Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếp đó, từ một ngõ nhỏ phía ngoặt bốn năm dân binh tay cầm s.ú.n.g, đuổi theo thanh niên , tiếng quát tháo nghiêm khắc truyền đến từ đằng xa: “Đứng , còn chạy nữa là nổ s.ú.n.g đấy.”

 

Da đầu Đinh Quả sắp nổ tung, cô dính rắc rối , dứt khoát bước nhanh mấy bước rẽ ngoặt, vội vàng trong ngõ.

 

rước lấy phiền phức, nhưng phiền phức vẫn chủ động tìm đến cửa, Đinh Quả thấy tiếng bước chân rẽ ngoặt phía , trong tư thế phòng đầu thì thấy một vật vạch một đường parabol trung, “loảng xoảng” một tiếng rơi trong cái giỏ cô đang xách tay.

 

Thanh niên nhanh ch.óng rời , ở đầu ngõ phía rẽ ngoặt biến mất thấy tăm .

 

Đinh Quả c.h.ử.i thề luôn .

 

bây giờ thời gian c.h.ử.i thề, cô nhanh ch.óng phía , tiếng bước chân ngày càng gần , vội vàng cúi ấn tay trong giỏ, thu vật “tai bay vạ gió” gian .

 

Làm một đứa trẻ ngoan nhặt của rơi đem nộp?

 

Đinh Quả lo lắng đứa trẻ ngoan một hồi khéo thành tự thú, cho nên bất kể trong cái túi gì, cô đều nhận hết.

 

Dân binh rẽ ngoặt qua đây, thấy thanh niên , trái thấy Đinh Quả đang sợ hãi như một bông hoa trắng nhỏ, nép chân tường đó dám nhúc nhích.

 

“Đồng chí, chạy qua đây cô thấy ?”

 

Đinh Quả chỉ về phía vẻ mặt đầy căng thẳng : “Ngõ đầu tiên, rẽ biến mất. Đồng chí dân binh, đó là thế nào ?”

 

Lúc dân binh hỏi chuyện, đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt, và thoáng qua cái giỏ cô xách tay, còn quan sát kỹ lưỡng phạm vi một hai mét nơi cô .

 

Đinh Quả mặc một chiếc áo len, bên ngoài khoác áo vải xanh, cánh tay đeo ống tay, tay đeo một đôi găng tay sợi bông.

 

Bên mặc một chiếc quần xanh lục quân đội, chân đôi giày vải đen bám đầy bụi đất, chất phác và... giấu thứ gì.

 

Cái giỏ tay trống , chỉ ở đáy giỏ vướng một ít gạch vụn và đất cát.

 

Phía cô là bức tường bình thường gì lạ, hai bên cơ thể trong vòng hai ba mét ngay cả một viên gạch cũng , đừng là chỗ thể giấu đồ.

 

Trong lúc một dân binh hỏi chuyện, mấy khác xông ngoài, đuổi theo hướng Đinh Quả .

 

Dân binh còn vẫn hỏi một vòng xem Đinh Quả cư dân gần đây , ngoài gì, Đinh Quả phối hợp khai báo thành thật, dân binh còn theo cô về nhà một chuyến, bọn Thạch Quang Huy đang việc trong nhà sợ hết hồn.

 

Xác định Đinh Quả vấn đề gì, dân binh mới rời .

 

Đợi dân binh , Đinh Quả cũng thở phào nhẹ nhõm, cô bảo mà, giấu đồ là đúng đắn.

 

Nếu lúc nãy cô đem đồ giao , lúc chính là đất vàng rơi trong quần, cứt cũng là cứt. Cho dù cô mối quan hệ với chú Tiêu, đợi đến cuối cùng giải thích rõ ràng thì cũng rước họa .

 

“Tiểu Đinh, chuyện gì ?” Thạch Quang Huy run cầm cập hỏi.

 

Người công nhân việc cùng Thạch Quang Huy cũng sang, vẻ mặt đầy căng thẳng.

 

Đinh Quả hãi hùng kể diễn biến sự việc, cuối cùng : “Cháu cũng ngờ xui xẻo như , đó nếu bắt thì , nếu bắt, gặp ai tìm cháu gây phiền phức , vả lúc nãy các chú cũng thấy đấy, dân binh còn nghi ngờ cháu đồng bọn của đó đấy.”

 

Thạch Quang Huy : “Hay là hai ngày cô đừng qua đây nữa, chút rác đợi chúng xong việc sẽ cùng dọn ngoài.” Sau đó an ủi: “Chuyện nghi ngờ thì cô cần lo lắng, cô đơn vị, lộ trình hoạt động bình thường. Không sáng nay cô mới tan ca đêm ? Tan ca xong là về đây ngay, cửa là bắt đầu việc. Tình hình ở đơn vị của cô chúng thể chứng cho cô, nhưng chuyện về đến nhà chúng thể chứng cho cô. Nếu thật sự phiền phức gì cô cứ một tiếng, chúng đều thể chứng cho cô.”

