Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 151
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Kim Bảo lôi kéo Đinh Niệm Quân đuổi theo, mặt dày mày dạn với Tiền Hữu Đức.
Tiền Hữu Đức: Mẹ kiếp, hai con lợn thuộc loại cao da ch.ó ? Gạt mãi .
Cuối cùng vẫn gạt , chỉ gạt mà còn tống Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân đồn cảnh sát.
Quá trình là thế , Tiền Hữu Đức thấy mãi dứt hai , vặn thấy cửa tiệm cơm quốc doanh đỗ mấy chiếc xe đạp, sải bước tới, cũng móc từ công cụ, tiến lên “rắc rắc” loay hoay vài cái, mở khóa đạp xe chạy mất.
Gã chạy , nhưng từ trong tiệm cơm quốc doanh bên cạnh đuổi chịu để yên.
Người bác xui xẻo lúc trong ăn cơm vô tình liếc ngoài một cái, thấy ba Triệu Kim Bảo chuyện với , đó cúi đầu húp vài miếng cháo, lúc ngẩng đầu lên nữa liền thấy bên cạnh xe của một đó, đợi ông phản ứng đối phương đạp xe chạy mất, ông thấy , bát cháo đang bưng tay cũng kịp đặt xuống đuổi ngoài.
“Tên trộm xe , mày c.h.ế.t t.ử tế !”
Kẻ chạy mất đuổi kịp , đương nhiên thể buông tha cho Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân đang ngây ở đó kịp phản ứng.
Người bác mất xe lạnh chỉ chỉ ba chiếc xe đạp bên cạnh: “Ồ, xe nhiều quá nên hoa mắt, lỡ việc chạy trốn của hai hả?”
Chị phục vụ trong tiệm cơm quốc doanh cũng đuổi ngoài, chị là đuổi theo cái bát, giật phắt cái bát trong tay đàn ông , đảo mắt trắng dã nhà.
Phản ứng , Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân vội vàng giải thích, nhưng mà hai họ bép xép mới lạ, gào thét phố, ba năm quần chúng nhiệt tình từ trong tiệm cơm , cùng áp giải Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân đồn cảnh sát.
Ngõ Táo Hoa, Đinh Đào bọn Thạch Quang Huy thi công, Đinh Đại Dũng cũng nghỉ ở nhà vung vẩy cánh tay thương phụ giúp bọn Thạch Quang Huy, sẵn tiện học lỏm, cho dù học những thứ mấu chốt nhưng cũng thể tăng thêm chút kiến thức.
Đinh Đào mà khỏi cảm thán: “Đại Dũng thật sự chăm chỉ.”
Ở trong làng cũng nổi tiếng chăm chỉ, đây mỗi ngày tan học về nhà vứt cặp sách xuống là đồng thế thím ba, cái cuốc vung lên vù vù, già trong làng nó đồng còn giỏi hơn cả la.
Đinh Quả tán thành: “Không chỉ chăm chỉ, cũng ham học hỏi nữa, điều học lệch nghiêm trọng quá, sách giáo khoa quy củ thì xem vô, xem mấy cuốn sách sửa xe tinh thần nghiên cứu lắm.”
Thời gian Đinh Quả đang quen với sách giáo khoa thời đại , cô dẫn dắt Đại Dũng, Đại Dũng học giỏi, cô định từ bây giờ từ từ dẫn dắt nó học, chừng đợi khi khôi phục thi đại học thể đỗ vớt một trường đại học nào đó, rạng rỡ tổ tông cho chú ba, kết quả tên nhóc quá hai trang bắt đầu ngủ gật, hoặc Đinh Quả rời mắt một cái là bên lén lút xem mấy cuốn sách về sửa chữa các thứ , trái là say sưa vô cùng.
Đinh Đào hiểu những thứ thợ thi công loay hoay, xán gần hỏi bọn Thạch Quang Huy, Thạch Quang Huy thuận miệng đáp: “Xây cái lò lớn.”
Đinh Đào hiểu xây cái lò thôi mà rình rang thế, còn dắt theo mấy công nhân nữa.
Bố con bé cũng xây lò, úp một cái nồi xuống đất, từ bên ngoài trát một lớp bùn vàng trộn với rơm rạ, đợi định hình xong thì lật lò , cạy cái nồi bên trong , tùy tiện thêm mấy cái chân, phơi khô đó dựng lên là thể nhóm lửa nấu cơm .
Xem một lúc, con bé chút hiểu , cái lò đế lò là lớn hơn lò bình thường, thực sự tìm cái nồi lớn như giúp định hình, một thì khó mà nổi.
Con bé đầu hỏi Đinh Quả: “Chị, cái lò lớn thế là nướng cái gì ? Cái cái nồi lớn cỡ nào mới đặt lên chứ!”
