Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:30:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy mấy ngày nay sẽ qua đây ở, nhưng qua một chuyến thì dọn dẹp một chút mới phép.

 

Lúc chiều tà nhà khách, bước cổng nhà khách thì thấy bên cạnh gọi cô: "Đồng chí Đinh!"

 

Đinh Quả đầu , là đồng chí Hà - cảnh vệ bên cạnh cụ Bùi.

 

Đồng chí Hà chào cô theo kiểu quân đội, : "Đồng chí Đinh, thủ trưởng bảo đến đón cô đến nhà ăn cơm ạ."

 

Chương 93 Đinh Hương kinh hoàng suốt cả buổi chiều, bây giờ thấy bà...

 

Xe chạy đến cổng đại viện, Đinh Quả qua cửa kính xe thấy phía hai đàn ông mặc quân phục, một dắt xe đạp, kéo một thanh niên về hướng đại viện, quân phục dính đầy bụi đất, thanh niên kéo hợp tác, vẫn đang vùng vẫy.

 

Sau đó, một nhóm từ trong đại viện chạy , dẫn đầu là một phụ nữ trung niên lao về phía thanh niên kéo, ôm đ.á.n.h, một đàn ông trung niên khác qua gì đó với hai mặc quân phục .

 

Đây là Phan Viễn Chinh và Trương Thục Hoa.

 

Ngoài hai , Đinh Quả còn thấy Phan Đỉnh Phong, Đinh Niệm Quân, cùng với Đinh Chí Cương, Nhạc Hồng Mai, Lục Hiểu Mai và Đinh Kiến Thiết đang mang vẻ mặt vui xen lẫn chút ngượng ngùng, Nhạc Hồng Mai khúm núm đến bên cạnh Trương Thục Hoa, do dự mở lời.

 

Đinh Quả bật cái loa nhỏ lên, âm thanh phía truyền rõ mồn một.

 

"Tìm thấy là , tìm thấy là ..." Đây là giọng của Nhạc Hồng Mai, ngữ khí chút nịnh nọt.

 

Cùng truyền còn tiếng thút thít nhè nhẹ của Đinh Niệm Quân, chỉ điều trong nhóm đó lấy một ai quan tâm đến cô, kể cả chồng mới kết hôn hôm nay, tất cả đều vây quanh thanh niên .

 

Qua cửa kính xe, Đinh Quả thấy ánh mắt sắc lẹm của Trương Thục Hoa b.ắ.n về phía Nhạc Hồng Mai, nghiến răng : "Con trai may mà , nếu mệnh hệ gì, bắt con trai bà đền mạng cho con trai ."

 

Xe chạy êm ru lướt qua bên cạnh họ, bên ngoài đang lộn xộn, ai chú ý đến chiếc xe chạy qua, càng chú ý đến trong xe.

 

Đinh Quả đầu một cái, đúng lúc thấy vẻ mặt đờ đẫn của Nhạc Hồng Mai, cùng với âm thanh truyền từ loa nhỏ: "Kiến Đảng và Hương Hương cố ý, hai đứa trẻ còn nhỏ..."

 

Mẹ Phan lạnh: "Nhỏ? Mười ba mười bốn tuổi mà còn nhỏ? Cái liên quan đến tuổi tác, cái là hư từ trong trứng hư . Nhà chúng đúng là xui xẻo tám đời mới vướng loại thông gia như các !"

 

Nhạc Hồng Mai thẹn quá hóa giận còn lý luận, Đinh Chí Cương kéo , ông : "Bà thông gia, lời thể , hai đứa trẻ sai , chúng ác ý, lúc đó thực sự dẫn chơi..."

 

"Nói lời ông bà thấy c.ắ.n rứt lương tâm ? Không c.ắ.n rứt ông bà bắt hai cái đứa ranh con đó về nhà khách, dám để hai đứa ranh con đó ở đại viện cùng..." Giọng rít lên của Phan ngắt lời Đinh Chí Cương, âm thanh ngày càng xa, dần biến mất.

 

Xe chạy quá nhanh, vượt khỏi phạm vi thu âm của loa nhỏ.

 

Đinh Quả tiếc nuối vì chỉ một nửa, hỏi tài xế đồng chí Hà: "Anh Hà, xảy chuyện gì ?"

 

Đồng chí Hà : "Tình hình cụ thể thế nào cũng rõ lắm, chỉ đại khái thôi. Chính là con trai thứ hai của Lữ trưởng Phan hôm nay kết hôn, trong đám cưới lộn xộn quá, bên nhà gái hai đứa nhỏ, chắc là ham chơi, dỗ con trai lớn của Lữ trưởng Phan ngoài... Ồ, con trai lớn của ông hồi nhỏ sốt cao hỏng não, trí tuệ chút khiếm khuyết. Hai đứa nhỏ đó dỗ con trai lớn của Lữ trưởng Phan ngoài xong thì tự về, nhà họ Phan tìm cả nửa ngày trời, vạn hạnh là tìm thấy ."

