Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh Quả pha cho Đinh Đào một bát sữa mạch nha.

 

Lại lấy mấy gói giấy, là hàng phúc lợi cô mua từ nhà máy: bánh kẹo vụn.

 

Có bánh hạnh nhân giòn, bánh bướm, còn bánh đào giòn vụn và bánh táo tàu hạt điều nở.

 

Mấy mẫu sản phẩm mới tung thị trường.

 

Nhờ những sản phẩm mới đó nền tảng, quy trình diễn nhanh ch.óng, bày bán các quầy của các tòa bách hóa và hợp tác xã lớn nhỏ ở Phong Ninh, lượng nhiều, thử nước .

 

Nếu bán , nhà máy sẽ đăng ký kế hoạch sản xuất để chuẩn cho dịp Tết.

 

Đinh Đào cũng khách sáo lấy điểm tâm ăn, cô vất vả bận rộn, ngoài việc tạo dựng quan hệ với Đinh Quả thì còn là vì miếng ăn.

 

Nếm thử từng loại một, cô : "Chị, mấy loại điểm tâm ngon thật đấy."

 

Chỉ là rõ hình dáng, ngoài bánh đào giòn , những loại khác cô đều từng thấy.

 

"Sản phẩm mới mắt đấy, đây là bánh bướm, đây là bánh hạnh nhân..." Đinh Quả lượt giới thiệu cho cô , còn hỏi xem cảm nhận hương vị thế nào.

 

Đinh Đào cảm nhận thế nào, cô thấy đều ngon cả, đều là những thứ mà cô từng ăn ở quê.

 

Đợi đến Tết kiểu gì cô cũng nhờ Đinh Quả giúp mua ít điểm tâm vụn, cô mang về cho bố nếm thử.

 

Mặc dù thường chê cô là con trai, nhưng đến lúc mấu chốt cũng sẽ gạt bỏ thể diện giúp cô giành quyền lợi, giờ đồ , cô cũng sẵn lòng bỏ tiền hiếu kính bố .

 

Vừa ăn điểm tâm, Đinh Đào kinh ngạc hỏi: "Chị, Đại Dũng vẫn tan ?"

 

"Đi xe , nửa đêm mới về ."

 

"Công việc đó cũng vất vả thật." Đinh Đào cảm thán một câu, chút hâm mộ, là công nhân chính thức mà, đợi đến ngày nào đó cô cũng thể chính thức thì đừng là nửa đêm, tan lúc rạng sáng cũng .

 

Đinh Đào chủ đề đó: "Em theo Đinh Niệm Quân, cô tìm cái tên Triệu Kim Bảo . Chị đừng nhé, vụ ăn của hai đó thực sự bắt đầu đấy, hai đó chuyện, bảo là hàng thu mua đều bán hết . Triệu Kim Bảo hình như còn đồng bọn, bảo là hai em của hai ngày tới sẽ đưa thêm một lô hàng nữa. Nghe hai chuyện ăn một lát, Đinh Niệm Quân đột nhiên lôi chị ..."

 

"Em ý trong lời của Triệu Kim Bảo, hình như quen chị."

 

Đinh Quả gật đầu: "Bạn học cấp ba ngày , em tiếp ."

 

Đinh Đào uống một hụm sữa mạch nha thơm phức, tặc lưỡi vị ngọt thơm, thầm nghĩ ngày tháng của chị họ cô đúng là sướng thật, cô quê cũng từng uống sữa mạch nha, nhưng nào cũng chỉ bỏ một chút xíu, pha chẳng thấy vị gì, đầu tiên uống đặc thế , ngờ thơm ngọt đến .

 

Trong lòng cảm thán, miệng vẫn tiếp tục: "Đinh Niệm Quân như bệnh , đang chuyện bình thường tự nhiên lôi chị kể với Triệu Kim Bảo, chị cũng sống ở con hẻm gần đây, còn cả nhà nữa, chẳng bệnh ? Sau đó đến tình hình gia đình hiện tại, đông chật chội, họ vì nhà chỗ ở nên ngoài tìm nhà mà tìm , nhờ Triệu Kim Bảo giúp ngóng xem. Tiếp đó đến chị, gì mà tiếc quá, chị vì chuyện xuống nông thôn mà ngăn cách với gia đình, nếu thì thể giúp đỡ chị họ, để họ cùng ở với chị, trong nhà cũng rộng rãi hơn chút. Ồ, cô còn lôi cả em nữa. Nói hai chúng là cùng lớn lên ở quê, em lên thành phố mà chị cũng đón em về ở cùng... Chị ơi, lời thực sự là Đinh Niệm Quân đấy, em chỉ thuật thôi, em ý gì khác , chị đừng nghĩ nhiều nhé."

 

Đinh Quả : "Không , em tiếp ."

 

Cô còn lạ gì Đinh Niệm Quân là hạng nào nữa, khi bôi khác hận thể lợi dụng hết yếu tố xung quanh, ngay cả con ch.ó ngang qua cô cũng thể thấy bất bình cho nó, chỉ là bao giờ thấy bất bình cho chính thôi.

