Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:37:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là nghĩ mãi , vợ chồng nhà họ Phan gặp gì.

 

Hai bên gặp mặt, ngược lên đối chọi gay gắt, nhưng bầu khí cũng kỳ quái.

 

Sau khi cửa, Đinh Quả lễ phép chào một tiếng, cha Phan tuy gì nhưng gật đầu coi như đáp , đó ánh mắt mang theo vài phần uy áp soi mói Đinh Quả từ xuống một lượt.

 

Hai vợ chồng đều là lãnh đạo trong đơn vị của , tự một phần uy nghiêm, đây là chơi trò dùng bạo lực lạnh để gây áp lực ?

 

Đinh Quả hề nao núng, thản nhiên xuống, hề hoảng loạn, ánh mắt bình thản đón nhận, nở một nụ rạng rỡ: "Cháu ạ?"

 

"..." Cha Phan đồng loạt thu hồi ánh mắt, cố gắng nhịn lắm mới sang một cái.

 

Cứng đầu!

 

Đây đúng là một đứa cứng đầu.

 

phủ nhận, cô con gái lớn của nhà họ Đinh đúng là xinh hơn Đinh Niệm Quân.

 

xinh thì tác dụng gì, chẳng vẫn là lòng độc ác .

 

Ngược cho Đinh Chí Cương ở bên cạnh lo lắng thôi.

 

Trong bếp, Nhạc Hồng Mai cũng chú ý đến động tĩnh bên ngoài, suýt chút nữa cháy thức ăn.

 

Mẹ Phan nhướng mí mắt lên, mặt nở một nụ như như , : "Đồng chí Đinh Quả, về chuyện đây chỉ là một hiểu lầm, chẳng qua là chướng ngại vật chúng đặt cho Đỉnh Phong và em gái cháu thôi, hai đứa trẻ tưởng là thật. Nói thật, cho đến tận hôm nay, đều cảm thấy em gái cháu là lương phối của con trai ."

 

Đinh Quả đưa tay kiểu Nhĩ Khang ngăn đối phương cần tiếp nữa, cô đính chính : "Xin hãy gọi thẳng tên Đinh Niệm Quân, cố gắng đừng kéo cháu mối quan hệ với đối phương, đồng chí Đinh Niệm Quân là do cha cháu nhận, cháu nhận. Nếu em gái, chỉ con út nhà cháu thôi."

 

Nhạc Hồng Mai từ trong bếp , đồng tình : "Đinh Quả, đừng bậy bạ, chuyện đó lúc đầu chú dì đây , con quậy phá chúng thì thôi, quậy phá cái gì? Bản việc đó là của con, tiên hãy xin chú dì một tiếng ."

 

Vừa chuyện, ngừng hiệu bằng mắt cho Đinh Quả, để Đinh Quả nhún nhường , những chuyện khác đợi nhà họ Phan hãy .

 

Hiện tại nhà họ Đinh đang đuối lý, nghĩ cách dập tắt cơn giận của nhà họ Phan, Niệm Quân còn trông cậy họ nữa.

 

Đinh Quả trực tiếp lờ con mắt đang nháy liên hồi của Nhạc Hồng Mai, liếc sang cái bàn bên cạnh, về phía Nhạc Hồng Mai, lạnh : "Mẹ rót chén , rót chén nước thì con , xin là cái thứ gì ? Lời xin cơ?"

 

"Đinh Quả!" Đinh Chí Cương quát lạnh, "Giáo dưỡng của mày ?"

 

"Lúc xuống nông thôn vứt xe lửa !" Đinh Quả như sang, Đinh Chí Cương nghẹn lời.

 

"Quả là một cái miệng lanh lợi." Mẹ Phan lạnh , "Chúng cũng cần ai xin , lời xin của nhà họ Đinh các , chúng thật sự nhận nổi."

 

"Cảm ơn lời khen!" Đinh Quả rạng rỡ, đó sang với Nhạc Hồng Mai, "Mẹ xem, nhận nổi , bảo con xin cái gì? Ý tứ trong lời của ? Người bao giờ cảm thấy họ gì cả, khi con từ chối rõ ràng, con trai họ từ thủ đô chạy đến đây với vẻ cao cao tại thượng khuyên con kết hôn giả để cùng lừa dối cha , khi con một nữa từ chối rõ ràng thì ôm hận trong lòng tìm xử lý con , đều ở phía chúng hết cơ đấy."

 

Mẹ Phan nghẹn lời, đó cơn giận bốc lên tận đầu, bà Đỉnh Phong nhà bà những việc đều là do Đinh Niệm Quân xúi giục, trái trái đều là của Đinh Niệm Quân nhà ông bà, nếu tại Đinh Niệm Quân, con trai bà Đinh Quả là ai chứ!

 

kịp mở miệng, cha Phan nãy giờ vẫn im lặng lên tiếng , ánh mắt trầm trầm về phía Đinh Quả, lạnh lùng : "Làm việc gì cũng nên để cho một con đường lui, dồn ép đến cùng là !"