 

Đinh Quả im lặng.

 

thích nhà họ Phan, nhưng phủ nhận lòng yêu con tha thiết của Phan, tên ngốc nhà họ Phan hạnh phúc hơn nguyên chủ nhiều, dù trí tuệ khiếm khuyết thì vẫn còn quan tâm, che chở như .

 

Lúc Phan lao , Đinh Quả thể thấy mặt bà trắng bệch, hốc mắt đỏ hoe, mí mắt chảy xệ thì sưng húp, cái tát đ.á.n.h lên vai con trai là giận thương, thể thấy bà quan tâm đến con trai thế nào.

 

Xe dừng hẳn lầu nhà họ Bùi, Đinh Quả xách hai cái túi lưới, một túi đựng bánh kẹo, túi đựng mấy quả lê, còn ôm một bọc lớn táo tươi bọc trong giấy xi măng.

 

Đồng chí Hà đón cô, cô lên lầu với đồng nghiệp một tiếng, tránh để họ lo lắng, liền tranh thủ lúc mua một ít quà cáp từ hệ thống thương thành, mua tờ giấy xi măng bọc một ít táo, thể hôm nay cũng tay đến cửa .

 

Vừa bước cửa, cụ Bùi tiên quan sát thần sắc của Đinh Quả, thấy cô thần sắc thoải mái, dường như bất kỳ cảm xúc đau buồn nào, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Đồng chí Hà tuy tên của Đinh Quả, nhưng liên hệ cô với nhân vật đang nổi đình nổi đám trong đại viện hôm nay.

 

Cụ Bùi thì khác, cụ về vụ án của Tề Quang Minh, nên thể tránh khỏi mâu thuẫn giữa Đinh Quả và Tề Quang Minh, nguồn cơn mâu thuẫn sâu xa hơn, tự nhiên cũng rõ ràng .

 

hôm nay cụ mới chuyện con thứ nhà họ Phan kết hôn, cũng mới bố Đinh Quả đến Thủ đô, và Đinh Quả đến tham dự đám cưới.

 

Không rõ là gia đình cho phép, bản Đinh Quả tham gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-121.html.]

 

Cụ hiểu rõ mối quan hệ giữa Đinh Quả và nhà họ Đinh, nghĩ cô gái nhỏ sẽ thấy khó chịu trong lòng thế nào đó, khi tin liền vội vàng sai đồng chí Hà đến nhà khách đón Đinh Quả đến nhà ăn cơm, nếu tâm trạng cô thì cũng tiện an ủi một hai câu, giờ xem nghĩ nhiều .

 

Đinh Quả may mà tham gia đám cưới, nếu cũng rước bực .

 

Con trai lớn nhà họ Phan lạc, trong quân đội còn sắp xếp ngoài giúp tìm , tìm thấy , trong lòng đang nghĩ về chuyện , miệng đang định chào hỏi Đinh Quả, thì đồng chí Hà : "Thủ trưởng, Phan Thiên Thành tìm thấy ạ."

 

Cụ Bùi ngẩn , gật gật đầu tỏ ý , vội vàng chào hỏi Đinh Quả: "Tiểu Đinh, mau rửa tay ăn cơm, chúng ăn lẩu thịt cừu."

 

Đinh Quả đưa đồ trong tay cho dì Trương, : "Cháu bước cửa ngửi thấy mùi thơm của thịt cừu ."

 

Cụ Bùi thấy cô mang đồ đến cũng quá khách sáo từ chối, chỉ : "Sau đến nhà đừng mang đồ theo, tỏ khách sáo quá."

 

"Cháu , ông nội Bùi!"

 

Lần thứ hai qua đây, bớt một chút xa lạ của ngày hôm qua, Đinh Quả bếp rửa tay, giúp dì Trương bưng một đĩa củ cải thái lát , xuống ăn cơm.

 

Nhận thấy cụ Bùi mấy quan tâm, Đinh Quả lờ mờ đoán phần nào nguyên nhân, cô cảm thấy mối quan hệ đó với Bùi Triệt... mà hiện tại xem cụ Bùi cũng dễ gần, phương diện gia đình chắc chắn sẽ trở ngại, mà mâu thuẫn giữa và nhà họ Phan cụ cũng đại khái , cảm thấy những chuyện cần rõ ràng hơn, cô hy vọng phía nhà họ Bùi vì hiểu chuyện giữa và nhà họ Phan, nhà họ Đinh, mà khi tình huống đặc biệt dành cho sự quan tâm đặc biệt nào đó, thì cô sẽ tức c.h.ế.t mất.

 

Thế là cô trực tiếp nhắc đến chủ đề hôm nay: "Ông nội Bùi, phía nhà họ Phan hôm nay chuyện gì ạ? Vừa nãy Hà nhắc đến một câu, dường như là do em trai em gái cháu gây ."

 

Đồng chí Hà đưa cô đến nơi xong liền rời , theo cửa.