 

kết hợp với giọng điệu chuyện và thần thái ấm ức vô tình để lộ , mù đều thể dường như cũng chịu ấm ức to lớn lắm, cô ấm ức nhưng cô .

 

Đang nghĩ thì Đinh Đào : "Cái tên Triệu Kim Bảo cũng như bệnh , chuyện nhà liên quan gì đến , Đinh Niệm Quân lải nhải một hồi, hỏi Đinh Niệm Quân từng chị bắt nạt . Đinh Niệm Quân còn kịp , ở đó la hét bảo trút giận cho Đinh Niệm Quân, dạy cho chị một bài học. Đinh Niệm Quân coi như cũng lương tâm, còn ngăn cản Triệu Kim Bảo, bảo đừng bậy, đợi gặp chị thì nhờ Triệu Kim Bảo giúp khuyên nhủ chị tiếp nhận nhà, san sẻ áp lực về nhà ở, đến Phong Ninh thì cũng thêm một chỗ dừng chân, đến mức ở nhà khách."

 

Đinh Đào chút mịt mờ: " chị lương tâm , cô chẳng hề phản bác câu Triệu Kim Bảo chị bắt nạt cô , cứ như thể chị thực sự bắt nạt cô thật , em cứ thấy hiểu nổi cô ."

 

Đinh Quả cũng đang ăn điểm tâm vụn, : "Đó là thiên phú của Đinh Niệm Quân, cái bộ thuật ngữ đó chơi thấu . Dù em chuyện với cô thì để tâm một chút, đừng để cô giăng bẫy em, em chui bẫy mà còn ."

 

Đinh Đào cũng thấy Đinh Niệm Quân đôi khi chuyện kỳ kỳ quái quái.

 

Uống xong bát sữa mạch nha, ăn một bụng điểm tâm, Đinh Đào hài lòng rời , Đinh Quả cũng hài lòng ló gian.

 

Trong nhà ánh sáng lờ mờ, sách hại mắt, cho nên Đinh Quả thích ở trong gian, sách, uống , ăn hoa quả, chiêm ngưỡng thu nhập của , trong bốn mùa như xuân, nhiệt độ lạnh nóng cũng dễ chịu.

 

Đối với chút tâm tư nhỏ mọn của Đinh Niệm Quân, Đinh Quả hề để tâm, chỉ cần tiền đưa đủ, cô sẵn lòng dọn ; nếu dùng thủ đoạn khác, cô cũng chẳng dạng .

 

Chỉ là cứ chờ đợi mãi thế cũng cách, Đinh Quả cảm thấy ngoài dạo nhiều hơn, sớm gặp Triệu Kim Bảo để xem năng thế nào.

 

Chỗ Đinh Niệm Quân thì vội thu dọn, cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i nhà của mà.

 

Ngủ một giấc trong gian, Đinh Quả thấy tiếng gõ cửa, ló xem giờ, hơn mười giờ tối , Đinh Đại Dũng về.

 

"Chị!"

 

"Em ăn cơm ? Trong nồi còn hai đĩa sủi cảo, để chị hâm nóng cho!"

 

"Chị, để tự em hâm nóng cũng ." Đinh Đại Dũng đẩy xe , yên xe còn chằng một gói đồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-143.html.]

"Đây là cái gì thế?"

 

Đinh Đại Dũng nhỏ giọng: "Trưa nay lúc nghỉ chân ở trong thôn tìm dân địa phương mua ít hạt óc ch.ó, lạc, táo tàu, còn mười mấy quả trứng vịt muối. Những khác cũng mua, em cũng mua theo một ít."

 

Đinh Đại Dũng bây giờ tự nhiên hơn nhiều so với lúc mới đội xe, coi như hòa nhập .

 

Đinh Quả từng dặn dò , cơ hội mua thứ gì thì cứ mua, câu nệ chủng loại, cái gì cũng , dù thời đại loại vật tư đều thiếu thốn. đừng mặt quá, cứ theo các bác tài già mà hành động.

 

Để Đinh Đại Dũng tiên những việc nhỏ lẻ để rèn luyện, đợi vài năm nữa chính sách mở cửa thì mới thi triển hết tài năng.

 

"Tiền trong tay còn nhiều ? Lát nữa chị đưa thêm cho ít nữa." Đinh Quả xách đồ xuống, mang trong nhà.

 

"Nhiều mà, còn hơn bốn mươi đồng nữa chị ạ."

 

Đinh Đại Dũng rửa tay, tự bếp hâm nóng cơm.

 

Đinh Quả ở trong gian chính mở túi , sắp xếp đồ đạc trong túi.

 

Đinh Đại Dũng ăn cơm xong về phòng nghỉ ngơi, Đinh Quả đóng cửa gian.

 

Lúc nãy ngủ một giấc , lúc tinh thần khá , dùng tay bóp hạt óc ch.ó, sách.