 

đồng chí Tiểu Đinh, lúc nãy dân binh điều tra , cô chỉ đơn thuần là xui xẻo gặp chuyện , sẽ dính líu gì khác . Yên tâm , thật sự chuyện gì chúng thể chứng cho cô.” Những công nhân việc khác cũng đồng thanh .

 

Đinh Quả mấy ngày nay hễ trong nhà đỏ lửa đều sẽ chia cho họ ít thức ăn, hoặc múc một bát canh, đồng chí Tiểu Đinh là , họ cũng ghi nhớ cái tình .

 

Buổi trưa, Đinh Quả nấu canh đậu phụ rong biển, múc cho mỗi một hộp cơm.

 

Đinh Đại Dũng buổi trưa cũng về, kể chuyện buổi sáng, cũng lo lắng : “Chị, là chị về nhà khách ở vài ngày , tạm thời đừng đến bên nữa, chút việc trong nhà cũng nặng, em một cánh tay cũng ảnh hưởng gì.”

 

Đinh Quả cũng tiện thể hiện quá dũng cảm, : “Lát nữa ăn cơm xong chị đến xưởng may một chuyến, nhờ Tiêu Hồng hỏi thăm giúp chị, xem bắt hôm nay là ai, bắt , trong lòng chị cũng con .”

 

Ăn cơm xong Đinh Quả rời , vội đến xưởng may, khi rời khỏi ngõ Táo Hoa tiên tìm một góc khuất lẻn gian, mở cái túi .

 

Sáng nay lúc ném qua cô cảm nhận lực đạo đó là trọng lượng của túi nhẹ, cũng đựng những thứ gì, lúc mở , ánh mắt lướt qua những thứ trong túi, cả hình ba giây.

 

Đồng hồ, mấy chục chiếc đồng hồ, mấy xấp tiền Đại Đoàn Kết và...

 

Đinh Quả đưa tay vớt mấy thứ bọc bằng giấy báo, khi mở thở lập tức thắt , ánh mắt ngưng đọng đó rời .

 

Vàng miếng, sáu miếng vàng miếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-148.html.]

 

Chính là “cá vàng nhỏ” mà truyện niên đại nhắc đến.

 

“Ực”, Đinh Quả nuốt nước miếng một cái, một trái tim đập thình thịch loạn nhịp.

 

Hệ thống: “Ký chủ, phát tài một mớ ?”

 

Chẳng phát tài một mớ , trong túi hơn sáu ngàn tệ tiền mặt, năm mươi tư chiếc đồng hồ, còn sáu miếng vàng miếng.

 

Đinh Quả vẩy vẩy bàn tay đếm tiền đến mức chuột rút, hung dữ : “Tao với cái đó chắc là chỉ một sống!”

 

Đống cứt ... , đống đất vàng dính lên , cô định cạy xuống .

 

Khoản tài lộc bất ngờ Đinh Quả nhận lấy một cách thản nhiên.

 

Người ném túi qua, chẳng lẽ hại cô ?

 

Nếu cô gian thì ?

 

Một túi đồ lớn như dân binh thấy trong tay cô, cô sẽ hết đến khác điều tra, hết đến khác hỏi tại sáng đổ rác, tối đổ rác, đúng lúc đó đổ rác, tiếp ứng thì là gì?

 

Nói chừng còn đ.á.n.h động đến lãnh đạo nhà máy, cho dù kết quả cuối cùng cô vô tội, nhưng danh tiếng cũng hỏng .

 

Không túi đồ thì là một cách khác, cho dù đó bắt, đồ đưa cho cô, nhưng dân binh kiểm tra , đồ, xung quanh chỗ thể giấu đồ chính là phía bức tường , chừng lúc dân binh lật tung lên , đương nhiên, cái gì cũng tìm thấy.

 

lộ trình hoạt động, thời gian đều khớp , phương diện ảnh hưởng là hai khái niệm so với việc đồ.

 

Hơn nữa Đinh Quả cảm thấy, đó nếu bắt, c.ắ.n c.h.ế.t cũng sẽ khai , chừng còn nghĩ đợi khi ngoài sẽ đến tìm lấy đồ đấy, hừ, mơ !

 

Từ gian , Đinh Quả hát đến xưởng may.

 

Tiêu Hồng cũng mà tim đập chân run, : “Dạo trong thành phố đang kiểm tra gắt gao chuyện mua bán đấy, nhưng khu chị ở cũng chợ đen mở ở đó mà, còn chạy đến chỗ chị ?”

