Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 164
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tai cô thính mắt cô tinh là nhờ tác dụng của nước giếng và hồng sâm, còn Bùi Triệt thì đúng là bản lĩnh thật sự, hoặc là thiên bẩm, hoặc là huấn luyện chuyên nghiệp.
"Em cùng ."
Đã dự định phát triển mối quan hệ , Đinh Quả cũng định che giấu thực lực của , tránh để Bùi Triệt lo lắng, cô thêm một câu: "Anh quên , sức lực em khá lớn đấy."
Vừa Bùi Triệt liền nhớ cánh tay nhấc lên nổi, im lặng một lúc, gì thêm nữa.
Hai lặng lẽ khỏi cửa, khỏi con ngõ, thấy chiếc xe tải đang đậu ở đó.
Có lẽ vì sợ gây sự chú ý của cư dân xung quanh, xe tải thậm chí còn bật đèn, cứ thế im lìm đậu ở đó.
Thấy hai , tài xế mở cửa nhảy xuống, thử gọi một tiếng: "Anh Triệt?"
Bùi Triệt gật đầu: "Là , là đồng chí Nhạc Khang?"
"Vâng, chào Triệt!"
Bùi Triệt giới thiệu hai với .
Nhạc Khang ở mỏ than tỉnh, trai là chiến hữu của Bùi Triệt.
Đinh Quả còn thấy từ lời cảm ơn kích động của Nhạc Khang rằng Bùi Triệt hình như cứu mạng trai Nhạc Khang chiến trường.
Bùi Triệt sâu thêm về chủ đề , hô hào xuống dỡ than.
Nhạc Khang định cùng Bùi Triệt khiêng sọt than, sẵn tiện hỏi Đinh Quả lên xe chờ , kịp mở miệng thì thấy Đinh Quả bên cạnh thùng xe, tay trái nắm ngược mép sọt than, tay luồn xuống đáy sọt, nhẹ nhàng nhấc bổng một sọt than về phía con ngõ bên cạnh.
Nhạc Khang nhất thời ngây tại chỗ.
Bùi Triệt cũng chút chấn động.
Lần lúc Đinh Quả giữ c.h.ặ.t cánh tay, dù cũng dùng hết sức phản kháng, nên rõ sức lực của Đinh Quả rốt cuộc lớn đến mức nào, sọt than cũng thể nhẹ nhàng vác lên, ngoài việc bản đàn ông sức dài vai rộng thì cũng liên quan đến việc rèn luyện thường ngày của , nhưng Đinh Quả nhấc sọt vẻ còn nhẹ nhàng hơn cả , hơn nữa dùng vai mượn lực mà trực tiếp dùng tay nhấc, tốn mấy sức lực luôn.
"Cậu ở đây trông chừng , để khuân là ." Bùi Triệt cũng nhẹ nhàng vác một sọt than lên rời .
Người , Nhạc Khang vẫn hồn , thậm chí còn kiểm tra xem sọt than xe đổ đầy , là kéo nhầm sọt rỗng.
Trong cái sọt mà đối tượng của Triệt mới mang chắc chắn là than chứ nhỉ? Nhạc Khang chắc chắn nghĩ thầm, gãi gãi đầu.
Trong nhà, Đinh Quả đổ than xuống chỗ mới dọn dẹp xong hồi chiều, cái sọt còn trả mà.
Bùi Triệt theo , Đinh Quả khéo léo nghiêng sọt than, đổ than bên trong , một trận im lặng.
Ngay cả , cái sọt than dù là vác là bê để đổ, cơ thể đều thể cảm nhận sức nặng trì xuống của vật nặng, nhưng ở chỗ Đinh Quả, cảm giác trì xuống dường như tồn tại.
Vốn dĩ còn dặn dò Đinh Quả một câu, sức lực cũng dùng như , lo lắng Đinh Quả dùng sức đúng cách sẽ tổn thương cơ thể, lúc chọn cách ngậm miệng, vẻ mặt thất bại cùng Đinh Quả tiếp tục ngoài khuân than.
Đợi khi than đá và gỗ củi khuân hết nhà, Đinh Quả mời Nhạc Khang nghỉ ngơi, bảo Bùi Triệt tiếp chuyện, cô rót đầy nước nóng bình nước quân dụng của Nhạc Khang, gói thêm một phần bánh ngọt, cùng với một hộp thịt đóng hộp, còn lấy thêm hai quả táo, đưa hết cho Nhạc Khang.
Nhạc Khang cũng lâu, qua đây để cửa nhà, thuận tiện tiếp tục đến giao đồ.
Đối với những thứ Đinh Quả đưa, từ chối , đành cảm ơn nhận lấy.
Trời còn sớm nữa, Bùi Triệt cùng Nhạc Khang.
