Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 150
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phan Đỉnh Phong cô ốm nghén nghiêm trọng, lòng cũng thắt theo: “Sao đột nhiên phản ứng dữ dội như ?”
Đinh Niệm Quân: “Phản ứng m.a.n.g t.h.a.i vốn dĩ thất thường, lẽ từng đợt từng đợt thôi. Em cũng bệnh viện kiểm tra , bác sĩ cũng tình huống bình thường, bảo em đừng căng thẳng, em bé cũng khỏe mạnh.”
Phan Đỉnh Phong: “Vậy thì , chỉ là vất vả cho , chăm sóc em.”
Gác điện thoại, Đinh Niệm Quân vẻ mặt ưu sầu bước khỏi bưu điện, ngẩng đầu trời, đáy mắt một mảnh bi thương áp lực như núi lớn.
Sao lỗ vốn chứ?
Mặc dù cô cái đều kèm rủi ro, nhưng là một chuyện, khi rủi ro thật sự ập đến, cô vẫn đau lòng khôn xiết.
Triệu Kim Bảo giẫm tắt điếu t.h.u.ố.c đón lên, : “Gọi xong ?”
Đinh Niệm Quân gật gật đầu, cô c.ắ.n c.ắ.n môi : “Kim Bảo, em cũng nghi ngờ Tiền Hữu Đức, nhưng thấy chuyện thật sự quá trùng hợp ?”
Sau khi sự việc xảy , cô ngừng suy nghĩ về diễn biến và chi tiết ngày hôm đó, luôn cảm thấy thứ quá đỗi trùng hợp.
Chỗ đó cũng giáp chợ đen, càng địa đoạn gì đặc biệt, trùng hợp băng đỏ qua đó chứ.
Triệu Kim Bảo cũng mày nhíu c.h.ặ.t, Đinh Niệm Quân đau lòng, cũng đau lòng .
Thời gian qua dầm mưa dãi nắng mạo hiểm kiếm chút tiền đó đều đổ sạch .
Cũng may cuối cùng tiền bán thịt bò đó dồn , trong tay còn giữ một hai trăm, đến mức trắng tay, nhưng một hai trăm so với hơn một ngàn?
Gan bàn phổi đều đang đau.
“Đi, tìm Tiền Hữu Đức, hỏi gã cho lẽ.”
Thủ đô, khi gác điện thoại Phan Đỉnh Phong thở hắt một dài.
Nghĩ đến việc tối hôm qua bất mãn vì Đinh Niệm Quân mãi về thủ đô, buổi tối cũng về nhà nữa.
Thực chỉ bất mãn, cũng thấy bất mãn.
Cưới vợ mà chẳng khác gì cưới, đều cô đơn chiếc bóng như .
sự bất mãn, khi thấy Đinh Niệm Quân nghén nặng, đều hóa thành sự lo lắng nồng đậm.
Nhà họ Đinh gia sầu vân t.h.ả.m đạm.
Mấy ngày mới vì niềm vui dọn nhà của hai vợ chồng Đinh Kiến Quốc mà tan biến sạch sành sanh.
Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương mặt mày ủ rũ, khí trong nhà thấp đến đáng sợ, mấy đứa nhỏ ngay cả to cũng dám.
Biết đầu tư rủi ro, nhưng là một chuyện, d.a.o thật sự cắt lên là một chuyện khác.
Tương tự, trách nhiệm thể đổ hết lên đầu Đinh Niệm Quân, nhưng chuyện thật sự xảy , ai mà chẳng ý kiến trong lòng?
Người đầu tiên ý kiến còn Đinh Chí Cương, mà là Lục Hiểu Mai mới dọn đến nhà mới vui hai ngày.
Cách đây lâu, tiền trong tay bố chồng mất , tiền trong tay bố chồng về, về qua tay một cái, tiền trong tay bố chồng mất sạch.
Tiền trong tay bố chồng, xấp xỉ bằng tài sản gia đình mà bố chồng mở miệng sẽ sắm sửa, xấp xỉ bằng việc nhà cửa mất .
Mặc dù thuê cái sân đổi môi trường sống, nhưng dù cũng của nhà mà.
Vì , Lục Hiểu Mai mấy ngày nay mượn cớ cảm xúc m.a.n.g t.h.a.i thất thường thường xuyên đập đồ đạc trong nhà, khiến Đinh Kiến Quốc mỗi tan khi cửa đều tâm lý mấy .
Bên khu tập thể, Đinh Kiến Thiết chịu đủ bầu khí trầm lắng trong nhà, bữa tối nhịn phát tiết gào lên một tiếng: “Cái gì ? Có gì chứ? Bố , cái của chúng thể nông cạn như , chẳng chỉ mấy trăm tệ thôi , chúng kiếm là , đây con từ xưởng...”
