Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 133
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Chí Cương: ...
Những khác trong phòng cũng ngẩn , xuất hiện sự im lặng ngắn ngủi.
Đinh Quả lạnh: “Ném tiếp , xem trong cái phòng các bao nhiêu đồ để đập.”
Hoàng Mai Hoa vốn dĩ còn thuận theo lời Đinh Chí Cương nhân cơ hội để Đinh Quả cũng giúp một tay, thấy cảnh , bà quyết định vẫn là chỉ nhắm phía bác cả thôi.
Đinh Chí Cương sa sầm mặt lời nào, oán trách con gái lớn giữ thể diện cho cha như ông , xót cái phích nước.
Nhạc Hồng Mai còn chẳng thèm nữa, rít lên: “Tổng cộng hai cái phích nước... cái đồ phá gia chi t.ử , trong nhà còn phiếu công nghiệp nữa .”
Trước đó Niệm Quân kết hôn, phiếu công nghiệp tích cóp trong nhà đều dùng để mua đồ cho Đinh Niệm Quân , còn mượn hàng xóm láng giềng một ít, phiếu công nghiệp phát tháng của mấy công nhân trong nhà còn trả nợ nữa.
Vốn dĩ chẳng đủ dùng, phen càng đủ.
Đinh Quả “răng rắc răng rắc” c.ắ.n hạt hướng dương.
Đinh Chí Cương hít sâu một , vẫn là chai mặt về phía con gái lớn, gắt gỏng : “Mày cửa nẻo thì cũng để ý giúp em họ mày một chút.”
Ông cũng nhân cơ hội tìm hiểu xem đứa con gái lớn cửa nẻo gì, nó tìm việc dễ dàng thế chứ?
Đinh Chí Cách và Hoàng Mai Hoa vội vàng mong đợi qua, lời bọn họ , là Đinh Chí Cương mở miệng, Đinh Quả nếu vui thì cũng là nổi cáu với ba cô, liên quan tới bọn họ.
Đinh Quả vươn ngón tay hiệu ba: “Đại Dũng đó chơi mất một công việc, giờ là công việc thứ hai, cộng thêm chính con nữa, là ba công việc . Ba tưởng cửa nẻo của con là sỉ chắc, còn sản xuất hàng loạt ? Ngại quá, dùng hết .”
Đinh Chí Cương xong càng thêm tức tối.
Nhà phòng nhì xong cũng càng thêm thèm thuồng, Hoàng Mai Hoa Đinh Chí Cương : “Bác cả , Đinh Quả về thành phố bao lâu kiếm ba công việc, kéo đỡ em ở quê, bác ở thành phố bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ còn bằng đứa cháu gái cả của ? Bao nhiêu năm , bác chẳng kéo đỡ gì cho cháu trai cháu gái ở quê cả, bác thật là thất đức quá !”
Đinh Chí Cương một trận nghẹn lời.
Ông cũng nghĩ tới chứ, nhưng ông cũng năng lực đó , nhà lão nhị thật sự quá đề cao ông .
Đinh Quả trời còn sớm nữa, hơn nữa với cái tình thế , cô đoán chừng chẳng hòng ăn chực cơm ở nhà , kéo Đinh Đại Dũng chuẩn rời .
Hoàng Mai Hoa đang đối đầu với bác cả, vẫn còn tâm trí quan tâm tới Đinh Quả, ngạc nhiên: “Hai đứa ở nhà ?”
Đinh Quả kiên nhẫn giải thích: “Con dọn ngoài ở , đó nhờ ba sắp xếp công việc cho, con chịu, ‘ cửa ’, con liền đập luôn cái cửa nhà , bà liền đuổi con luôn, con đang thuê nhà ở bên ngoài. Thím hai , thím với ba con cứ chuyện cho hẳn hoi, đừng động tay động chân, cũng đừng mắng c.h.ử.i nữa, thím nhanh như , mắng nửa ngày hàng xóm láng giềng cũng chẳng hiểu thím gì . Bọn họ lo công việc cho con chủ yếu là vì con là con đẻ, bọn họ đối với con cái thì vẫn tận tâm đấy, Đinh Đào phù hợp với tiêu chuẩn , nên các cuối cùng nhất định sẽ đạt tâm nguyện thôi, ngày mai khi tan con đến xem náo... đến thăm thím với chú hai, và cả Đinh Đào nữa.”
Hoàng Mai Hoa mà sững sờ, một là chấn động vì mâu thuẫn giữa Đinh Quả và hai vợ chồng bác cả; hai là... lời chọc tức mà như ?
Đinh Đào bên cạnh mà mắt sáng rỡ, cô bác cả bác gái với Đinh Quả giữa họ chuyện mà cô , chuyện cư nhiên lớn như , bác gái cư nhiên đuổi Đinh Quả ... nhưng Đinh Quả đuổi khỏi cái nhà , dường như sống .