Trước khi lấy một cái cặp l.ồ.ng giữ nhiệt, dặn dò Đinh Quả đóng kỹ cửa sổ, hẹn mai sẽ qua đưa bữa sáng, mới lưu luyến rời .
Đinh Quả cứ tưởng Bùi Triệt chuyện bao tải chỉ là đùa, ngờ sáng sớm hôm thật sự đưa qua cho cô mấy cái.
Đinh Quả buồn : "Đánh mà em còn cần giấu đầu lòi đuôi ?"
Bùi Triệt nghiêm nghị : "Đánh công khai thì em tiện đ.á.n.h mỗi ngày, trùm bao tải thì khác, đ.á.n.h mấy trận thì đ.á.n.h."
Mắt Đinh Quả lập tức sáng lên: "Anh nham hiểm thật đấy!"
cô thích.
Bùi Triệt dè dặt, tự giác bày bát đũa.
Trên bàn ăn, nghĩ đến sức lực của Đinh Quả, mấy định thôi, cuối cùng lời đến miệng biến thành dặn dò: "Quả Quả, sức lực của em vẫn nên thu liễm một chút, dùng sẽ là một con bài tẩy tồi , còn ở đây mấy ngày nữa, dạy em vài chiêu, thể khéo léo vận dụng sức mạnh của em."
Đinh Quả đương nhiên sẽ từ chối.
Cô chút nền tảng võ thuật, nhưng cũng ngại nắm bắt thêm vài kỹ năng.
Bùi Triệt dạy cô thì tuyệt đối là mấy chiêu múa may cuồng, ước chừng còn thực dụng hơn cả những chiêu thức cô học ở kiếp .
Ăn xong bữa sáng, đưa Đinh Quả đến đơn vị, đạp xe đạp của Đinh Quả đến Ủy ban Cách mạng.
Đinh Quả còn tìm Đinh Kiến Thiết, ngờ Đinh Kiến Thiết tự tìm đến tận nhà máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-164.html.]
Đinh Quả thông báo ở cổng nhà máy tìm, cô còn tưởng là phía Bùi Triệt chuyện gì gấp qua báo cho cô , bèn nhanh ch.óng xong việc trong tay, với tổ trưởng một tiếng bước chân vội vã cổng nhà máy.
Thấy cô , Đinh Kiến Thiết đang xổm đất bỗng bật dậy, dùng ánh mắt như kẻ thù trừng mắt cô, nghiến răng nghiến lợi : "Chị còn mặt mũi , nhà họ Phan sắp chị hại t.h.ả.m chị ?"
Đinh Quả tới khi thấy là Đinh Kiến Thiết thì bước chân chậm , thì nhướng mày, nhanh chậm : "Không , chi tiết xem nào, để xem t.h.ả.m đến mức nào."
Đinh Kiến Thiết thái độ tản mạn của cô cho tức đến đỏ mặt, bóp mạnh nắm đ.ấ.m, nghiến răng : "Chị thành thật cho , Đỉnh Phong là do chị đ.á.n.h thương ? Chuyện của bác Phan là do chị giở trò ? thật hiểu nổi, chị Niệm Quân rốt cuộc gì chị mà chị cứ nổi chị sống , cứ dồn đường cùng!"
Đinh Quả nheo mắt nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, Đinh Kiến Thiết theo bản năng lùi hai bước, giơ tay chỉ Đinh Quả, đe dọa: "Chị đừng qua đây, chị mà dám động thủ, sẽ ... tìm lãnh đạo các ."
Hôm nay dám qua đây chất vấn là vì cảm thấy ở ngay cổng đơn vị của Đinh Quả, cô chắc chắn sẽ chú ý đến ảnh hưởng, dám tay đ.á.n.h , nhưng lúc thấy sự lạnh lẽo trong mắt cô, Đinh Kiến Thiết chút chột , nhanh ch.óng lùi giãn cách cách với Đinh Quả, tiếp tục buông lời hăm dọa: " cho chị , bất kể chị gì thì nhất hãy mau ch.óng dừng tay, nếu chị còn hãm hại gia đình chồng chị Niệm Quân nữa, sẽ tha cho chị ."
Nói xong xoay định chạy.
Thế nhưng lúc xoay thì lòng bàn chân bỗng trượt một cái một cách kỳ lạ, một tư thế ngã chổng vó quen thuộc kèm theo một tiếng thét t.h.ả.m thiết.
Đinh Quả nhanh chậm tới, khi Đinh Kiến Thiết kịp bò dậy nhấc chân giẫm lên mặt , nhấn đầu xuống đất, chà xát mặt nền đất.
"Đinh... Quả!" Đinh Kiến Thiết thẹn giận, sức vùng vẫy định rút đầu khỏi lòng bàn chân Đinh Quả, nghiến răng : "... Buông , Đinh Quả g.i.ế.c chị, g.i.ế.c chị!"
