Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thì nhà chú ba ngốc, nhà còn ăn đủ, bớt khẩu phần ăn cho cái con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó ăn, cũng cho Đinh Đào nhà lấy một miếng.
"Thế cô bảo Đinh Quả giúp cô giặt quần áo việc thì ? Trời lạnh như thế, cái đứa nhỏ tí ở sân nhà cô hì hục giặt quần áo, cô ở trong phòng giường sưởi khểnh, ấp trứng đấy ?" Bành Quế Hoa mắng xong bực bội bồi thêm một câu: "Cô gào nhỏ tiếng thôi, Đại Dũng tàu hai ngày ngủ , đang ngủ trong phòng đấy."
Đinh Đại Dũng xong thủ tục về là về phòng ngủ luôn, vốn dĩ Bành Quế Hoa thấy cánh tay , còn hỏi kỹ, cũng hỏi chuyện hai trăm tệ là thế nào, nhưng thấy những tia m.á.u đỏ trong mắt con trai cả, ít nhiều chút đành lòng, bảo ngủ một giấc , đợi tỉnh dậy hỏi.
Kết quả đợi con trai tỉnh dậy, em dâu lên cửa.
Hoàng Mai Hoa mắng cho nghẹn họng, nửa ngày mới : "Được, Đinh Quả, thế thím ba cô xem lời về bác cả bác gái nó đúng , bác cả nó đúng là tâm địa thiên vị đến nách , bác cũng là công nhân tri thức văn hóa, trọng nam khinh nữ là nha, bác gái nó năm về chẳng đều họ bao giờ trọng nam khinh nữ . Đinh Đào cũng là cháu gái ruột của bác , đây cũng đến tuổi bàn chuyện gả chồng , công việc và hôn sự, bác cả nó dù cũng giúp một thứ cháu thấy đúng ?"
Hoàng Mai Hoa định đến nhà chú ba gây gổ một trận, hy vọng Bành Quế Hoa tự mở miệng đợi Đinh Đại Dũng về thành phố thì mang theo Đinh Đào nhà , đến Phong Ninh, bác cả thể đuổi về .
Không tìm việc cũng , giúp Đinh Đào nhà một mối chồng trong thành phố.
mặc kệ bà thế nào, em dâu chính là tiếp lời, trong lòng thầm mắng, nhà chú ba món hời lớn như , giờ bắt đầu giả vờ câm điếc , bà dứt khoát cũng nữa, : "Đại Dũng ngày nào về Phong Ninh? cùng nó, đến nhà bác cả nó hỏi cho nhẽ, cháu trai là thiết, cháu gái thì thiết chắc? Tại chỉ tìm việc cho Đại Dũng nhà thím, mà tìm việc cho Đinh Đào nhà chúng ."
Tim Bành Quế Hoa thắt một cái, chỉ sợ Hoàng Mai Hoa giở chiêu , nếu mà thành phố, công việc bác cả tìm cho, mà là Đinh Quả giúp đỡ, thế chẳng là gây rắc rối cho Đinh Quả , bà : "Đại Dũng về là bận rộn túi bụi, còn định ngày , còn hỏi nó thể ở nhà mấy ngày."
Không lát nữa Đại Dũng tỉnh dậy, với một tiếng, bảo dối, cứ bảo là về Phong Ninh, đợi đoàn xe qua theo xe.
Lúc đơn vị của Đại Dũng lộ còn quan trọng nữa, quan trọng nhất là đừng để Hoàng Mai Hoa theo Đại Dũng đến Phong Ninh, bám lấy Đinh Quả.
Hoàng Mai Hoa Bành Quế Hoa đang lấy lệ với , hừ lạnh một tiếng, nhấc chân bỏ .
Không cho bà ? Thế thì hai ngày bà sẽ theo sát Đinh Đại Dũng, Phong Ninh bà nhất định .
Vả , dù Đinh Đại Dũng thật sự mang theo bà , bà và ông chồng nhà cũng thể gửi con gái qua đó.
Sẩm tối, Đinh Đại Trụ và Đinh Đại Lâm cũng về, cả về thì mừng rỡ thôi, nhưng trong phòng tiếng ngáy như sấm dậy, cũng tiện gọi cả, hai đứa nhỏ đang tò mò xem đồ cả mang về, thì cửa lớn đập vang.
Bành Quế Hoa tưởng là nhà lão nhị, kết quả mở cửa là một lạ.
"Đồng chí, tìm ai?"
"Chào chị, ở công xã, tìm Bành Quế Hoa hoặc Đinh Đại Dũng, một đồng chí tên Đinh Quả bảo đến nhắn một câu."
" , là Bành Quế Hoa, Đinh Quả là cháu gái , con bé bảo nhắn câu gì?"
