Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" nhiều nhất thể lấy một nghìn năm trăm đồng!" Đinh Niệm Quân nghĩ ngợi một hồi vẫn xác nhận nữa, "Kim Bảo, chắc chắn là đáng tin chứ?"
Triệu Kim Bảo: "Sao đáng tin? với Hữu Đức cũng hợp tác một hai . Hàng mấy ngày nay cũng đều là nhờ Hữu Đức giúp đẩy đấy, lô hàng sắp về tối nay chính cũng lấy hơn một nửa, vả liên hệ xong mua . Yên tâm , đều là quen lăn lộn ở chợ đen cả, hơn nữa thấy hàng thì xuất tiền, cô sợ cái gì?"
Đinh Niệm Quân nghĩ cũng thấy đúng.
cũng trách cô trong lòng nắm chắc, mấy ngày nay buôn bán nông sản mặc dù kiếm bằng một tháng lương của quản đốc nhà máy lớn, nhưng so với lô hàng sắp buôn đợt thì đúng là tiểu xảo .
Thời đại , kẻ gan lớn thì no bụng, kẻ gan nhỏ thì c.h.ế.t đói.
Triệu Kim Bảo thường xuyên lăn lộn ở chợ đen, đương nhiên thể tiếp cận những mối lái mà cô tiếp cận , cũng cơ hội tiếp xúc với những món hàng hiếm. Tháng còn hợp tác với Hữu Đức buôn lậu một lô nhân sâm vận chuyển từ ba tỉnh miền Đông Bắc tới cơ mà, giờ buôn một lô thịt bò và đồng hồ thì là gì?
"Được, tin ! Làm xong vụ sẽ về thủ đô."
Đối với việc Đinh Niệm Quân thể lấy tiền lớn như , Triệu Kim Bảo chẳng hề ngạc nhiên chút nào.
Đừng là mấy năm học cấp ba, mà ngay cả bây giờ cũng chẳng mấy gia đình nỡ đưa tiền tiêu vặt cho con cái, nhưng Đinh Niệm Quân thì .
Ngoài tiền lẻ thể tùy ý chi phối, trong túi cô lúc nào cũng kẹo hoa quả, dây buộc tóc màu đỏ lúc nào cũng là màu tươi tắn nhất, quần áo một vết vá, còn giày da nhỏ.
Đứa con trai như ở nhà cũng chẳng cưng chiều như thế.
Vừa nghiệp xong gia đình sắp xếp công việc cho, hơn nữa bố yêu chiều, cũng sẵn lòng đưa tiền; bây giờ tìm nhà chồng , bố chồng là cán bộ quân khu thủ đô, chồng là thư ký bên cạnh lãnh đạo chính phủ, ai tiền chứ Đinh Niệm Quân chắc chắn thiếu tiền.
Hơn nữa mấy ngày nay hợp tác với , ngoài vốn , phần chia tay Đinh Niệm Quân cũng quá trăm đồng .
"Lô thịt bò đó đẩy nhanh, nhưng lô hàng thì đẩy nhanh thế , bán đến cuối năm cũng thể." Triệu Kim Bảo nghĩ đến việc Đinh Niệm Quân về thủ đô, về bên cạnh chồng cô là trong lòng thấy khó chịu, cũng vô cùng nỡ, đầu chỗ khác, nhỏ giọng , "Cô thể ở đây thêm vài ngày ?"
Đinh Niệm Quân : " đương nhiên lô hàng đẩy nhanh như , vả cũng là nữa. Đối tượng của , nhiều thời gian tìm nhà, về đó lượn lờ vòng quanh thành phố, nhanh ch.óng tìm nhà để chuyển ."
Cô cũng nhớ Phan Đỉnh Phong , hôm qua gọi điện thoại, Phan Đỉnh Phong cũng hối thúc cô , bố bên đó ý kiến , bảo cô mau ch.óng về thủ đô.
Nhắc đến nhà cửa, Triệu Kim Bảo chút chột , Niệm Quân khó khăn lắm mới nhờ chút việc, kết quả mấy ngày vẫn xong xuôi, ngày mai kiểu gì cũng bắt Đinh Quả dọn , tặng cho Niệm Quân một sự bất ngờ.