Trước đây cũng từng mua bán , đ.á.n.h lẻ cũng kiếm mấy trăm tệ , lắt nhắt tiêu xài một ít, vì Đinh Quả tha thứ cho chị Niệm Quân còn nhét cho Đinh Quả một ít.
Đương nhiên, cuối cùng ngã đau ít, nhưng cũng là từng nếm qua vị ngọt , cái thứ đó đúng là tiền về nhanh thật, buôn mấy chuyến còn hơn là việc cực khổ cả tháng trời kiếm tiền lương.
Ngã thì bò dậy là , tin, thể cứ ngã mãi .
“Bố, , hai ngày chợ đen kiểm tra gắt gao, chúng quen, ngóng tin tức, xui xẻo đụng thôi. con , Tết sẽ một thời gian quản lý chợ đen lỏng lẻo vài ngày, dù cũng để dân đón Tết chứ? Đợi đợt qua , chúng kiếm ít đồ buôn bán, con tin tiền ném kiếm .”
Đinh Kiến Thiết bầu khí trong nhà đè nén quá khó chịu, tốc độ cực nhanh, ngay cả mấy nháy mắt hiệu cũng để ý, cứ thế tuôn hết sạch sành sanh.
Đợi xong, Nhạc Hồng Mai mới gượng gạo với Đinh Đào đang đến ngây ở bên : “Đinh Đào, đừng Kiến Thiết bậy, nhà chúng cái đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-150.html.]
Đinh Đào thực sự kinh ngạc, thành phố tán gẫu chuyện ăn phi pháp đều tránh ?
Dù ở chỗ bác cả bác gái đây, cũng coi như là một ngoài đấy thôi.
Đinh Kiến Thiết cũng hậu tri hậu giác phản ứng , đầu lườm Đinh Đào một cái, dữ tợn : “Bất kể mày thấy cái gì đều ngoài, nếu mày dám ngoài bép xép, xem tao tát c.h.ế.t mày .”
Đinh Đào chẳng sợ , cái loại như con gà nhíp , con bé chẳng hiểu Đinh Kiến Thiết thế nào mà danh tiếng trong đám bạn cùng lứa ở khu tập thể nữa. Cái loại tay chân khẳng khiu như thế , vứt xuống nông thôn quăng ruộng ba ngày cũng cày xong một mẫu đất, con bé đảo mắt một cái: “Giỏi nhỉ, dám động tay động chân, xương cụt của mày tao dẫm nát đấy.”
Ngày hôm Đinh Quả chuyện .
Đinh Đào giúp Đinh Quả vác một bao củ cải, Đinh Quả tự bê một bao cải thảo, nhẹ nhàng đặt lên yên xe đạp, lấy dây thừng buộc c.h.ặ.t.
Đinh Đào cảm thán: “Chị, cùng là tay chân khẳng khiu, em thấy sức của chị lớn hơn cái thằng khốn Kiến Thiết nhỉ.”
Con bé cũng là trẻ con nông thôn, việc đồng áng ít, nếu bê bao cải thảo đó “hầy dô” một tiếng lấy , Đinh Quả bê lên nhẹ bẫng, cải thảo trong tay chị như trọng lượng .
Đinh Quả: “Quẳng nó xuống nông thôn mười năm, cũng thể luyện sức lực thôi.”
Hai chị em cùng đẩy xe về phía ngõ Táo Hoa, Đinh Đào lải nhải tình hình nhà bác cả hai ngày nay, : “Đinh Kiến Thiết tuyệt đối là loại nhớ đòn , đang nhảy nhót chuẩn ăn phi pháp kìa. Chị, chị xem vạn nhất thật sự thật, xui xẻo bắt tù, em thể tiếp nhận công việc đó của ?”
Đinh Quả: ......
Đinh Kiến Thiết ăn phi pháp nữa , thể xui xẻo bắt thì , Đinh Quả nheo mắt phía , cô cảm thấy Đinh Niệm Quân cách lúc bắt chắc còn xa nữa .
“Rẽ ngoặt rẽ ngoặt, hướng ...” Đinh Quả sợ Đinh Niệm Quân thấy , đ.á.n.h rắn động rừng, hoặc vướng chị vạn nhất rước họa , vội vàng bẻ lái xe, dẫn Đinh Đào rẽ con hẻm bên cạnh, dựng xe đạp thò đầu ngoài .
“Sao thế chị?”
“Chị thấy Đinh Niệm Quân và Triệu Kim Bảo .”
Không chỉ hai họ, cùng họ còn một đàn ông lạ mặt.
Đinh Quả còn tinh mắt thấy cái đuôi phía ba họ.
Chương 110 Tìm bác gái
Nhìn thấy đám Đinh Niệm Quân biến mất ở một ngõ nhỏ nào đó, Đinh Quả mới dẫn Đinh Đào ngoài nữa, đẩy xe về nhà.