 

Sáng sớm hôm hơn năm giờ, Đinh Quả từ gian ngoài, dùng nhân hạt óc ch.ó, lạc và táo tàu nấu một nồi cháo, luộc mấy quả trứng gà, đó cầm lấy một cái rổ nhỏ giả vờ ngoài lượn một vòng, lúc về bưng nửa rổ quẩy.

 

Đinh Đại Dũng cũng dậy.

 

Hai chị em ăn quẩy cùng dưa chuột muối chua, uống một bát lớn cháo hạt óc ch.ó lạc táo tàu, ăn no nê xong, chân khỏi cửa .

 

Đơn vị của hai cùng một hướng, cùng đường, cho nên Đinh Đại Dũng chị khỏi hẻm xa chặn .

 

"Cô là... Đinh Quả?"

 

Triệu Kim Bảo kinh ngạc phụ nữ đang một chân chống xe, vẻ mặt đầy vẻ kiên nhẫn, sửng sốt nửa ngày vẫn hồn .

 

Đinh Quả nhướn mày: "Anh là ai?"

 

", là Triệu Kim Bảo, cô nhận ?" Trong ký ức của Triệu Kim Bảo, Đinh Quả là khúm núm, luôn rụt vai, cúi gằm mặt, năng lí nhí như muỗi kêu.

 

cô gái mặt, đôi mắt long lanh, thần thái bay bổng, cái điệu bộ chuyện dường như giây tiếp theo thể lao tới tát một cái.

 

"Không quen, ch.ó khôn chắn đường, tránh ."

 

Đinh Quả bẻ tay lái, nhấn mạnh bàn đạp phóng xe .

 

Triệu Kim Bảo theo bóng lưng Đinh Quả xa, ngẩn .

 

Buổi trưa, mời Đinh Niệm Quân ăn cơm ở quán cơm quốc doanh, cảm thán với cô : "Người chị đó của cô, đổi lớn thật đấy? suýt chút nữa nhận ."

 

Đinh Niệm Quân đương nhiên Đinh Quả đổi lớn, ngoài tính tình tính cách, hiện giờ dung mạo so với lúc mới về thành phố cũng như hai khác .

 

Lúc đó Đinh Quả má gầy hóp, da dẻ thô ráp vàng vọt, mái tóc dài như cỏ khô.

 

Bây giờ Đinh Quả mặt thịt, tinh khí thần cũng khác hẳn, đặc biệt là làn da, như một lớp mới, trắng trẻo hồng hào, mái tóc cắt ngắn dài quá tai, trông cũng đen mượt hơn, so với lúc mới về thành phố thêm một lớp bóng khỏe.

 

Đinh Niệm Quân khẽ , trêu chọc nháy mắt với , : "Xinh chứ? vẫn rể , cân nhắc chút ?"

 

Trong đầu Triệu Kim Bảo xẹt qua gương mặt đó của Đinh Quả, nhưng vẫn lắc đầu: "Xinh hơn nữa cũng thích, Niệm Quân, cô mà..."

 

Từ hồi học thích Đinh Niệm Quân .

 

Còn về phần Đinh Quả, đây quá quê mùa, bây giờ xinh thì xinh thật, nhưng từ giọng điệu chuyện của cô khó để nhận , chút ngang tàng , phù hợp với tiêu chuẩn tìm vợ của , vẫn thích kiểu như Niệm Quân, xinh xắn đáng yêu mà mất sự dịu dàng, còn đặc biệt lương thiện, luôn nghĩ cho khác.

 

Đinh Niệm Quân lườm một cái, giả bộ giận dỗi : "Không cho nữa, là hai chúng bạn nữa ."

 

" , cô kết hôn mà..." Triệu Kim Bảo thất vọng cúi đầu ăn mì, ăn hai miếng mới , " chút tin những lời cô về việc cô bắt nạt khác , mặc dù với cô chỉ một câu, nhưng cũng thấy khá... miêu tả thế nào nhỉ, chút kiêu căng."

 

Cái điệu bộ " là ai" đó vẫn lẩn quẩn trong đầu, thực sự mang cho cảm giác dứt lời là thể lao tới tát cho một cái bạt tai .

 

Còn cả câu nữa, Triệu Kim Bảo cảm thấy Đinh Quả chắc chắn nhận , đây là ghi hận chuyện hồi học bắt nạt cô, dám mắng là ch.ó, đúng là hẹp hòi.

 

"Niệm Quân, định tìm cô chuyện nữa, chi bằng tìm ngóng xem chủ nhà của căn nhà cô thuê là ai, xem thể thêm tiền thuê , cô giữ lấy mà ở cũng , cho chị cô, hoặc là cô em họ quê của cô ở cũng , để Đinh Quả cầu xin thu nhận, cô thấy ?"

 

Đinh Niệm Quân: "Như , vả căn nhà đó... thực chị dâu từng tìm chủ nhà của chị . Chị lúc đó lén lút ký thỏa thuận với chủ nhà, nếu đuổi chị thì bồi thường gấp mười tiền thuê nhà, chị trả tiền một năm ."

 

 

Loading...