Đối phương vội vàng truyền đạt nguyên văn lời dặn của Đinh Quả, cuối cùng gãi gãi đầu, ngại ngùng : "Cái đó... Đồng chí Đinh Quả đến nhắn tin, bảo các đưa cho hai, hai hào tiền chạy vặt."
Bành Quế Hoa kịp tiêu hóa ý nghĩa câu mà Đinh Quả nhờ nhắn, vội vàng móc tiền từ trong túi , : "Đưa, nên đưa mà, vất vả cho quá đồng chí."
"Không vất vả!"
Đối phương rời , Bành Quế Hoa suy tính , phòng lớn tiếng gọi con trai cả dậy: "Đừng ngủ nữa, chị cháu nhờ đến nhắn tin ."
Đinh Đại Dũng còn ngơ ngác, thẫn thờ một lúc mới dần tỉnh táo: "Mẹ, gì cơ?"
Bành Quế Hoa : "Chị cháu gọi điện đến công xã, nhờ truyền đạt cho nhà một câu, là 'Thực sự cầu thị, chuyện cứ đùn hết lên chị '."
Đinh Đại Dũng hai ngày nay thiếu ngủ nghiêm trọng, đang ngủ say gọi dậy, đầu óc vẫn còn m.ô.n.g lung, ngẩn một lúc mới phản ứng , ngáp một cái : "Có chị đoán nhà bác hai sẽ đến gây gổ, nên bảo chúng cứ thật, cần dối chị ?"
Trên mặt Bành Quế Hoa lộ vẻ xót xa: "Chị cháu đúng là... Chắc là sợ nhà khó xử, cháu xem nếu là đứa trẻ bố thương yêu thì gánh vác việc như thế?"
Đinh Đại Dũng vội ưỡn n.g.ự.c, : "Mẹ, con cũng lớn , con là chỗ dựa của chị con, thể việc gì cũng để chị gánh vác, chuyện kiên quyết thể đùn hết lên chị . Bác hai nếu gì hài lòng, cứ bảo bác đến tìm con, con chuyện với bác ."
Bành Quế Hoa gật đầu, hài lòng con trai cả: "Ra ngoài mở mang tầm mắt, đúng là cảm thấy cháu lập tức thành lớn . Chị cháu từ nhỏ sống dễ dàng, cháu hãy chăm sóc chị nhiều . Mà mới nhớ, hai trăm tệ là thế nào? Hai trăm tệ, hai tệ, cũng hai mươi, chị cháu đưa cho cháu là cháu thật sự lấy !"
Bà vặn tai con trai cả.
Đinh Đại Dũng bây giờ cũng coi như bôn ba đây đó một chuyến nhỏ, mở mang ít tầm mắt, ngoài việc giữ sự thật thà từ trong xương tủy, sự lanh lợi đó sớm kích phát , học cách giả khổ: "Mẹ , tay con đau, túi đeo chéo của con lấy cái băng gạc , cánh tay của con còn tiếp tục treo lên."
Lúc làng vì để giảm thiểu tối đa sự bàn tán của về , tháo băng gạc . Bành Quế Hoa con trai, kỹ vài là nhận điểm , chỉ là vội vàng hấp tấp kịp hỏi kỹ, Đinh Đại Dũng cũng chi tiết, chỉ bảo là trẹo tay, sắp khỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-128.html.]
Giờ thấy còn băng gạc, tim Bành Quế Hoa lập tức treo lên tận cổ, : "Chẳng bảo chỉ trẹo một chút thôi , còn dùng băng gạc? Ái chà, cái miếng vải trong túi cháu là băng gạc ? Lúc nãy dọn túi đồ cho cháu thấy , còn tưởng cháu mang về để cho bố cháu thắt lưng quần, còn định bảo cũng đủ dài lắm, quấn một vòng thì chắc lắm, quấn hai vòng thì chật. Mẹ cất , cháu đợi đấy lấy."
Đinh Đại Dũng: "..."
Lấy băng gạc về, Đinh Đại Dũng tự treo cánh tay lên, nhưng lời vẫn kiên trì là ' nghiêm trọng', 'sắp khỏi ', chỉ là cầm đồ nặng.
Thấy bớt giận, mới : "Mẹ, tiền chị đưa , cứ coi như giúp chị giữ hộ . Chị nhất định đưa, con mà lấy, chị con thật sự sẽ đ.á.n.h con đấy, con cũng dám đ.á.n.h ..."
"Mày còn đ.á.n.h ?" Đinh Đại Dũng lời xong, đầu ăn một cái tát của , Bành Quế Hoa đ.á.n.h xong mới nhớ hỏi một câu: "Ái chà, cái đầu cháu trẹo chứ?"
