Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
cơ hội .
Trước đây lúc chị dâu tìm bà giúp đỡ khoe khoang với bà rằng đối tượng mà Niệm Quân tìm triển vọng thế nào, gia đình cha là quan lớn, ở nhà lầu nhỏ hai tầng, gia đình bản lĩnh lớn.
Người bản lĩnh lớn như , giúp Đinh Đào nhà bà sắp xếp một công việc ở Phong Ninh chắc khó nhỉ? Thế nên bà đưa yêu cầu cũng là điều đương nhiên, nhưng sắc mặt Đinh Niệm Quân lập tức , phản ứng kịch liệt: “Thím hai, thím nghĩ đơn giản quá , các quanh năm ở nông thôn công việc ở thành phố hiếm hoi thế nào, công việc là rau cải trắng, dễ dàng như thím chứ?”
Quan hệ của nhà họ Phan thể dùng cô, thể dùng những chuyện hoặc những cô dùng, những chuyện và những chắc chắn bao gồm ở quê.
Những đối với cô cũng chẳng trợ giúp gì, hà tất lãng phí tài nguyên bọn họ?
Hơn nữa, bản cô lúc còn việc nữa, dựa cái gì mà sắp xếp công việc cho đám chân bùn ở quê chứ?
Chẳng trách đây thường xuyên , may mà chỗ cách quê xa, nếu mỗi ngày đều lo lắng ở quê lên đây ăn chực. Bao nhiêu năm nay vẫn luôn bình an vô sự, cô còn cảm thấy bên phía nhà nội của ba khá điều, ngờ gió mùa thu tuy đến muộn nhưng vẫn tới .
Đinh Niệm Quân hơn một ngày xe lửa, nôn nao khó chịu cả ngày, lúc tâm trạng vô cùng tồi tệ, cũng chẳng chút kiên nhẫn nào, mất kiên nhẫn : “Hơn nữa, nhà Đỉnh Phong là ở thủ đô, thể sắp xếp công việc ở bên !”
Đinh Chí Cương ban đầu thấy Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong về, lòng còn thở phào một cái, nghĩ bụng để sắp xếp công việc cho Đinh Đào quả thực chút khó , nhưng Đỉnh Phong thì khác, tuy cha giáng chức, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, nhà họ Phan ở bên cũng chỉ mỗi một mối quan hệ là Tề Quang Minh, bản Phan Đỉnh Phong cũng mấy bạn chiến đấu chuyển ngành ở Phong Ninh và các huyện lân cận, giúp tìm một công việc tạm thời cũng chỉ là chuyện mở miệng một câu thôi, thể giúp ông giải quyết chuyện .
với tư cách là nhạc phụ, cộng thêm phận của Niệm Quân chút tế nhị, ông cũng tiện chủ động mở miệng với con rể . Để Hoàng Mai Hoa loạn một trận, Niệm Quân và Đỉnh Phong chắc chắn sẽ chủ động giúp đỡ. ngờ, đứa con gái từ chối cũng dứt khoát như đứa con gái lớn, thậm chí còn mất kiên nhẫn hơn.
Con gái lớn từ chối ông thể hiểu , cũng thể chấp nhận, dù cũng nuôi nấng gì nó, chuyện như tiện ép buộc nó hy sinh. Đinh Niệm Quân thì khác, từ nhỏ nuôi nấng chăm bẵm tỉ mỉ, kết quả nó cứ thế mà báo đáp ?
Đinh Chí Cương định mở miệng chuyện, Hoàng Mai Hoa vui : “Mẹ cô đây với , quan hệ nhà chồng cô cứng lắm, cả nước đều quan hệ của nhà chồng cô, Phong Ninh cũng , giờ sắp xếp công việc ở bên ? Không giúp cái ơn thì cứ thẳng, đừng ở đây mà xạo.”
Sắc mặt Đinh Niệm Quân tức khắc đỏ bừng, cạn lời về phía Nhạc Hồng Mai đang né tránh ánh mắt đằng , tức giận gọi: “Mẹ ——”
Cái thói khoe khoang của cô mấy gia đình rơi cảnh khó xử .
Nhạc Hồng Mai cũng uất ức.
Hồi đó bà liên lạc thường xuyên với Hoàng Mai Hoa, nhờ Hoàng Mai Hoa giúp tìm những cô gái điều kiện để cùng gả tới thủ đô với Niệm Quân, lúc chuyện điện thoại lời qua tiếng , liền nhịn mà khoe khoang thực lực của nhà con rể.
Nào ngờ những lời lúc đó, giờ đây trở thành lưỡi d.a.o đ.â.m Niệm Quân.
Đang chuyện, Đinh Hương và Đinh Kiến Đảng học về, đẩy cửa thấy một phòng đầy , ngẩn một lát, Nhạc Hồng Mai thấy con gái út và con trai út về, nghĩ bụng trong nhà đang nháo nhào, sợ bọn trẻ sợ, vội : “Hương Hương, Kiến Đảng, sang nhà bạn cùng lớp bài tập , lát nữa qua gọi.”