Phía bên , Tiền Hữu Đức vẻ mặt như cha c.h.ế.t héo.
Sao gã xui xẻo như , trong đám lợn nuôi lòi hai kẻ vô .
Khổ nỗi bên Dư xảy sai sót, kế hoạch rời vốn dĩ gác : cái túi đồ đó thật sự mất .
Anh Dư trong túi chỉ tiền và hàng trong tay họ.
Lúc đó để tiện lợi, đồ đạc và tiền Dư đều để chung một chỗ, còn vàng thỏi lớn kiếm đó, mất , mất sạch , kiếp, cả năm trời chơi công.
Lúc Đinh Niệm Quân ngoài mặt giảng lý lẽ nhưng trong lòng mỉa mai nghi ngờ bẫy họ, bản Tiền Hữu Đức cũng chút nghi ngờ liệu gã cũng gặp kế trong kế .
Họ thiết kế một màn đen ăn đen để g.i.ế.c lợn nuôi béo, ở chỗ Dư liệu cũng là một con lợn béo ?
cũng thông, Dư cũng bỏ chạy, vẫn đang ngoan ngoãn ở Phong Ninh tìm đồ về đấy thôi.
“Anh Hữu Đức, chúng em thực sự oán trách , chỉ là bố em bên sắp ép em phát điên , quen nhiều giang hồ, xem xem thể hỏi thăm một chút xem đồ ai lấy mất , vạn nhất thật sự là nước lụt tràn ngập chùa Long Vương, là cùng đường thì .” Đinh Niệm Quân lóc t.h.ả.m thiết vô cùng đáng thương: “Anh xem em còn đang mang thai...”
Tiền Hữu Đức mấy lời như tụng kinh , bắt đầu mất kiên nhẫn , lạnh mặt với Triệu Kim Bảo: “Kim Bảo, hai hợp tác cũng một hai , lúc nào bẫy chú ? Tổng thể lúc chú theo kiếm tiền thì là Hữu Đức của chú, giờ lật thuyền thì liền hết đức chứ. Chú lôi cái đàn bà ở đây lải nhải mãi, lải nhải mãi, lời xỉa xói ai đấy? Bản chú cũng nghề , rượt như rượt cháu trai chỉ một chứ? Cái nghề rủi ro lớn thế nào chú trong lòng ?”
Gã vung tay một cái giữa trung, bộ dạng xui xẻo tột cùng thể thừa nhận: “Được, quen chú coi như xui xẻo, chúng nước sông phạm nước giếng, tạm, biệt!”
Vừa gã còn đang thế nào để dứt khỏi con lợn xẹp lép một cách mỹ mà để họ phát hiện chỉ là con lợn gã nuôi, vặn đàn bà ngu ngốc bắc thang cho gã .
Tiền Hữu Đức xong bỏ , Triệu Kim Bảo hoảng , vội vàng tiến lên kéo , liên tục xin : “Anh, Hữu Đức, đừng giận đừng giận, Niệm Quân ý đó, em là ngoài ý , nhưng Niệm Quân... khụ, phụ nữ mà, tâm nhãn nhỏ như lỗ kim, đang mang thai, là một lúc đền một khoản tiền lớn như , khoản tiền một nửa là đòi từ chồng chị , một nửa là đẻ cho, giờ mất sạch sành sanh, đổi là ai mà chẳng hoảng? Anh đừng để bụng...”
Tiền Hữu Đức lải nhải, gã thuận thang xuống thì thể leo lên nữa.
Bỏ lỡ , ai còn kẻ ngu nào bắc thang cho gã , lạnh mặt gạt Triệu Kim Bảo sải bước dài về phía .
Triệu Kim Bảo đầu nháy mắt với Đinh Niệm Quân, dùng giọng gió : “Có lẽ là chúng thật sự nghĩ nhiều , xin Hữu Đức , ...”
Đinh Niệm Quân cho rằng , ngày giao dịch cô thấy lòng hoảng loạn, lúc đó còn tưởng là do áp lực giao dịch tiền lớn gây , bây giờ càng nghĩ càng thấy trong chuyện nhất định là uẩn khúc, cô : “Tại xin ? Em gì chứ? Em chỉ là cảm thấy Hữu Đức quen nhiều giang hồ, để Hữu Đức giúp chúng hỏi thăm một chút, dù cũng là một khoản tiền lớn như ...”
“Ôi trời em đừng nữa, gọi em là tổ tông ?” Triệu Kim Bảo còn đang tơ tưởng đến lô t.h.u.ố.c lá cuối năm cơ, vạn nhất Đinh Niệm Quân nghi ngờ sai , đắc tội với Tiền Hữu Đức, tài lộc cuối năm của sẽ phát nổi .