Hắn giơ tay định gỡ cổ chân Đinh Quả , Đinh Quả rút chân về, Đinh Kiến Thiết định bò dậy liều mạng với Đinh Quả thì tay Đinh Quả tới, tát liên tiếp mười mấy cái bạt tai hai bên mặt mới dừng tay.
"Tìm lãnh đạo ? Đi, đưa tìm."
Nói xong túm lấy cổ áo Đinh Kiến Thiết lôi xềnh xệch như lôi một con ch.ó c.h.ế.t về phía nhà máy.
Đầu óc Đinh Kiến Thiết ù , như vô con ruồi đang đồng loạt rung cánh trong não , đợi đến khi phản ứng thì Đinh Quả lôi mấy mét mặt đất.
Hắn là một đàn ông to xác mà Đinh Quả lôi đất một cách dễ dàng như , mặt mũi còn để nữa?
Lúc mặt mũi chỉ là chuyện nhỏ, Đinh Kiến Thiết chút sợ , xoay vùng vẫy đập cánh tay Đinh Quả: "Buông , chị buông , tìm lãnh đạo chị nữa, tìm nữa..."
Bịch!
Đinh Quả buông cổ áo đang túm , nửa của Đinh Kiến Thiết ngã mạnh xuống đất, nhưng màng tới nữa, tay chân luống cuống bò dậy chạy mất dạng, nửa lời thừa thãi cũng .
Bác Tiêu từ phòng bảo vệ , : "Tiểu Đinh, chứ? Cậu thanh niên đó là em trai cháu ?"
Lúc nãy lúc đến tìm trông cũng dáng ngợm, năng cũng lễ phép, ngờ thấy Đinh Quả là như con ch.ó điên sủa ầm ĩ ngừng với Đinh Quả, bác Tiêu nhớ kỹ khuôn mặt đó , tên mà tới nữa, bác sẽ giúp gọi .
Đinh Quả đầu : "Em trai cháu ạ, bác yên tâm bác Tiêu, cháu ."
Đang chuyện định nhà máy, bỗng nhiên , nhướng mày sang bên đường.
Bên mã lộ, Bùi Triệt mặt cảm xúc đạp xe lướt qua, đuổi theo hướng Đinh Kiến Thiết chạy.
"Người thật là!" Khóe miệng Đinh Quả giật giật.
Nhấc tay thời gian, cũng sắp tan , nhưng vẫn về xưởng điểm danh một cái, thể cứ thế ở đây đợi đến khi chuông tan vang lên .
Buổi trưa, Đinh Quả ăn cơm cùng Bùi Triệt ở nhà ăn.
Đinh Quả buồn đối diện, bất lực : "Đây đang là ban ngày đấy, qua đó đ.á.n.h một trận, ảnh hưởng đến thì đáng ?"
Bùi Triệt nhướng mày: "Xả giận cho đối tượng của mà còn cân nhắc đáng ?"
Nói xong bổ sung thêm một câu, "Anh trùm bao tải mới đ.á.n.h đấy."
bên ngoài hề ngụy trang gì cả, cho dù Đinh Kiến Thiết ai đ.á.n.h , nhưng vạn nhất qua đường thấy thì .
Bùi Triệt : "Yên tâm , tự chừng mực."
Đinh Quả đảo mắt: "Anh còn mang theo bao tải bên ?"
Bùi Triệt gắp thức ăn cho cô: "Cũng hẳn, sáng nay để một cái trong túi xách, nghĩ bụng chừng lúc nào đó sẽ dùng tới, ngờ buổi trưa dùng luôn ."
Bên hai đang ngọt ngào ăn cơm, bên Đinh Kiến Thiết thì tức đến sắp c.h.ế.t .
Cái tát là do Đinh Quả tát, tận mắt thấy cô tát, cái , nhưng ai trùm bao tải ?
Mặc dù đổ lên đầu Đinh Quả nhưng cũng Đinh Quả thể nào đuổi theo , vả lúc mới bắt đầu chạy, trong lúc lảo đảo cũng ngoái đầu , Đinh Quả căn bản hề đuổi theo.
Hơn nữa, Đinh Quả đ.á.n.h mà cần trùm bao tải ?
Vậy rốt cuộc là tên khốn khiếp nào đ.á.n.h ?
Lần Bùi Triệt tay quá nặng, cho nên Đinh Kiến Thiết mặc dù đ.á.n.h nhưng vẫn đến mức nhập viện, nhe răng trợn mắt khập khiễng trở về nhà, Nhạc Hồng Mai vẻ mặt tiều tụy sợ hết hồn.
"Ái chà, thế ? Ai đ.á.n.h thế?"
Đinh Kiến Thiết hừ lạnh một tiếng, quyết định tất cả đều tính lên đầu Đinh Quả, : "Đinh Quả con chổi đó, con tìm chị hỏi chuyện chị Niệm Quân, chị đ.á.n.h con."