Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Niệm Quân khẽ : “Chúng hợp tác bao nhiêu , vất vả thế nào em cũng thấy rõ, gì mà yên tâm về chứ? Chủ yếu là bố em yên tâm thôi. Ban đầu họ cả cùng em, nhưng em sợ nghĩ nhiều nên mới cho tới.”
Triệu Kim Bảo mà lòng ấm áp hẳn lên, đáp: “Anh nghĩ nhiều , tiền lớn thế , chú dì yên tâm cũng là chuyện dễ hiểu. Đi thôi, tới trạm xe buýt.”
Đinh Niệm Quân: “Xa lắm ?”
Cô hỏi tại đạp xe , nếu tình huống gì thì đạp xe cũng nhanh hơn.
Triệu Kim Bảo giải thích cho cô : “Thật sự biến cố gì thì căn bản kịp lên xe đạp , chẳng thà vắt chân lên cổ mà chạy, tiện linh hoạt, còn chui rúc chỗ nào cũng , đạp xe thuận tiện bằng.”
Bây giờ trốn chạy cừ.
Hai một đoạn xe buýt, bộ gần hai mươi phút mới thấy phía ven đường một đàn ông mặc áo khoác xanh, đội mũ vành rộng màu xanh đang .
Đinh Niệm Quân ngó , căng thẳng : “Chỗ trống trải...”
Triệu Kim Bảo: “Trống trải mới , dễ quan sát.”
Đinh Niệm Quân nghĩ cũng đúng.
Sau khi gần, Triệu Kim Bảo giới thiệu hai với , Tiền Hữu Đức dường như chút hài lòng khi Triệu Kim Bảo đột nhiên dẫn theo một tới, ánh mắt Đinh Niệm Quân đầy vẻ cảnh giác. Triệu Kim Bảo : “Anh Hữu Đức, đây là hùn vốn của em, mấy chuyến hàng Niệm Quân đều tham gia, chúng coi như là châu chấu buộc cùng một sợi dây, yên tâm .”
Tiền Hữu Đức gật đầu, đưa cái túi trong tay qua: “ canh chừng, các mau kiểm hàng .”
Trọng lượng cầm tay khiến Triệu Kim Bảo sướng rơn, mở túi cúi đầu một cái, mắt sáng rực, nén giọng phấn khích với Đinh Niệm Quân: “Niệm Quân, em đến đếm .”
Đinh Niệm Quân những chiếc đồng hồ mới tinh trong túi, tim cũng đập thình thịch, chút bất an trong lòng mấy ngày qua tan thành mây khói trong khoảnh khắc .
Dù cô tự phụ là gả đến thủ đô, từng thấy qua sự đời, nhưng lúc cũng kích động đến mức đầu ngón tay run rẩy, đón lấy và bắt đầu đếm từng chiếc một.
Triệu Kim Bảo đưa cho Tiền Hữu Đức một điếu t.h.u.ố.c, khẽ hỏi: “Anh Dư ?”
Tiền Hữu Đức: “Chú đến sớm hai mươi phút là thể gặp .”
Gã xong, từ trong n.g.ự.c móc một bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn khui nhanh ch.óng nhét tay Triệu Kim Bảo, nháy mắt với .
Triệu Kim Bảo nghĩ đến lời Tiền Hữu Đức hai ngày , tim đập nhanh liên hồi, dùng giọng gió hỏi: “Lô hàng cuối năm đó... chính là cái ?”
Tiền Hữu Đức gật đầu, và lập tức chuyển chủ đề: “Lô thịt bò hai ngày kiếm ít chứ?”
Triệu Kim Bảo gã lúc nhiều, ý tứ truy hỏi thêm, hì hì : “Cũng cảm ơn Hữu Đức.”
Hai xổm ven đường chuyện, Đinh Niệm Quân kìm nén tâm trạng kích động đếm hai mới : “Kim Bảo, , ba mươi ba chiếc!”
Triệu Kim Bảo từ trong n.g.ự.c móc xấp tiền hàng chuẩn sẵn đưa qua, Tiền Hữu Đức cụp mắt đếm tiền, nhưng vẫn thể phân tâm chuyện: “Thằng nhóc chú vận may đấy, vặn lỡ mất thời gian Dư đến, lô thịt bò đó đẩy , lấy thêm mấy chiếc nữa?”
Triệu Kim Bảo cũng thấy vận may của khá , vốn dĩ cũng dồn cả tiền bán thịt bò để lấy thêm mấy chiếc đồng hồ, nhưng hai ngày bỏ bảy trăm tệ, cảm thấy cần giữ một ít tiền phòng để phòng hờ vạn nhất.
“Làm đủ.” Triệu Kim Bảo hì hì, “Em lấy ít một chút, để bán thêm mấy chiếc, kiếm thêm một ít.”