Khoảnh khắc cô mới thực sự nhận thức sự đổi của Đinh Quả, một trời một vực nha.
Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương còn sức để nổi giận nữa, cả hai đều mang vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt dại .
Hai chị em xuống lầu, bàn bạc lát nữa về chiên ít bánh viên củ cải ăn, Đinh Quả đang thèm món đó .
“Mượn cái chảo dầu đó chiên thêm mấy con cá mặn...” Hai chị em đang chuyện thì gọi cô.
“Chị cả!”
Đinh Quả ngẩng đầu, thấy Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong đầy bụi đường.
Hai kẻ chỉ giỏi bắt nạt nhà thật sự thú vị, ở cửa khu đại viện quân đội thủ đô, bộ cậy thế cô bằng nửa con mắt, vẻ mặt như sợ cô dán lấy để bắt quàng họ, về tới Phong Ninh cái là đổi ngay bộ mặt khác.
Phan Đỉnh Phong thấy Đinh Quả, sắc mặt vô cùng khó coi.
Hắn còn nhờ hỏi thăm Đinh Quả thủ đô gì, định tìm sẽ dạy cho cô một trận, kết quả cô về Phong Ninh .
“Ồ, em gái và em rể về đấy .” Đinh Quả thấy hai thì vui vẻ, nụ mặt dường như giấu nổi, lên lầu, nhiệt tình : “Đường sá xa xôi chắc mệt lắm nhỉ? Tốt quá , về còn thể mệt thêm chút nữa đấy, mau lên lầu , ba đều ở nhà cả.”
Đinh Niệm Quân mà mơ hồ, Phan Đỉnh Phong thì nghi hoặc nhíu mày.
Đinh Quả cùng Đinh Đại Dũng hai đạp xe rời .
Tiễn hai xong, Đinh Niệm Quân đầu Phan Đỉnh Phong: “Lời chị cả là ý gì ?”
Phan Đỉnh Phong cũng hiểu, chỉ sự mỉa mai trong lời của Đinh Quả: “Kệ chị ý gì, chị bệnh, , chúng lên lầu, lát nữa ăn cơm xong chúng mau về nhà khách nghỉ ngơi, ngày mai đổi giấy giới thiệu cho em xong là mua vé về luôn...”
Đinh Niệm Quân gật đầu, theo Phan Đỉnh Phong lên lầu, bước cửa, cả chấn động sững sờ.
Ở phía bên , Đinh Quả khỏi khu tập thể là nhịn : “Vận may nhà chú hai tới , bọn họ đến thật đúng lúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-133.html.]
Đinh Đại Dũng cũng : “Chị, bác cả sẽ đẩy chuyện cho Phan Đỉnh Phong nhỉ?”
Đinh Quả gật đầu: “Công việc của Đinh Đào sắp chỗ .”
Không kiếm công việc thì cũng kiếm một khoản.
Hoàng Mai Hoa đó chính là vì giúp Đinh Niệm Quân tìm ‘đồ cưới kèm’ mới mất mặt ở trong thôn, đến nay vẫn Đinh Nhị Cẩu quấn lấy, hễ gặp mặt là nhổ nước miếng bà , gặp ai mà chịu nổi chứ?
Giờ hai chính chủ về, Hoàng Mai Hoa mà tha cho hai mới là lạ.
Nói về chuyện ở quê, Đinh Đại Dũng : “Chị, đồ trong túi vải chị lấy ?”
“Đưa cho Tiêu Hồng ít đậu đỗ khô , mấy thứ khác vẫn dọn dẹp xong.”
Đinh Đại Dũng: “Bên trong chiếc khăn tay thêu, khi em Đinh Oánh lén tìm em, bảo em đưa cho chị, cảm ơn chị.”
Đinh Oánh chính là con gái Đinh Nhị Cẩu, mục tiêu mà Hoàng Mai Hoa nhắm tới lúc đó.
Lúc đó Đinh Quả về thôn, cô bé tưởng Đinh Quả về đưa cô , lóc tìm tới cửa bày tỏ gả cho thằng ngốc, Đinh Quả an ủi cô, chuyện sẽ thành. chi tiết lý do thành với Đinh Oánh, Đinh Oánh cũng chắc Đinh Quả giúp , nhưng cảm ơn Đinh Quả cho cô một viên t.h.u.ố.c an thần, Đinh Đại Dũng về, liền lén nhờ Đinh Đại Dũng giúp mang cho Đinh Quả một chiếc khăn tay.
“Giờ Đinh Oánh ? Cha cô bé ép cô bé gả nữa chứ?”
