"Ở nhân gian bôn ba lâu ngày, tự khắc sẽ học thôi." Lục Nguyên Châu bộc bạch: "Trước từng tiểu nhị chạy việc trong bếp của một t.ửu lầu. Đám trù sư ở đó dẫu chế biến những món phức tạp đến , chỉ cần liếc mắt một cái là thuộc lòng. Thậm chí, còn biến tấu, gia giảm thêm thắt, nấu hương vị còn tuyệt hảo hơn cả bọn họ!"
Ngu Nhược Khanh từng qua nguyên tác, nàng dư sức vốn dĩ sinh ở tầng lớp bần hàn nhất chốn nhân gian. Lại mang lòng nhân ái cưu mang một đám già, phụ nữ và trẻ nhỏ chẳng ruột rà m.á.u mủ, ắt hẳn để mưu sinh và bám trụ với đời, nếm trải đủ đắng cay tủi nhục.
"Sư tỷ, tỷ đừng xem nữa, ngoài nghỉ ngơi ." Lục Nguyên Châu gãi đầu, thẹn thùng : "Tỷ cứ bên cạnh chằm chằm, thấy căng thẳng lắm. Cứ ngỡ như đang tỷ giám sát huấn luyện , tim đập chân run."
Ngu Nhược Khanh đưa tay gõ nhẹ lên trán một cái, xoay gót rời khỏi nhà bếp.
Bước ngoài sân, nàng bắt gặp Hàn Thiển và Thương Hàn Lăng đang đối diện nhâm nhi chén rượu.
Thương Hàn Lăng mang vẻ sắc sảo đạm mạc, còn Hàn Thiển tuấn tú nội liễm. Hai tĩnh tọa đối diện, khung cảnh quả thực như một bức tranh.
Chỉ ngặt nỗi, bầu khí giữa hai họ chẳng hề êm đềm như vẻ bề ngoài.
Thương Hàn Lăng liên tục ướm lời thăm dò Hàn Thiển, song Hàn Thiển chỉ hờ hững đáp qua quýt, hoặc dùng chiêu "tứ lạng bát thiên cân" đẩy đưa đẩy , rốt cuộc những lời đều chẳng chứa đựng hàm ý thực chất nào.
Thương Hàn Lăng vốn mang bản tính đa nghi. Nhớ ngày , khi Ngu Nhược Khanh mới xán gần, cũng từng ôm mối nghi ngờ nàng mang mưu đồ bất chính suốt một thời gian dài. Nay thêm chuyện Hàn Thiển vì bảo vệ mà chuốc lấy hình phạt, phản ứng của Thương Hàn Lăng là cảm kích, mà là dấy lên một cỗ nghi hoặc cuộn trào nơi đáy lòng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hai trò chuyện tịnh dùng phép truyền âm, thế nên Ngu Nhược Khanh dẫu ở gian bếp vẫn rành rọt từng lời.
Thương Hàn Lăng năm bảy lượt tung mồi thăm dò, kết quả tịnh chẳng vớt vát nửa lời hữu ích từ miệng Hàn Thiển.
"Hàn , quả thực đổi quá nhiều." Cuối cùng, Thương Hàn Lăng kìm nén cơn bực dọc, thẳng: "Trước tuýp thích dùng lời lẽ vòng vo tam quốc thế ."
Hàn Thiển dùng những ngón tay thon dài khẽ xoay vần chén rượu, thanh âm đạm nhiên: "Sư , quả thực hiểu."
Thương Hàn Lăng vốn thông minh tuyệt đỉnh, hiếm khi chủ động hạ dò la tin tức như thế. Nào ngờ chẳng moi nửa lời, còn Hàn Thiển xoay như chong ch.óng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-68.html.]
Đời từng chịu thua thiệt đến thế, cõi lòng bức bối phiền não, liền cầm chén rượu lên dốc cạn một .
Hàn Thiển ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm lướt về phía Ngu Nhược Khanh đang chầm chậm bước tới.
Đôi mắt u ám như vực thẳm sâu đáy, tựa hồ đủ sức c.ắ.n nuốt vạn trượng hào quang.
"Nghe danh sư là bậc kỳ tài hiếm , vạn mới tìm một, mới bốn tuổi bái nhập môn hạ của Giang Trưởng lão." Đợi nàng yên vị, Hàn Thiển bất chợt cất lời: "Chẳng sư còn nhớ xuất cội nguồn của ở phương nào chăng?"
"Lúc còn quá nhỏ, chẳng nhớ rõ điều gì." Ngu Nhược Khanh hờ hững đáp.
"Sư chẳng mảy may tò mò ?" Hàn Thiển tiếp tục vặn hỏi.
"Ta vốn dĩ chẳng kẻ hoài niệm chuyện cũ, cũng chẳng lấy hứng thú với thế của chính ." Ngu Nhược Khanh mỉm : "Ta chỉ cần , hiện tại là Ngu Nhược Khanh của Xích Luyện Phong thuộc Huyền Sương Tiên Tông, thế là đủ."
Yết hầu Hàn Thiển khẽ trượt lên xuống, dường như vẫn còn điều chất vấn. ngay lúc , Thương Hàn Lăng cạnh bỗng lạnh lùng chen ngang:
"Ta còn tưởng Hàn sư bản tính vốn kiệm lời, tích chữ như vàng. Hóa chỉ là buồn phí lời với mà thôi."
Bầu khí giữa ba quả thực quái đản cùng cực. Thương Hàn Lăng một mực thăm dò Hàn Thiển, nhưng Hàn Thiển chỉ chăm chăm dồn sự chú ý Ngu Nhược Khanh, hờ hững với .
"Huynh và những năm qua chạm mặt ít, bèo nước gặp cũng xem như quen mặt." Hàn Thiển bình tĩnh đáp: "Ngu sư đây thì từng diện kiến, dĩ nhiên hỏi han nhiều hơn đôi chút."
"Suốt mười mấy năm ròng, dẫu ít khi lưu tới đỉnh núi chính, nhưng nào cuộc tỷ thí lớn nhỏ, thảy đều nhất. Đến cả còn thấy quen mắt, sư là Thủ tọa t.ử của chủ phong, lẽ nào chẳng ấn tượng gì với ?" Thương Hàn Lăng nhướng mày, giọng điệu lạnh lẽo chất vấn.