Tiền Hữu Đức gì thêm, tập trung đếm tiền.
Hai xổm ven đường, một kiểm tiền, một đối phương kiểm tiền, Đinh Niệm Quân bên cạnh ôm cái túi nặng trĩu mà kích động đến mức mồ hôi rịn đầu mũi, ai phát hiện đang tiến gần.
Đợi đến khi Đinh Niệm Quân sực nhớ điều gì, định quan sát xung quanh thì da đầu nổ tung.
“Kim... Kim Bảo, ... ...” Đinh Niệm Quân thấy ba bốn đeo băng đỏ đang từ hướng họ tới chạy về phía , phát hiện Đinh Niệm Quân thấy , họ cũng che giấu nữa, lớn tiếng quát: “Làm cái gì đấy?”
Sắc mặt Triệu Kim Bảo biến đổi, vụt dậy.
Tiền Hữu Đức bên cũng vơ lấy xấp tiền đếm xong, miệng c.h.ử.i một câu: “Mẹ kiếp, lúc các đến theo đuôi đấy? Chạy mau!”
Gã nhanh ch.óng chạy về hướng khác.
Triệu Kim Bảo cũng đưa tay nắm lấy Đinh Niệm Quân đang sợ đến ngây , đuổi theo bước chân của Tiền Hữu Đức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-147.html.]
Ba chạy phía , đám băng đỏ phía truy đuổi gắt gao, lớn tiếng hò hét.
“Anh Hữu Đức, mau nghĩ cách , Niệm Quân đang m.a.n.g t.h.a.i đấy...” Triệu Kim Bảo đón lấy cái túi từ tay Đinh Niệm Quân xách , cấp thiết .
“ chú gan to thật đấy, cái nghề của chúng bước nào mà chẳng rủi ro, mà chú còn dám dắt theo bà bầu tới... Chạy hướng .” Tiền Hữu Đức chạy dặn dò: “Ôm cái túi phía , đừng để phía thấy, lát nữa tìm chỗ giấu đồ và tiền , chúng bắt thì cứ bắt, cùng lắm là thừa nhận, đợi chuyện qua thì lấy.”
Tiền Hữu Đức dẫn hai rẽ ngoặt, thấy phía một đống củi chất ở đó bao lâu, gã đầu một cái, khẽ : “Đưa túi cho , nhanh lên.”
Không hai lời, gã giật phắt cái túi Triệu Kim Bảo qua, cùng với tiền trong tay nhét bên trong, chạy đầu , thấy phía vẫn đuổi kịp, gã vòng đống củi mạnh tay nhét trong, nhanh ch.óng lề đường, hô hào hai tiếp tục chạy: “Lát nữa lấy.”
Đinh Niệm Quân trực giác thấy gì đó , cô yên tâm khi để đồ quý giá như tùy tiện để bên đường, ngăn cản, thậm chí qua đó lấy cái túi , c.h.ế.t cũng thể rời bỏ.
một là cô thấy Tiền Hữu Đức cũng nhét tiền túi, đó là thái độ cùng hội cùng thuyền; hai là kịp nữa , phía đuổi tới nơi.
“Chạy!”
Đám đuổi bắt dần biến mất tăm, một chiếc xe đạp chậm rãi đạp tới, đến gần đó, ngó thấy ai, liền xuống xe qua lấy cái túi treo lên , đầu rời .
Triệu Kim Bảo ba cuối cùng vì Đinh Niệm Quân chạy đến mức đau bụng nên đành dừng , mấy băng đỏ kiên trì đuổi theo bắt , bắt đầu thẩm vấn.
Hôm nay là ca đêm cuối cùng của Đinh Quả, sáng sớm từ xưởng , thấy Đinh Đào đang khoanh tay, rụt cổ, ch.óp mũi lạnh đến đỏ bừng nhưng đôi mắt sáng rực.
“Chị, những đúng là mệnh tài, chị tin ?”
Đinh Quả thấy hứng thú, vỗ vỗ ghế xe: “Lên xe, rõ xem nào.”
Chương 108 đây tố cáo
“Họp gia đình cho em trực tiếp tham gia, nhưng đó họ chuyện to quá, em vẫn đứt quãng một ít. Đinh Niệm Quân dường như lấy tiền nhà lấy hàng gì đó, kết quả băng đỏ phát hiện, sợ bắt bằng chứng nên giấu hàng , đợi kiểm tra xong thì hàng giấu biến mất.” Đinh Đào khẽ tóm tắt: “Chính là ăn phi pháp lật thuyền , đền hơn một ngàn tệ, trong hơn một ngàn tệ mấy trăm tệ chị mới trả cho nhà bác cả mấy hôm . Chị xem bác cả và bác gái mệnh tài ? Trước đó vì bác gái lén lấy tiền nhà đưa cho Đinh Niệm Quân mà bác cả tức đến nhập viện, đó Đinh Niệm Quân cũng coi như điều, bảo chồng chị gửi tiền qua, chị trả cho bác cả bác gái, bác cả bác gái đưa tiền cho Đinh Niệm Quân tham gia ăn phi pháp, kết quả là mất trắng.”