Đế lò nướng bánh mì mới thành hình, Đinh Đào từng xem qua bản vẽ, cấu tạo chỉnh.
Đinh Quả giải thích cho con bé: “Đây là lò chuyên dùng để nướng đồ, chị đang ở xưởng thực phẩm , bình thường cũng thích nghiên cứu bánh mì đồ ngọt các thứ, cảm hứng thì thử ở nhà xem .”
Đôi mắt chất phác của Đinh Đào hiện lên vẻ mờ mịt: “Làm việc ở xưởng thực phẩm vất vả thế cơ ?”
Vậy thì vẫn là công việc ở xưởng giấy của con bé hơn, tan xong chẳng cần nghiên cứu gì hết.
Đinh Đại Dũng ở bên cạnh : “Em , bây giờ thị trường mấy loại bánh mì đều là do chị chúng phát minh sáng tạo đấy. Hồi Tết Trung thu bánh trung thu mới chị nghiên cứu ưa chuộng lắm, đều cung cấp đủ hàng kìa.”
Người công nhân việc bên cạnh bỗng đầu: “Bánh trung thu nhân lòng đỏ trứng mới của xưởng thực phẩm năm nay, còn cái gì bánh trung thu tan chảy nữa?”
Đinh Đại Dũng vẻ mặt đầy kiêu ngạo gật đầu: “Chị phát minh đấy, còn đạt giải thưởng phát minh của xưởng nữa cơ.”
Đinh Đào kinh ngạc há hốc mồm.
Thạch Quang Huy : “Ái chà, đồng chí Tiểu Đinh, giỏi đấy. Nhà năm nay mua chính là bánh trung thu mới của xưởng thực phẩm, già trẻ nhỏ trong nhà đều ăn đủ. Đặc biệt là già của , bánh trung thu những năm ăn nửa cái là kêu ngấy , năm nay đầu tiên ăn xong còn cứ tơ tưởng cái vị đó mãi.”
Đinh Quả ngại ngùng : “Thích là ạ. Bây giờ trong cửa hàng bách hóa cũng những sản phẩm mới khác, bánh mì khô, bánh bướm, bánh táo tàu nhân hạt đào các thứ cũng là sản phẩm mới, là do chúng cháu tham gia hội thảo giao lưu về nghiên cứu đấy, đều ngon lắm ạ.”
Một công nhân vội : “Bánh bướm và bánh táo tàu vợ mua , đều ngon, điều cháy hàng lắm.”
Mọi rôm rả thảo luận về cảnh tượng tranh mua bánh trung thu năm nay.
Đinh Đào mới đầu mà ù ù cạc cạc, đó dần dần hiểu , Đinh Quả chỉ tính tình đổi mà bây giờ còn là đặc biệt bản lĩnh nữa.
một bản lĩnh như , lúc còn bác cả bác gái tống xuống nông thôn chứ?
Có thể thấy bản lĩnh cũng lúc nào cũng thông minh, cũng lúc ngốc nghếch.
Đinh Đào giúp việc cả ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-151.html.]
Lúc đổ rác Đinh Quả cho con bé .
Đại Dũng giúp đỡ, Đinh Quả cũng từ chối.
Đinh Đại Dũng khẽ : “Chị, ngộ nhỡ...”
Đinh Quả lẫm liệt : “Không , lòng chúng quỷ, cứ giấu giếm trái như chúng chuyện gì khuất tất chột . Em cần căng thẳng thế, chị cũng gì đó , tổng thể đường bỏ chạy thấy ai là tìm đó gây phiền phức chứ? Hơn nữa, em còn chẳng bằng thủ của chị .”
Đinh Đại Dũng: ......
Mấy ngày thấy chị tập võ, quên mất chị là võ công trong .
Đinh Quả ngoài mấy chuyến, phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Hôm nay bất thường đại biểu phiền phức, nhiều đồ như , đó chắc chắn sẽ từ bỏ, lẽ là bên ngoài gió thổi mạnh, đối phương tạm thời dám qua đây thôi.
Buổi trưa Đinh Quả nấu một nồi cải thảo hầm lớn, thái thịt ba chỉ và đậu phụ miếng cho , ngoài ba chị em họ, theo lệ cũ chia cho mỗi việc một hộp cơm.
Thạch Quang Huy miếng thịt lớn trong hộp cơm, chút áy náy, buổi chiều lúc Đinh Đại Dũng phụ giúp bên cạnh, ông liền giảng cho nó một ít kiến thức về xây giường sưởi.