Đinh Đại Dũng: ...
tiền mang về , cũng tiện bảo con trai cả mang trả nguyên vẹn, như lời con trai cả , giúp Đinh Quả tiết kiệm , cùng lắm là đợi Đinh Quả lấy chồng thì sắm hồi môn cho cô.
Đinh Chí Thành dù chuyện, nhưng cũng lo lắng con trai cả.
Đinh Đại Trụ là một đứa thông minh, bố chỉ lo lắng, căn bản chú ý trọng điểm, Đại Trụ hỏi : "Anh, chẳng là công nhân áp tải xe ? Ngay cả vô lăng còn sờ, trẹo tay ?"
Đinh Đại Dũng bực bội lườm một cái: "Lúc bốc xếp xe giúp một tay bê vác ? Một phút để ý thì trẹo thôi... Ăn bánh mì của em , cái bánh mì đó còn là do chị nghiên cứu đấy, trong xưởng mở đại hội khen ngợi chị. Còn cả mấy thứ điểm tâm đằng nữa, là chị mua từ Thủ đô về đấy. Chị chúng là từng Thủ đô đấy..."
Lời , Đinh Chí Thành và Bành Quế Hoa lập tức phấn chấn hẳn lên, vội vây quanh con trai hỏi han: "Chị cháu còn Thủ đô nữa ? Chuyện từ bao giờ thế? Còn cả cái bánh mì , thật sự là do chị cháu nghiên cứu ?"
Đinh Đại Dũng thầm nghĩ, chị chỉ Thủ đô, mà còn đột nhiên tìm đối tượng đấy, nhưng tình hình cụ thể hiểu nhiều, nên tạm thời với bố .
Kể sự oai phong của chị , chỉ đôi giày quân dụng lấy từ túi, : "Đôi giày quân dụng cũng là chị kiếm đấy, con giữ một đôi, đôi cho bố ."
Đinh Chí Thành sớm thấy đôi giày đó , nhưng tính tình thật thà chất phác ông con trai mang về công dụng khác , chỉ thèm thuồng, dám thử, giờ con trai , vội vàng qua cầm lấy xỏ chân, trong phòng vài vòng, hốc mắt đỏ, : "Đây là đồ hiếm đấy nha."
Ông từng đôi giày nào chỉnh tề thế , còn là giày quân dụng.
Đây đều là nhờ phúc của cháu gái cả.
Ông cho sướng chân một chút cởi , sang con trai thứ, : "Cho Đại Trụ , bố lãng phí quá."
Đinh Đại Trụ : "Bố, đây là tấm lòng hiếu thảo của chị và dành cho bố, bố nên ."
Đinh Đại Dũng : " thế bố ạ, Đại Trụ thì rộng thùng thình, đợi sang năm chân nó dài thêm chút nữa, lúc đó cho nó . Hai cái ca tráng men mới thì cho hai đứa nhóc , cũng dùng cho mới mẻ."
Đinh Đại Trụ và Đinh Đại Lâm còn cả còn mang về hai cái ca tráng men, mắt sáng rỡ .
Bành Quế Hoa sớm khóa , cái ca mới như thế, nỡ dùng.
Đinh Đại Dũng dở dở : "Mẹ, đó là vinh dự của chị, để Đại Trụ và Đại Lâm hưởng chút vinh dự của chị, cũng kiếm vài cái vinh dự về."
"Dùng dùng dùng, lấy cho các con." Bành Quế Hoa : " nhớ lấy lòng của chị các con đấy."
"Mẹ yên tâm , bọn con đều nhớ mà." Đinh Đại Trụ cùng Đinh Đại Lâm .
Bên một nhà náo nhiệt, bên nhà lão nhị chua loét cả lên.
Hoàng Mai Hoa nhéo ông chồng một cái: "Ông ?"
Đinh Chí Cách , ông oán hận cả đến mấy, ghen tỵ với cháu trai Đại Dũng đến mấy, nhưng bảo ông chạy Phong Ninh tìm cả, ông dám .
Người ở làng cả đời, đối với thành phố một sự kính sợ khó hiểu. Đối diện với chị công nhân, càng một sự tự ti khó tả.
Đừng ông ở nhà bộc phát sự bất mãn của , thật sự mặt chị, ông ngay cả một tiếng rắm cũng dám thả.
"Bố, con , con thành phố, bác cả dựa mà sắp xếp công việc cho con, con nhất định !" Đinh Đào ở bên cạnh vặn vẹo ngón tay, giọng điệu kiên định .
Đinh Đại Dũng còn thể công nhân, dựa mà cô thể ? Bác cả nên đối xử công bằng như .