Đinh Quả mà cạn lời: “Bác cả bác gái Đinh Niệm Quân lấy tiền gì ?”
Nếu mà còn đưa tiền cho Đinh Niệm Quân thì chỉ thể là đáng đời thôi.
Đinh Đào: “Em ý trong lời của họ thì chắc là đấy, Đinh Niệm Quân cứ suốt, cứ xin , bác gái cũng thể trách Đinh Niệm Quân, họ cả cũng bảo vệ Đinh Niệm Quân, chuyện vốn dĩ rủi ro, chọn tham gia thì khi xảy chuyện thể trách Đinh Niệm Quân.” Con bé chọc chọc thắt lưng Đinh Quả: “Chị, chị xem tối hôm đó họ ngoài tìm thầy lang gì đó, là bàn bạc chuyện ? Sau khi chồng Đinh Niệm Quân , chị ở nhà mà cứ ở nhà khách bên ngoài suốt.”
Đến xưởng giấy , Đinh Quả dừng xe, Đinh Đào nhảy xuống xe, Đinh Quả : “Không là khả năng đó, bàn bạc chuyện chắc chắn dám để em thấy, tự nhiên tránh . Bây giờ nhà bác cả em xảy chuyện như , trong nhà hai ngày chắc chắn yên , em đừng chống đối họ, cũng thu một chút, đừng để họ em đang theo dõi họ.”
Đinh Đào: “Yên tâm , em chừng mực mà.”
Đinh Quả thò tay túi lục lọi, lấy một chiếc áo mưa: “Áo mưa cho em, trời mưa đừng choàng bao phân bón nữa.”
Đinh Đào sững , hiếm khi khách khí thò tay lấy, : “Chị, cái ... cái hiếm đấy, em lấy .”
Mặc dù thời gian qua những thứ Đinh Quả tiện tay lấy đều là đồ hiếm đối với con bé, ở quê mơ cũng ăn, nhưng chiếc áo mưa thật sự khiến con bé thấy lòng rung động mạnh mẽ, hốc mắt tự chủ mà nóng lên.
Nhà con bé chẳng lấy một bộ đồ mưa t.ử tế, lúc trời mưa bố ngoài nếu choàng miếng nilon bẩn thỉu thì cũng là bao phân bón, cùng lắm là đội thêm cái nón rách đầu, áo mưa thế , gấp gọn gàng ngăn nắp, qua là từng mở , mới tinh tươm, con bé dám nhận.
Đinh Quả nhét tay con bé: “Em thời gian qua theo dõi Đinh Niệm Quân, nếu để chị , chừng sẽ thù hằn em thế nào . Đừng Đinh Niệm Quân, ngay cả bác gái em nếu em về phía chị thì sẽ trả thù em thế nào . Em mạo hiểm lớn như , chị cũng thể để em chịu thiệt , cầm lấy!”
“Cám ơn chị!” Đinh Đào nhận lấy ôm lòng, hì hì: “Vậy thì em khách sáo nữa nhé.”
Đinh Quả xua xua tay, đạp xe , vội vàng đến ngõ Táo Hoa việc.
Tụi Thạch Quang Huy tốc độ nhanh, hai cái giường sưởi khánh thành, lò nướng bánh mì bắt đầu khởi công .
Mặc dù Đinh Quả đưa bản vẽ, nhưng việc họ là đầu nhận, thuận tay bằng xây giường sưởi, sợ đạt yêu cầu của Đinh Quả, cho nên tiến độ chậm chạp.
Sau khi Đinh Quả nhà chào hỏi họ, trả lời vài câu hỏi của Thạch Quang Huy về lò nướng bánh mì, liền đeo găng tay bông, xách giỏ đất đổ rác.
Chỗ đổ rác xa, đến đầu ngõ còn rẽ một đoạn nữa, bên một đất trống, cư dân gần đó đều đổ rác ở đấy.
Đinh Quả chê xa, nếu quá gần thì cửa nhà chình ình một bãi rác khổng lồ cô mới tìm hệ thống tính sổ.
Đổ hai chuyến rác, đến chuyến thứ ba, Đinh Quả đang xách giỏ về thì thấy phía tiếng bước chân dồn dập, cô đầu một cái, thấy phía một thanh niên đội mũ vành rộng, vành mũ ép thấp, hai chân dường như tung tàn ảnh, đang phi nước đại về phía .