 

Cụ Bùi khựng , cụ chút bất ngờ khi Đinh Quả chủ động nhắc đến chuyện , ngẩn một lát mới : "Cụ cũng là khác , bảo là hai đứa nhỏ bên nhà gái dắt con trai lớn nhà họ Phan chơi, dắt về, nhà họ Phan cuống cuồng cả lên, của Đỉnh Phong còn tát hai đứa nhỏ đó một cái, tình hình cụ thể thế nào cụ cũng hỏi kỹ." Cuối cùng cụ cân nhắc hỏi, "Tiểu Đinh, cháu và gia đình..."

 

Đinh Quả thản nhiên : "Quan hệ vô cùng , cũng bao nhiêu tình cảm để , và ý định hàn gắn ạ."

 

Cụ Bùi gật gật đầu, vội vàng đưa bất kỳ ý kiến nào về việc chuyện là đúng sai, mà ôn hòa hỏi: "Có thể với ông nội Bùi về chuyện đây của cháu ?"

 

Đinh Quả còn chút ngạc nhiên, thời đại , nhất là thế hệ , đều tôn thờ quan niệm giáo d.ụ.c 'thiên hạ cha nào sai', cô tưởng sẽ một tràng giáo huấn, ngờ cụ lấy những quan niệm đó ép , mà bảo cô kể về quá khứ.

 

Đinh Quả liền kể ngắn gọn về môi trường trưởng thành từ nhỏ của nguyên chủ, cũng như việc chỉ ở bên cạnh bố một thời gian ngắn, và tình hình Nhạc Hồng Mai nhận nuôi Đinh Niệm Quân.

 

Cụ hiểu gật gật đầu: "Có cha như , con cái thiết cũng là lẽ thường tình, bố cháu thực hiện bao nhiêu trách nhiệm nuôi dưỡng, nếu cũng đòi hỏi cháu thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng họ, thì còn thể ít nhiều nhận một chút sự kính trọng từ ngoài."

 

Phán đoán của cụ sai, cô gái lúc bước cửa mặt hề chút cảm xúc đau buồn vì gia đình gạt ngoài, chắc hẳn là vì vốn dĩ quan tâm đến cái gọi là nhà đó.

 

Như cũng , thanh tịnh!

 

Lời của cụ Bùi dứt, mắt Đinh Quả sáng lên một cách khó nhận , trong nhà đối tượng một già cởi mở như , đáng để cân nhắc phát triển lâu dài.

 

Bên đang ăn lẩu nhộn nhịp, phía nhà họ Đinh thì bụng đói meo về nhà khách, suốt quãng đường đều im lặng, phát biểu ý kiến, cũng c.h.ử.i bới, mà là lăn lộn cả ngày trời khiến tâm lực tiễu tụy, còn sức để chuyện nữa.

 

Theo kế hoạch ban đầu, tối nay họ sẽ chuyến tàu đêm rời , nhưng ai mà ngờ đám cưới đang tổ chức thì Kiến Đảng và Hương Hương gây họa, lạc mất thằng con ngốc nhà họ Phan, trong tình huống như cho ?

 

Đến cổng nhà khách, Lục Hiểu Mai : "Mẹ, Kiến Đảng và Hương Hương chắc là vẫn ăn cơm, con mua chút đồ ăn."

 

Cô cũng ăn, bố chồng và em chồng cũng ăn, lúc cô đói đến mức cồn cào cả ruột gan, nhưng lời thể như , nhắc đến đứa em chồng nhỏ nhất, chồng sẽ gì.

 

Được con dâu nhắc nhở, Nhạc Hồng Mai mới nhớ buổi trưa vẫn ăn gì, bụng trống rỗng, vội : "Mua nhiều một chút, đều ăn cả đấy! Kiến Thiết, cùng chị dâu con, mua chút đồ ăn cho chắc bụng."

 

Lục Hiểu Mai và Đinh Kiến Thiết rời , Nhạc Hồng Mai và Đinh Chí Cương lên lầu.

 

Nghĩ đến Kiến Đảng và Hương Hương, Nhạc Hồng Mai bước chân nhanh, gõ cửa phòng, thấy đứa con gái út mắt đỏ hoe vì , Nhạc Hồng Mai một trận xót xa, vội vàng mặt con, mặt hết sưng , nhưng vẫn còn đỏ.

 

Đinh Kiến Đảng cũng tát một cái, con trai da dày hơn một chút, trái thấy sưng đỏ nữa.

 

"Mẹ ơi!" Đinh Hương kinh hoàng suốt cả buổi chiều, bây giờ thấy về , lao lòng Nhạc Hồng Mai lớn, đến thở , Đinh Kiến Đảng cũng theo.

 

Cả buổi chiều nơm nớp lo sợ, cơm ăn, Đinh Kiến Đảng là đứa từng chịu khổ, từng chịu bao nhiêu uất ức, lúc cũng kìm nén nữa.

 

 

Loading...