“Không, lẽ vì suýt chút nữa gả gia đình cán bộ ở thủ đô, tiêu chuẩn , Đinh Nhị Cẩu giờ những gia đình bình thường là lão thèm tới nữa, suốt ngày mơ mộng gả con gái nhà cán bộ lớn ở thành phố lớn cơ, ngược cho Đinh Oánh thoát mấy kiếp.” Đinh Đại Dũng : “Đây là Đinh Oánh với em đấy.”
Đinh Quả lắc đầu: “Đây cũng cách lâu dài, đợi Đinh Nhị Cẩu còn mơ nữa, vẫn sẽ sính lễ mà gả con gái thôi, sẽ tìm hạng nào. Đinh Oánh tự vững mới , tìm cách thoát khỏi gia đình nguyên sinh.”
Đinh Đại Dũng: “Thoát kiểu gì ạ? ... Ơ, chị thế?”
Đang chuyện thì thấy chị rẽ ở ngã tư, đây đường về nhà.
Đinh Quả : “Đến bệnh viện thăm Đinh Kiến Thiết.”
Đinh Đại Dũng nghĩ cũng đúng, Đinh Kiến Thiết gãy xương cụt, tổn thương gân cốt nha, là nên thăm.
“Chị, mua thêm đồ gì ạ?”
Dù cũng tính là thăm bệnh nhân, nên tay .
“Hắn xứng ?”
Đinh Đại Dũng , chị thăm bệnh nhân, chị đại khái là chọc tức bệnh nhân.
Đến lầu bệnh viện, Đinh Quả cũng cho Đinh Đại Dũng lên lầu, một cô lên, ngoài phòng bệnh qua cửa kính một cái, sử dụng đạo cụ ‘Ác quỷ nhập mộng’ và đạo cụ t.h.u.ố.c câm, mỗi loại ba , dùng xong rời .
Đạo cụ t.h.u.ố.c câm phát huy tác dụng ngay lập tức, khi mục tiêu định chuyện mới phát huy tác dụng.
Trong phòng bệnh, Đinh Kiến Quốc thấy bóng Đinh Quả thoáng qua, vội đuổi theo: “Chị cả!”
Đinh Quả đảo mắt một cái, định đang đuổi theo, ngờ mắt Đinh Kiến Quốc tinh thế, bao giờ hệ thống mới cái đạo cụ thể mù tạm thời thì .
Đinh Kiến Quốc trong lòng còn khá cảm động, chị cả rốt cuộc vẫn là lo lắng cho Kiến Thiết, chắc là vì nỡ mất mặt, chỉ âm thầm quan sát, tình chị em như lòng ấm áp: “Chị cả, là thăm Kiến Thiết ? Kiến Thiết mới ngủ ...”
Lông mày Đinh Quả khẽ nhúc nhích, trùng hợp ? Cư nhiên đúng lúc ngủ .
Cũng mỉa mai Đinh Kiến Quốc, thở dài một tiếng : “Thôi, nữa , tránh cho nó tỉnh thấy tức giận. Anh chăm sóc Kiến Thiết cho , ngày mai đến thăm nó. À đúng , Niệm Quân và em rể về đấy, ngày mai còn , chừng sẽ để em rể qua đấy, mau về phòng bệnh , về đây.”
Cô một cái liếc mắt cũng thấy thằng em trai rẻ tiền , xong luôn.
Đinh Kiến Quốc hiếm khi thấy chị cả ôn hòa như , định mở miệng nhờ chị cả giúp mua chút gì đó ăn về, nhưng chị cả mất .
Thất vọng thở dài một tiếng, về phòng bệnh.
Vừa cửa cùng chăm sóc ở giường bên cạnh : “Cậu thanh niên về đấy , mau xem em trai thế ?”
Đinh Kiến Quốc về phía giường bệnh, em trai đang giường vặn vẹo qua , đồng thời hai tay múa may loạn xạ, đang sức đẩy cái gì đó trong trung, khuôn mặt nhắm nghiền đầy vẻ kinh hãi, miệng há hốc, nhưng phát nửa điểm âm thanh.
Sắc mặt Đinh Kiến Quốc đại biến, với cái xương cụt của Đinh Kiến Thiết, chịu đựng nổi kiểu vặn vẹo thế ?
“Kiến Thiết, Kiến Thiết em thế ? Bác sĩ, bác sĩ ơi, mau đến đây giúp với...”
Chương 100 100 Cô bây giờ còn việc nữa, dựa cái gì mà lo cho nhà quê...
Nhà họ Đinh, Đinh Niệm Quân thật hận thể từng về, cô đen đủi như , cư nhiên đụng đám họ hàng bên nhà nội của ba, còn bọn họ bám lấy.
Hoàng Mai Hoa cũng mà cư xử, bà mắng Nhạc Hồng Mai mắng sướng miệng, gặp hai vị chính chủ, rốt cuộc cũng kiêng dè phận địa vị của nhà họ Phan, dội những lời bẩn thỉu lên Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong, nhưng cũng định bỏ lỡ