Hai đứa nhỏ thấy khí trong nhà căng thẳng, đều kịp chào hỏi Đinh Niệm Quân mới về, vội vàng rời , sang nhà bạn cùng lớp.
Trong phòng cuộc đàm phán tiếp tục.
Hoàng Mai Hoa hiểu rõ hôm nay xé rách mặt với nhà bác cả , ngay cả cái đứa chiếm chỗ và chồng nó cũng đắc tội , nếu lo công việc, thì cả đời cũng chẳng còn hy vọng gì nữa, liền trực tiếp Phan Đỉnh Phong, mặc dù trong lòng trống n.g.ự.c đ.á.n.h thình thịch, vẫn chai mặt : “Cháu rể , đây cháu nhờ thím từ trong thôn giúp trai cháu tìm vợ...”
Phan Đỉnh Phong tức khắc thấy da đầu tê rần, bây giờ sợ nhất là thấy chuyện , cũng là khởi đầu cho một chuỗi rắc rối trong gia đình, vì thế, vội vàng ngắt lời Hoàng Mai Hoa: “Chuyện đó qua , đừng nhắc nữa.”
Hắn hề Hoàng Mai Hoa vì chuyện mà chịu bao nhiêu uất ức, còn tưởng thím ở nông thôn mưu toan dùng chuyện để với , còn chút thích mà nhíu nhíu mày, thể hiện sự mất kiên nhẫn của . lập tức liền thấy tiếng mỉa mai sắc lẹm của Hoàng Mai Hoa: “Qua ? Ai qua ? Các đúng là lúc dùng thì coi trọng, dùng xong là vứt nha, lúc nhờ giúp đỡ còn hơn hát đài, mất công mất sức chạy ngược chạy xuôi, xong xuôi với , các thành là thành nữa, ở trong thôn ngày nào cũng chỉ trỏ cột sống, các đứa thì trốn ở Phong Ninh, đứa thì ở thủ đô, các thấy những lời tiếng đó ...”
Nhạc Hồng Mai vội vàng : “Thím hai , thím thể đừng như cái bánh xe tới lui mãi cái chuyện ? Không chuyện tìm việc cho Đinh Đào , thì cứ chuyện công việc. Hai đứa nhỏ lặn lội đường xa từ thủ đô về, kịp thở miếng nào thím cứ thế mãi thôi.”
Lúc Nhạc Hồng Mai thực ngay cả chuyện công việc của nhà phòng nhì cũng bàn, bà chỉ đuổi , để chuyện hẳn hoi với Niệm Quân.
Lúc kết hôn xảy chuyện vui, cũng khi bọn họ , mụ chồng khó Quân Quân , còn cả công việc của Quân Quân nữa, lo xong , về đây thủ tục lương thực ?
Những chuyện còn bà bận tâm hơn nhiều so với chuyện nhà phòng nhì.
Hơn nữa, bà cũng để con rể tiếp tục thấy những cảnh bầy hầy trong nhà, vì thế vội : “Mọi cứ nhà khách ở , lát nữa bàn với lão Đinh, với cả hai đứa nhỏ nữa, chúng ngày mai bàn tiếp.”
Hoàng Mai Hoa hiểu tuy bằng Nhạc Hồng Mai, nhưng bà ngốc, thể Nhạc Hồng Mai đuổi bà ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-134.html.]
“Ở nhà khách cái gì? Chúng gì tiền ở nhà khách, cái nhà rộng rãi thế , phòng khách ngủ ba thừa sức, chúng cứ ở nhà bác thôi.” Hoàng Mai Hoa hừ lạnh .
Nhạc Hồng Mai nghẹn lời, : “Trong nhà mà ở ?”
“ với cha bọn trẻ ngủ đất, Đinh Đào ngủ sofa, mà ở ?” Hoàng Mai Hoa đảo mắt, một mặt tính toán.
Đinh Chí Cương cũng chuyện với Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong, gắt gỏng : “Giờ trời lạnh , đất lạnh lắm, lỡ đổ bệnh đấy, là cứ nhà khách , tiền ở nhà khách trả cho !”
Hoàng Mai Hoa đồng ý: “Được, lát nữa ăn cơm xong chúng sẽ nhà khách.” Bà Nhạc Hồng Mai, “Chị dâu , chúng hiếm khi mới đến nhà chị một chuyến, lẽ đến bữa cơm cũng ăn chứ. Mấy năm về quê, để đói ...”
Đinh Chí Cương nén giận, Nhạc Hồng Mai : “Đi nấu cơm !”
Vừa cũng đến giờ cơm .
Nhạc Hồng Mai thực sự hộc m.á.u.
Chạy đến nhà bà quậy, từ trưa đến tối, quậy cho ngã ngựa đổ, còn đ.á.n.h bà , bà còn nấu cơm cho cái nhà ăn.
bà cách nào ? Bà thực sự mắng nữa , nghiến răng nghiến lợi dậy bếp.