 

Đinh Quả vội vàng hỏi: “Chợ đen kiểm tra gắt gao? Có chuyện gì ?”

 

Tiêu Hồng kéo tay cô sang bên cạnh, khẽ : “Bò của làng trộm , đừng Phong Ninh, mấy huyện lân cận đều đang kiểm tra gắt gao...”

 

Tim Đinh Quả bỗng nhảy dựng lên một cái.

 

Thời đại , máy kéo phổ biến, bò vàng chính là trợ thủ đắc lực nhất của nông dân khi canh tác, là bảo bối của các làng, hạng gì mà táng tận lương tâm đến cả bò của nông dân cũng trộm.

 

Đinh Quả bao giờ cảm thấy Triệu Kim Bảo mua bán đúng, cũng bao giờ nghĩ đến việc tố cáo , cho dù trong đó dính líu đến nhân vật cô ghét, cũng định tố cáo.

 

Lần tố cáo Đinh Niệm Quân, trả thù là một phương diện, phương diện khác là hành vi của Đinh Niệm Quân, lấy hàng kém chất lượng hàng , việc thoát ly khỏi phạm trù mua bán đơn thuần .

 

Triệu Kim Bảo nếu chỉ là mua bán bình thường, từ trong thôn kiếm ít nông sản mang lên chợ đen trong thành phố bán thì tính là gì, phương diện phụ cũng coi như giúp bà con địa phương tăng thu nhập , nhưng nếu dính líu đến bọn buôn bò trộm thì ?

 

Đinh Quả : “Em cùng chị gọi điện thoại, giúp chị hỏi chú em xem thể tìm chỗ nào gặp mặt , chị chuyện với chú.”

 

Tiêu Hồng thấy vẻ mặt Đinh Quả nghiêm túc, vẻ mặt mang theo một sự trịnh trọng như kiểu mang thành tích đến tặng chú , cũng hỏi nhiều, vội : “Chị đợi em một lát, em văn phòng gọi.”

 

Mười mấy phút Tiêu Hồng thở hổn hển , khẽ một địa chỉ, Đinh Quả bảo cô về , đạp xe đến công viên Nhân Dân.

 

Lâu ngày gặp, Tiêu Hải Phong càng thêm hăng hái .

 

“Kết cục của Tề Quang Minh định , nhưng bản dính líu quá nhiều, vụ án vẫn xét xử xong.” Sau khi Tiêu Hải Phong thấy Đinh Quả, tiên với cô về tiến độ vụ án của Tề Quang Minh.

 

Đinh Quả xua xua tay, Tề Quang Minh tuy còn sống nhưng một ý nghĩa nào đó c.h.ế.t , Đinh Quả còn quan tâm đến nữa, bây giờ cô quan tâm là Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân.

 

Cô tóm tắt hoạt động của Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân thời gian qua, nhắc đến Đinh Đào, chỉ chỉ một bắt gặp Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân tụ tập thì thầm to nhỏ.

 

“Cháu cũng cố ý lén, nhưng họ một từng bắt nạt cháu lúc học, một bắt nạt cháu ở nhà, cháu bắt gặp thì xem họ đang âm mưu hại cháu , kết quả thấy một ít thông tin khác. Lúc đó cháu cũng để tâm, cũng nghĩ đến việc tố cáo trả thù, chuyện cũng là chuyện liều mạng, chừng cần cháu tố cáo, ngày nào đó họ tự ngã ngựa thôi. hôm nay Tiêu Hồng bò của đại đội trộm , cháu liền đột nhiên nhớ hai ngày Triệu Kim Bảo nhắc đến thịt bò, lúc mới nghĩ liệu liên quan đến những đó .”

 

“Chú Tiêu, cháu đây tố cáo, cháu cũng cuốn . Đối với Triệu Kim Bảo cháu hiểu nhiều, cũng chỉ là đề nghị, đề nghị các chú nhất phái theo dõi một chút, xem Triệu Kim Bảo và Đinh Niệm Quân đầu mối phía , đầu mối là ai, thể theo dấu vết bắt trộm bò .”

 

Tiêu Hải Phong lúc nãy nhận điện thoại của cháu gái, trong giọng của cháu gái nén sự phấn khích, ông đoán chuyện Đinh Quả sắp nhất định sẽ ông thất vọng, nhưng ngờ kinh ngạc đến .

 

Huyện Túc Châu xảy hai vụ trộm cắp, mất là hai con bò cày trưởng thành, cấp coi trọng, ngoài huyện Túc Châu và các khu huyện lân cận, bên họ cũng nhận thông báo, dốc lực rà soát các khu chợ nhỏ ẩn nấp trong các góc khuất, hỗ trợ chính quyền huyện Túc Châu bắt giữ hung thủ trộm bò vàng.

 

 

Loading...