Đinh Niệm Quân thấy nhắc đến nhà cửa mà Triệu Kim Bảo gì, chút thất vọng, cô cố tình tỏ vẻ thần sắc tự nhiên, như thể thôi, cuối cùng vẫn là bộ dạng gì cả, cứng nhắc chuyển chủ đề, : "Ngày mang tiền qua cho . Thôi, trời lạnh, về nghỉ ngơi sớm , cũng về nhà khách đây."
Nghe Đinh Niệm Quân về nhà khách, Triệu Kim Bảo nhất thời thấy xót xa.
Rõ ràng Niệm Quân nhà, hơn nữa còn bố cưng chiều, mà cứ vì chuyện nhà cửa chật chội mà thể ở nhà khách, Niệm Quân sống hai mươi năm trời chắc từng chịu thiệt thòi thế bao giờ nhỉ?
", tiễn cô." Triệu Kim Bảo vội vàng theo .
Tiễn Đinh Niệm Quân đến nhà khách xong, Triệu Kim Bảo trái ngó , xoay nhanh ch.óng rời , luồn lách qua các ngõ ngách, lén lén lút lút gõ cửa một ngôi nhà, chui tọt trong.
"Anh Hữu Đức, bên Dư tin gì ? Rốt cuộc ngày nào hàng mới tới?" Triệu Kim Bảo cửa xong lấy t.h.u.ố.c lá , đưa cho thanh niên hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi đối diện, lấy diêm châm t.h.u.ố.c.
"Anh sốt ruột, nhưng ngày nào tới thì thực sự dám , tưởng đường tránh né những đợt kiểm tra đó ? Tuy nhiên cũng nhờ gửi tới một món hàng ." Tiền Hữu Đức tiện tay quăng một thứ qua, Triệu Kim Bảo luống cuống tay chân đón lấy, giật một cái: "Anh Hữu Đức, đúng là coi tiền là tiền mà, thứ quý giá thế mà cũng dám quăng."
Triệu Kim Bảo đón lấy chiếc đồng hồ quăng qua, nhãn hiệu Yến Kinh, cầm trong tay lật qua lật xem, đến thấy mặt mũi : "Anh Hữu Đức, thứ tuyệt đối lo bán ."
Tiền Hữu Đức ngậm điếu t.h.u.ố.c: "Tiền huy động thế nào ?"
Triệu Kim Bảo đeo đồng hồ cổ tay, lật tới lật lui ngắm nghía chiêm ngưỡng, vỗ vỗ, : "Có thể gom ba nghìn đồng, nếu thịt bò đẩy nhanh, còn thể đầu tư thêm chút nữa."
Tiền Hữu Đức : "Mạnh hơn , tính toán kỹ cũng chỉ đầu tư hai nghìn thôi." Lại , "Đừng nghĩ nữa, Dư sẽ đợi kiếm tiền tươi , nếu còn gom thì mau ch.óng gom thêm . Anh Dư giao đồ xong là ngay, Tết đ.á.n.h cho chúng một lô t.h.u.ố.c lá nữa."
"Đồ đấy ơi, nhất định dắt theo thằng em với nhé." Triệu Kim Bảo mừng rỡ, vội vàng .
"Chỉ là kế hoạch thôi, tạm thời gì , thôi cái đó nữa, lô lương thực với trứng gà của bao giờ thì chuyển qua?" Tiền Hữu Đức chỉ chỉ cổ tay Triệu Kim Bảo, "Xem thế đủ , mau đưa cho ."
"Cái để cho em ?" Triệu Kim Bảo chút luyến tiếc, nhưng cũng quên bàn việc chính, "Tối nay là thể chuyển qua , lát nữa em đón."
Bản Triệu Kim Bảo đồng hồ, năm ngoái tự mua, hiệu Hộ Thị, chiếc đem tặng .
"Cậu còn thiếu ba hai ngày ?" Tiền Hữu Đức tháo chiếc đồng hồ nhét túi, "Vậy mau , đừng ở chỗ lâu quá."
Triệu Kim Bảo rời , Tiền Hữu Đức chốt cửa xong, xoay phòng.
Lúc , trong phòng xuất hiện thêm một , thấy , : "Nghiệp vụ càng ngày càng thuần thục đấy."
Tiền Hữu Đức hì hì : "Nuôi lợn bao lâu nay , cũng đến lúc thịt thôi."