Ở góc tường, Lục Hiểu Mai từ bệnh viện về là chui tọt phòng ngủ nhỏ của , lúc lặng lẽ , lặng lẽ lách bếp giúp chồng nấu cơm.
Đinh Niệm Quân cũng theo bếp, cô bước cửa còn kịp tìm hiểu kỹ tình hình mắng cho mất mặt, hỏi xem gia đình thím hai đột nhiên lên thành phố thế .
Trong bếp, Đinh Niệm Quân khẽ giọng hỏi: “Mẹ, thím hai bọn họ tự nhiên đến nhà thế ạ? Còn bắt ba sắp xếp công việc cho nữa.”
Nhạc Hồng Mai cứ nhắc đến chuyện là bực : “Chẳng tại cái đồ phá gia chi t.ử Đinh Quả đó , nó tìm việc cho Đinh Đại Dũng, chính thức , Đinh Đại Dũng về quê thủ tục lương thực, thím hai con thèm thuồng, thế là lên đây quậy đấy.”
Biểu hiện của Đinh Niệm Quân tức khắc vỡ vụn, kìm thốt lên kinh ngạc: “Đinh Đại Dũng thể chính thức ?”
Công nhân tạm thời chính thức khó thế nào chứ, xưởng dệt đây của cô tạm thời bốn năm năm mà vẫn chính thức, cái tên chân bùn Đinh Đại Dũng đó dựa cái gì chứ?
Trong lòng Đinh Niệm Quân khó chịu như lửa đốt, sự ghen tị mặt cô vặn vẹo.
Đến giờ cô vẫn thừa nhận Đinh Quả cư nhiên thể sắp xếp công việc cho Đinh Đại Dũng ở thành phố, khi công việc đầu tiên hỏng, ngờ Đinh Quả cư nhiên vẫn còn cửa nẻo, đó sắp xếp cái khác, công việc ở chỗ chị là rau cải trắng ? Sao mà dễ dàng đến thế.
Bản cô còn chẳng bản lĩnh đó, Đinh Quả một đứa thanh niên trí thức mới về thành phố, dựa cái gì mà vận may như chứ?
Hiện giờ, Đinh Đại Dũng cư nhiên còn chính thức, trở thành công nhân, trong lòng cô càng thêm phục.
Cô và Đinh Đại Dũng thù hằn gì trực tiếp, nhưng vì Đinh Đại Dũng là do Đinh Quả dắt , hôm Tết Trung thu còn đến xem trò của cô, nên kéo theo đó cô cũng vô cùng thích Đinh Đại Dũng, càng mong , hận thể để Đinh Đại Dũng cút xéo về nông thôn, nông dân cả đời.
Nhạc Hồng Mai cũng uất ức kém, việc Đinh Đại Dũng chính thức chẳng khác nào đang tát mặt bà .
Hồi đó bà bỏ tiền hỏng mất một công việc của Đinh Đại Dũng, cút về quê, kết quả cái đồ phá gia chi t.ử đầu lo cái khác, giờ còn chính thức, nghĩ đến thôi là thấy uất ức đến thổ huyết .
Đinh Niệm Quân đảo mắt một cái: “Mẹ, chị cả bản lĩnh , giúp nhà thím hai sắp xếp một công việc nhỉ? Đều là một nhà, lúc chị cả còn nhỏ chắc hẳn ít nhà thím hai chăm sóc nhỉ? Chị cả cũng là do chú hai thím hai lớn lên mà.”
Thần sắc Nhạc Hồng Mai tức khắc chút ngượng ngùng.
Bà tuy tìm hiểu chi tiết quan hệ giữa nhà phòng nhì và Đinh Quả, nhưng dựa sự hiểu của bà về nhà phòng nhì, chăm sóc là chuyện thể nào, bắt nạt là may .
Với cái tính của Hoàng Mai Hoa, hễ Đinh Quả từng chiếm chút lợi lộc nào của nhà bà , thì hôm nay chuyện Đinh Quả cũng thể mà lui , Hoàng Mai Hoa ngay cả nhắc cũng dám nhắc, đủ thấy là đuối lý .
Nhạc Hồng Mai: “Cái nhà đó lên đây lấy danh nghĩa là đòi bồi thường. Con chuyện hồi đó ...”
Bà thấp giọng kể một lượt, Đinh Niệm Quân cảm thấy đau đầu, thấy phòng nhì chút ngu xuẩn, mục đích cuối cùng của bọn họ là công việc, hà tất gì cứ gò bó việc bồi thường của ai chứ? Có thêm một kênh để đạt chẳng hơn ? Bọn họ thể đến cổng đơn vị của Đinh Quả mà quậy, ép Đinh Quả giúp đỡ chứ.
là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa!
Bĩu môi một cái, bày tỏ sự khinh bỉ đối với gia đình Hoàng Mai Hoa xong, liền thấy trong phòng khách vang lên một giọng cao v.út: “Bác cả , chung nếu bác sắp xếp công việc cho Đinh Đào nhà , thì ngày nào cũng đến cổng xưởng của bác mà quậy!”