 

Đinh Quả : "Lời đạo lý, chắc hẳn ông cũng dạy bảo con trai như chứ?"

 

Cơ mặt cha Phan giật giật, ông đột nhiên lạnh giọng hỏi: "Chuyện của Đỉnh Phong liên quan đến cháu ? Nói!"

 

"Ông đang thẩm vấn ?" Sắc mặt Đinh Quả đổi, chỉ nơi đáy mắt lộ chút nghi hoặc: "Phan Đỉnh Phong cơ?" Cô đầu về phía nhà bếp gọi to, "Mẹ, sáng nay Phan Đỉnh Phong và Đinh Niệm Quân xảy chút chuyện, cũng cho con là chuyện gì..."

 

"Đồng chí Đinh Quả, những chuyện cứ khéo mồm khéo miệng là thể lấp l.i.ế.m qua . Đỉnh Phong nhà trả giá cho chuyện đây , cháu rốt cuộc còn thế nào nữa?" Cha Phan đột nhiên gầm lên một tiếng ngắt lời Đinh Quả, đó tay quờ thắt lưng, đập mạnh một thứ xuống bàn, "Có giỏi thì cháu nhắm đây !"

 

Đinh Quả họng s.ú.n.g đen ngòm bàn, đồng t.ử co rút , cơ bắp căng cứng, đó chậm rãi dời mắt , ánh mắt lạnh lùng Phan Viễn Chinh.

 

Đinh Chí Cương ở bên cạnh sắc mặt lập tức trắng bệch, hồn vía lên mây, theo bản năng bật nhảy lên, giọng vì quá căng thẳng mà chút xé lòng, Phan Viễn Chinh : "Thông gia, ông cái gì ?"

 

Lại sang Đinh Quả: "Đinh Quả, con ăn cho hẳn hoi , đừng giọng điệu kỳ quái đó nữa. ... Thông gia, ông bớt giận , cái chuyện đùa ."

 

Đinh Quả vẫn Phan Viễn Chinh, giọng thanh lãnh mà sắc lẹm, nhấn mạnh từng chữ: "Có giỏi thì ông nổ s.ú.n.g !"

 

"Đinh Quả!" Đinh Chí Cương đỏ bừng mặt, gào lên đầy vẻ giận dữ.

 

Lúc còn ngoan cố cái gì nữa.

 

"Á!" Phía bên truyền đến một tiếng kêu thảng thốt, Nhạc Hồng Mai khỏi bếp từ bao giờ, chân mềm nhũn như b.ún, bám lấy khung cửa cố gắng giữ vững cơ thể đang lung lay sắp đổ, run giọng , "Đừng, đừng, đừng bậy nhé, Đinh Quả, con, con mau nhận ."

 

Đinh Quả vẫn lạnh lùng đối mắt với Phan Viễn Chinh.

 

Mẹ Phan rõ Đinh Quả đang cố gồng lên là thật sự sợ, nhưng bà chút thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-158.html.]

 

Bà hy vọng Đinh Quả sẽ quậy lên.

 

Chẳng đây Đỉnh Phong con gái lớn nhà họ Đinh đ.á.n.h ?

 

Lúc động thủ ?

 

Phan Viễn Chinh cũng ngờ Đinh Quả thể bình tĩnh đến , bất kể cô đang giả vờ thì sự can đảm cũng khiến ông phần khâm phục, nhưng nếu là đối thủ thì đúng là một kẻ cứng đầu khiến ông thể xuống đài , gân xanh trán đều giật nảy lên mấy cái.

 

Phan Viễn Chinh cũng đang thất vọng vì Đinh Quả phản ứng quá mãnh liệt.

 

nếu Đinh Quả lúc động thủ, ý nghĩa sẽ khác hẳn, thể khép cô tội hành hung quân nhân.

 

Đinh Quả cũng là loại ngu ngốc cứ kích động là nhảy dựng lên đ.á.n.h , cô thể dễ dàng động thủ ?

 

Đánh thì cũng là đ.á.n.h Phan Đỉnh Phong, còn đ.á.n.h Phan Viễn Chinh - vị quân nhân đang tại ngũ , cô khùng mới như .

 

Trong lúc giằng co, "Rầm" một tiếng, cửa từ bên ngoài đẩy , Đinh Đại Dũng mồ hôi đầm đìa bước , thấy Đinh Quả đó, bầu khí trong nhà yên tĩnh, ngoài tiếng gầm rú thấy hành lang thì lúc im ắng, cãi vã ồn ào, thở phào nhẹ nhõm, gọi: "Chị!"

 

Xưởng tạm thời sắp xếp công tác cùng sư phụ, chạy đến xưởng tìm Đinh Quả định với chị một tiếng, từ chỗ bảo vệ mới Đinh Quả về đây.