Người đàn ông đối diện gật đầu: "Làm xong vụ thì mau ch.óng rời , thể ở bên thêm nữa..."
Ở lâu quá dễ để ý.
Trong nhà khách!
Triệu Kim Bảo rời , Đinh Niệm Quân cũng ngoài, cô giữa đường gọi giật Đinh Hương đang học về , dặn dò một hồi như thế như thế nọ, cho nên nhà họ Đinh khi ăn cơm tối xong, vợ chồng Đinh Chí Cương và vợ chồng Đinh Kiến Quốc cùng đến nhà khách.
Đinh Đào khá tò mò, theo xem thử, nhưng tiện cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-140.html.]
Bác gái đưa con dâu cả xem ông thầy đông y già, nhờ bắt mạch cho, khi đặc biệt dặn dò, Kiến Thiết ca đêm, bảo cô ở nhà trông các em bài tập.
Hai cái đứa con nít ranh bài tập cần cô trông ?
Vả , bắt mạch cho con dâu, Đinh Chí Cương là ông bố chồng theo gì? Chẳng lẽ nhờ thầy đông y bốc cho ít t.h.u.ố.c để sinh thêm một đứa với bác gái?
Đây là dùng lời để ám chỉ cô , sợ cô cũng bám theo đấy mà.
Đinh Đào ngứa ngáy hết cả , nhưng Đinh Hương vẫn còn đang lén lút dòm ngó cô , chỉ thể nén cơn tò mò trong lòng mà trợn mắt qua: "Nhìn cái gì mà ? Mau bài tập của mày ."
Đinh Hương đảo mắt cúi đầu xuống.
Những rời khỏi nhà họ Đinh lúc đang tụ tập trong phòng của Đinh Niệm Quân.
"Kiến Thiết qua đây ?"
Nhạc Hồng Mai xót xa : "Nó ca đêm."
Thằng con thứ hai cũng là đứa siêng năng, vết thương còn lành hẳn , nhưng nó sợ mới xưởng bao lâu mà xin nghỉ quá dài ngày sẽ ảnh hưởng , khó khăn lắm mới vị trí công tác.
Đinh Chí Cương thương con, đặc biệt tìm chủ nhiệm phân xưởng của nó lót lời một câu, tặng cho ít đồ, nhờ chiếu cố, tạm thời sắp xếp cho Đinh Kiến Thiết những việc nhẹ nhàng, tránh để cơ thể nó chịu nổi.
"Bố, , , chị dâu, mời qua đây là một chuyện bàn bạc với ..."
Cô kiếm một khoản lớn, nhưng tự gánh vác rủi ro quá lớn, suy tính , liền nghĩ đến khoản tiền mới trả cho bố .
Một khi xảy chuyện ngoài ý , cô sẽ đến mức tổn thương gân cốt, còn vốn liếng để xoay xở.
cô xong, Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương đều chút kinh hồn bạt vía, Đinh Chí Cương thấp giọng : "Gan con cũng lớn quá đấy."
Nhạc Hồng Mai cũng hiếm khi ủng hộ quyết định của Đinh Niệm Quân: " thế Niệm Quân, rủi ro lớn quá, con , chuyện thực sự . Mẹ thì chẳng sợ gì cả, nhưng bố con với chị dâu con đều là công nhân chính thức của xưởng, một khi gì sơ suất, kỷ luật còn là nhẹ, chừng công việc cũng mất luôn đấy."
Cái hiểm thể mạo .
Ngược là Đinh Kiến Quốc và Lục Hiểu Mai gì, hai tuy cũng lo lắng, nhưng những món hời ăn gần đây nhiều quá, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, trừ tiền vốn kiếm hai ba mươi đồng .
Vả hợp tác với Niệm Quân thì Kiến Quốc cũng quen, nhà ngay tại địa phương, đang xuống nông thôn ở vùng lân cận, hiện giờ bận nên về buôn bán đồ đạc kiếm thêm.
Cũng chỉ là dịp Tết thôi, qua năm xuân, quê bắt đầu bận rộn, hợp tác với thì cũng chẳng rảnh mà tới .
