cao thêm nữa chứ."

 

Sau khi theo chị lên thành phố, ăn uống hơn ở nhà, dầu mỡ đầy đủ, cá thịt thiếu nên bù đắp dinh dưỡng, ngờ chiều cao đổi suốt một năm qua giờ tăng thêm một chút.

 

Đinh Quả cũng vui mừng: "Đợi khi may quần áo chị sẽ để thừa một đoạn, em cố gắng lên, tranh thủ cao thêm chút nữa."

 

Hôm Đinh Quả bưu điện gửi một bưu kiện về quê, mua cho chú ba thím ba vài miếng vải và một ít đặc sản mà Đinh Đại Dũng gom góp từ khắp nơi, tất cả đều đóng gói gửi về.

 

Rời khỏi bưu điện cô đến tiệm may phố chính, hiệu yêu cầu của với bác thợ may già, kiểu dáng cũng quá cường điệu, chiết eo một chút là .

 

Bộ quần áo của Đại Dũng thì theo kiểu dáng thông thường của thời đại .

 

Vải là lấy từ cửa hàng hệ thống, cô chọn một mảnh vải xanh in hoa nhí để áo khoác, vải kaki xám đậm để quần, còn đặt ở chỗ bác thợ may hai đôi giày bông mới.

 

Cho Đinh Đại Dũng là một bộ màu xanh quân đội.

 

Trao đổi thư từ với Bùi Triệt vài thì thời gian trôi vèo đến cuối năm.

 

Đinh Quả nhận liên tiếp mấy bưu kiện, ngoài những thứ Bùi Triệt gửi về còn vài bưu kiện gửi từ thủ đô tới.

 

Trong đó một bưu kiện là của Bùi lão gia t.ử.

 

Một túi lớn kỷ t.ử, một chiếc áo len lông cừu, một mảnh vải màu lạc đà, còn cả táo đỏ, thịt bò khô, mộc nhĩ các thứ.

 

Đinh Quả lập tức toát mồ hôi hột.

 

từng tặng thứ gì cho lão gia t.ử, ngờ lão gia t.ử gửi đồ cho cô, cô gọi điện thoại cho Bùi Triệt, Bùi Triệt trong điện thoại thoải mái : "Đó cũng chẳng do ông nội chuẩn , là bố gửi đấy, họ sợ gửi trực tiếp cho em sẽ em sợ nên mới nhờ ông nội chuyển giúp một tay."

 

Đinh Quả cầm ống : "Vậy em cần tặng quà đáp lễ ?"

 

Bùi Triệt : "Không cần , họ rõ thì em cũng chẳng cần đáp lễ. Phía ông nội càng quan tâm chuyện đó, đúng , Tết em ở Phong Ninh về Hối Dương?"

 

Đinh Quả: "Về Hối Dương, nhưng trong dịp Tết chắc em sẽ thủ đô một chuyến, lúc đó sẽ đến tận cửa chúc Tết lão gia t.ử."

 

Tiếng sảng khoái của Bùi Triệt truyền qua ống : "Đây quả thực là món quà đáp lễ nhất ."

 

Cúp điện thoại xong, Đinh Quả thống kê những món đồ mà Đinh Đại Dũng gom góp từ khắp nơi trong thời gian qua, chia thành mấy phần đóng gói gửi .

 

Nhà họ Hoàng, nhà họ Tống, còn quà đáp lễ cho dì Vu.

 

Dù Bùi Triệt trong điện thoại là cần đáp lễ nhưng cô vẫn gửi cho lão gia t.ử một ít đặc sản vùng lân cận.

 

Chiếc áo len lông cừu màu vàng nhạt ấm áp nhưng châm chích da thịt, Đinh Quả mặc áo thu đông bên trong, thắt một chiếc khăn lụa nhỏ ở cổ để ngăn cách với cổ áo len, cô vui vẻ tham gia đại hội tổng kết cuối năm của nhà máy.

 

Không ngoài dự đoán cô bình chọn là cá nhân tiên tiến của nhà máy.

 

 

Loading...