Ông sớm thằng nhóc đó đang học lỏm , lúc khi giường sưởi xây xong mỗi khi nó tan về là đon đả xán gần họ phụ giúp cái cái , nhưng cái tai đó vểnh lên thật cao, đôi mắt cũng thỉnh thoảng liếc qua quan sát, hôm nay cũng , bận rộn chằm chằm họ việc.
Có điều ông Đinh Đại Dũng là công việc chính thức, sẽ chuyên môn bỏ việc để tranh bát cơm với ông, nếu trai tò mò, ông liền giảng thêm một ít.
Dù xây giường sưởi là thể , thực sự bắt tay , đốt nứt mấy cái giường sưởi, mấy thì căn bản học .
Dạy nó một ít, cũng hại gì.
Buổi chiều, Đinh Đào bọc một gói bánh vụn hớn hở về khu tập thể xưởng thép.
“Ơ? Không ai?”
Bác gái đang rảnh rỗi ở nhà, hai ngày nay mặt đầy mây đen của con bé ?
Đi mua thức ăn ?
Đợi đến khi Đinh Hương và Đinh Kiến Đảng học về , bác gái con bé cũng về.
“Mẹ ?” Đinh Hương trợn mắt Đinh Đào, hỏi.
Đã bao nhiêu ngày , nó vẫn thích đứa nhà quê lấm bùn , cho dù hai đứa ngủ chung một giường cũng luôn đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Đinh Đào đảo mắt một cái, : “ mà , lẽ là tiền trong nhà đền sạch , sắp hết cơm ăn nên ngoài nhặt lá rau nát cũng nên.”
Đây cũng con bé bôi nhọ bác gái ruột, Nhạc Hồng Mai chán ghét đứa đến tranh miếng ăn với họ như con bé, thường xuyên đập đồ mặt con bé, cái gì mà trong nhà bao nhiêu cái miệng ăn, sắp hết cơm ăn , mua nổi thức ăn nữa , chừng ngày nào đó ngoài nhặt lá rau nát về ăn thôi.
Đinh Hương nghẹn lời, lườm con bé một cái, gọi Đinh Kiến Đảng bài tập.
Đinh Đào bếp lượn một vòng, đồ đều khóa trong tủ, chỉ để mấy cái màn thầu ở bên ngoài, chỗ cho con bé trổ tài, cầm một cái màn thầu về phòng ngủ, ăn xong màn thầu ăn thêm ít bánh vụn, tiếp tục đợi.
Lại một tiếng đồng hồ nữa trôi qua, bác cả bác gái và mấy họ con bé đều thấy về, Đinh Hương và Đinh Kiến Đảng đều chút hoảng .
Đinh Đào trực giác thấy , đẩy cửa hỏi: “Chẳng lẽ bác cả hoặc Đinh Kiến Thiết nhập viện ?”
Đinh Hương cảm thấy Đinh Đào đang mỉa mai ai đó, nhưng nó bằng chứng, vả giờ lớn trong nhà vẫn ai về, nó chút hoảng sợ, cũng rảnh để Đinh Đào thuận mắt nữa, : “Đến bệnh viện xem ?”
Đinh Đào thở dài một tiếng: “Hai đứa ở nhà đợi , để xem . đến nhà Kiến Quốc xem , chừng họ ở bên đó đấy, nếu bên đó cũng ai thì chắc chắn là nhập viện .”
Con bé về phòng mặc cái áo khoác, ngoài lẩm bẩm: “Người thành phố các thể đúng là mong manh thật đấy, đến Phong Ninh thành phố lớn thế , cái gọi là công viên qua, cửa hàng bách hóa các dạo qua mấy nhà, ngay cả rạp chiếu phim chỉ thành phố mới cũng , tham quan bệnh viện thôi.”
Lẩm bẩm rời , Đinh Hương tức đến mặt mũi đanh nhưng thể phản bác.
Nửa năm gần đây, tần suất trong nhà bệnh viện đúng là cao đến mức ly kỳ, gia đình gì chứ, thỉnh thoảng nhập viện.
Đinh Đào đến chỗ Đinh Kiến Đảng , cửa khóa c.h.ặ.t, đến bệnh viện mà nhà họ Đinh thường lui tới, tìm y tá hỏi thăm.
Người y tá hỏi con bé nhà mắc bệnh gì, con bé cũng nhà họ Đinh ai mắc bệnh gì, thương gì, thử hỏi một câu: “Có ai ngã nát xương cụt ạ?”
Y tá: ......
Trong đầu Đinh Đào đột nhiên lóe lên một tia sáng, con bé cũng nguyền rủa ai, nhưng bây giờ con bé thực sự sốt ruột, mà trong nhà thật sự hai bà bầu, vội hỏi: “Có ai họ Đinh tới dưỡng t.h.a.i ạ? Hoặc họ Lục tới dưỡng t.h.a.i ?”