Đinh Niệm Quân : "Mẹ, bố, cần lo lắng, chỉ đưa tiền cho con thôi, còn con gì thì , tra tới đầu ." Sau đó cô thần sắc trầm xuống, giọng điệu cũng thấp hẳn , "Khi kết hôn con với bố chồng xảy chuyện vui, trong nhà họ cũng giúp con chạy vạy quan hệ, công việc của con bao giờ mới chỗ , bố, , con thể cứ chờ thế , ăn núi lở, sắc mặt bố chồng mà sống. Trong tay mấy đồng tiền, con cũng thêm chút tự tin."
Đinh Chí Cương thần sắc chút tự nhiên.
Lúc đứa con nuôi dứt khoát trả tiền, ông chút áy náy , cảm thấy phản ứng quá , may mà Niệm Quân hiểu chuyện, gì, còn xin ông, nhận hết trách nhiệm về , bảo ông đừng oán trách Nhạc Hồng Mai.
Đứa con nuôi càng hiểu chuyện bao nhiêu, trong lòng ông càng thấy áy náy bấy nhiêu.
trong nhà thực sự cũng chẳng còn bao nhiêu vốn liếng, ông cũng nghĩ cho con trai .
Đinh Chí Cương khẽ ho một tiếng, giọng điệu cũng còn gắt như lúc nãy nữa, ôn tồn : "Niệm Quân, bố đồng ý, thực sự chuyện rủi ro lớn quá, một khi bắt, đó chính là đầu cơ trục lợi, tù đấy."
Nhạc Hồng Mai cũng kinh hồn bạt vía.
Đinh Kiến Quốc là xiêu lòng, thu tiền thành nghiện , mấy ngày nay nếm vị ngọt của tiền ngoài luồng túi, giờ một cái hời lớn hơn đặt ở đó, ăn thì khó chịu bao, thấp giọng : "Bố, thực ... thực mấy ngày nay con với Niệm Quân hợp tác vài , an lắm. Niệm Quân chỉ bỏ tiền thôi, lộ mặt. Người phụ trách buôn bán chạy chọt bên ngoài là Triệu Kim Bảo, bạn học cấp ba của con với Niệm Quân, nhà ngay Phong Ninh đây, đang xuống nông thôn ở gần đây thôi..."
Đinh Chí Cương và Nhạc Hồng Mai mà há hốc mồm, Nhạc Hồng Mai thấp giọng : "Các con gan lớn quá đấy!"
Đinh Chí Cương cũng khẽ quát: " là hồ đồ!"
"Bố —" Đinh Kiến Quốc , "Kẻ gan lớn thì no bụng kẻ gan nhỏ thì c.h.ế.t đói, ở ngay gần đây xuống nông thôn, còn dám dùng quan hệ trong nhà để về ở, hợp tác với thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn buôn bán lương thực rau cỏ các thứ, tại chúng thể? Trước khi Niệm Quân gặp , buôn bán ở chợ đen lâu lắm ."
Đinh Chí Cương châm một điếu t.h.u.ố.c hút, cau mày suy nghĩ.
Trong nhà định kế hoạch mua nhà, nhưng thể chỉ mua một căn, cũng chuẩn cho cả thằng hai nữa.
cái nhà đó cũng là cục đất ven đường, nhặt là cúi xuống nhặt ngay , tìm cơ hội, cơ hội trong tay còn tiền nữa, thể đến lúc đó mới bắt đầu nghĩ cách.
Chút tiền trong nhà đủ .
Nghĩ đến đây, kìm liếc vợ một cái.
Nếu ông đột ngột kiểm tra sổ sách, thì còn vợ vung tay quá trán như . Thậm chí tính cả tiền Niệm Quân trả , tiền tiết kiệm trong nhà cũng ít đến mức vượt quá sức tưởng tượng của ông.
là kiếm thêm một chút .
Lúc ông đang cân nhắc tới lui, Nhạc Hồng Mai nhỏ giọng xác nhận với Đinh Niệm Quân nữa: "Con thực sự trực tiếp tham gia chứ?"
Đinh Niệm Quân : "Mẹ, bố, con đang m.a.n.g t.h.a.i mà, chạy nhảy , con tham gia kiểu gì? Đều là bạn học của con thao tác hết, con chỉ đợi chia tiền thôi, điều là tỉ lệ chia thấp hơn một chút, kiếm ít hơn một chút mà thôi."