 

Bác Tiêu nay sẽ nhiều lời, họa từ miệng mà , chuyện bao đồng quản nhiều dễ đắc tội với khác, nhưng cách đây lâu ông nhận hai bao t.h.u.ố.c từ dì của Đinh Quả, t.h.u.ố.c còn nỡ bóc, vẫn đang khóa trong ngăn kéo nhà ông kìa, ông cũng đến nỗi m.á.u lạnh như , liền thêm với Đinh Đại Dũng vài câu, Đinh Đại Dũng bác gái cứ trách móc Đinh Quả, còn dùng việc tìm lãnh đạo đe dọa bắt cô trưa nay về nhà, liền chắc chắn chuyện, chả thế mà vội vàng chạy tới .

 

Hai chị em từ nhà khu tập thể , lúc Đinh Đại Dũng mới thấy khẩu s.ú.n.g Phan Viễn Chinh đập bàn.

 

Anh đầu thấy s.ú.n.g, đội xe của họ cũng s.ú.n.g, điều còn chạm thôi, nhưng khẩu s.ú.n.g của Phan Viễn Chinh mang chắc để chiêm ngưỡng, đây là để răn đe ai ?

 

Đinh Đại Dũng định gì đó thì Đinh Quả kéo một cái, đầu , ánh mắt chằm chằm khẩu s.ú.n.g bàn, : "Cảm ơn hai , hôm nay cho mở mang tầm mắt!"

 

Sau đó kéo Đinh Đại Dũng rời .

 

Rời khỏi khu tập thể một đoạn, dây thần kinh căng thẳng của Đinh Quả mới giãn , trong mắt tràn đầy hàn ý.

 

"Chị, cái lão già đó..."

 

Đinh Quả lạnh lùng : "Quá rảnh rỗi !"

 

Cô tập trung đạp bàn đạp, : "Chuyện em đừng xen , hai chị em ăn cơm ... , em qua đây?"

 

Đinh Đại Dũng: "Xưởng tạm thời bảo em giao chuyến hàng cùng sư phụ, chắc mất ba ngày. Chị ơi, lão già đó thật đấy, lão đe dọa chị ? Hay là tìm chú của Tiêu Hồng, hoặc là hai ngày chị cứ đến ở nhà Tiêu Hồng ."

 

Đinh Quả lạnh: " tìm chú Tiêu."

 

đến ở nhà Tiêu Hồng thì cần thiết!

 

An ủi Đinh Đại Dũng xong, hai chị em tìm một nhà hàng quốc doanh ăn bữa cơm, để Đinh Đại Dũng về thu dọn đồ đạc yên tâm công tác, Đinh Quả đạp xe đến xưởng xin nghỉ phép, đó thẳng đến Ủy ban Cách mạng.

 

"Cháu gặp Tề Quang Minh?" Tiêu Hải Phong ngạc nhiên, ông càng ngạc nhiên hơn là cô bé gặp riêng ông mà trực tiếp đến Ủy ban Cách mạng.

 

Mặc dù Đinh Quả cố gắng kìm nén nhưng hàn ý nơi đáy mắt vẫn khiến Tiêu Hải Phong nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Xảy chuyện gì ?"

 

Đinh Quả trực tiếp trả lời ông mà : "Chú Tiêu, cháu các chú thẩm vấn quy định, sử dụng các biện pháp lừa gạt và đe dọa, cháu của các chú, cháu thể vi phạm quy định ."

 

"Cháu định..."

 

Đinh Quả: "Cháu rối loạn trận thế của Tề Quang Minh một chút, xem thể khiến khai thêm thứ gì , thời gian gấp rút."

 

Tiêu Hải Phong xảy chuyện gì, nhưng Đinh Quả , ông cũng hỏi thêm nữa.

 

Về việc sắp xếp cho cô gặp Tề Quang Minh, đối với ông hiện nay mà , còn dễ dàng thao tác hơn , thậm chí tính là vi phạm quy định.

 

Tề Quang Minh thời gian c.h.ế.t lặng trong hết thẩm vấn đến thẩm vấn khác, nhưng khi thấy Đinh Quả nữa, đáy mắt vẫn bùng lên hận ý oán độc: "Đồng chí nhỏ, rốt cuộc xong ? Lúc đầu chẳng qua chỉ là tìm dọa dẫm cô một chút thôi, cô cũng chẳng hề hấn gì, cứ bám lấy buông ?"

 

Nói xong sang Tiêu Hải Phong ở bên cạnh, vẻ mặt đầy mỉa mai: "Lão Tiêu, Ủy ban Cách mạng các ông là hết thật sự chẳng còn gì để hỏi nữa, đưa cô đến đây..."

 

Đinh Quả lạnh lùng Tề Quang Minh.

 

Tề Quang Minh sa lưới oan, đến tận bây giờ vẫn cảm thấy sai, cảm thấy đó chỉ là một chuyện nhỏ, thứ thấy cũng là cô chẳng hề hấn gì, thứ cô giả định là nếu cô khả năng tự vệ thì sẽ đối mặt với hậu quả tàn khốc như thế nào.

 

Mấy thanh niên bám theo, lẽ nào chỉ đơn giản là đ.á.n.h gãy tay chân cô thôi ?

 

Tất nhiên, cô đến để tính món nợ cũ .

 

 

Loading...