Giang Vân mỉm , vung tay lên, một viên ngọc giản truyền thừa xuất hiện trong tay.
“Hy vọng con hảo hảo tu luyện, đừng để truyền thừa của Trận Đồ phái đứt đoạn.” Giang Vân xong liền ném ngọc giản cho Lạc Xuyên.
“Đệ t.ử định phụ sự kỳ vọng.” Lạc Xuyên thần sắc nghiêm túc nhận lấy ngọc giản, thu nó trong nhẫn trữ vật.
“Vi sư tin tưởng con.” Giang Vân xong liền về phía Chỉ Dao trong màn sáng.
“Vi sư thấy con quan tâm sư của con, con nàng đồng dạng để tâm đến con ?”
“Sư .” Lạc Xuyên ngẩng đầu về phía Chỉ Dao hiện đang tiến bước trong sơn cốc, trong mắt lóe lên một tia dịu dàng.
Đây là bảo bối của Tổ Phong bọn họ.
“Con xem thử giữa lợi ích và con, nàng sẽ lựa chọn cái gì ?” Giang Vân một mảnh xích thành của đồ , đối phương xứng đáng .
“Không cần.” Lạc Xuyên nhíu nhíu mày, cần sư vì mà gì cả, bản thể bảo vệ nàng là đủ .
“ vi sư xem cơ.” Trong lòng Giang Vân lóe lên một ý chơi ác, hai tiểu gia hỏa đều là truyền thừa của Trận Tông.
“Sư tôn!” Lạc Xuyên bất mãn nhíu nhíu mày.
“Đây chỉ là khảo nghiệm, đồng thời cũng là một hồi cơ duyên vi sư tặng cho nàng , còn về việc nắm bắt , thì xem bản nàng .” Giang Vân xong cũng lên tiếng nữa, chút năng lực cuối cùng của đều vì hai tiểu gia hỏa mà tiêu sạch .
Lạc Xuyên vốn định phản đối, nhưng là một hồi cơ duyên, cuối cùng vẫn trầm mặc xuống.
Bản quyền sư cự tuyệt.
……
Chỉ Dao trong sơn cốc lâu , đó rời khỏi thạch thất, nàng liền tới sơn cốc trống trải .
Đột nhiên, mắt xuất hiện một tòa cung điện, bước chân Chỉ Dao khựng , chút cảnh giác về phía cung điện.
Cung điện bắt mắt như , cũng đó ai .
Nuốt xuống một viên Bổ Linh Đan, đợi đến khi bản khôi phục trạng thái nhất, Chỉ Dao mới đẩy cửa cung điện bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-bieu-thi-rat-vo-toi/chuong-382-dia-cung-15.html.]
“Sư !” Chỉ Dao mới tiến cung điện, liền thấy phía bậc thềm trong cung điện, Lạc Xuyên đang trúng linh kiếm, bảo tọa phía .
Lúc phần bụng của m.á.u nhuộm đỏ, đầu rũ xuống, cả rơi hôn mê.
Trong lòng Chỉ Dao sốt ruột, nhưng hề mất thần trí.
Sư nhà nàng lợi hại như !
Có lẽ đây là một huyễn cảnh?
Chỉ Dao vận dụng những kiến thức học trong hai năm nay, nghiêm túc quan sát, mãi cho đến cuối cùng cũng phát hiện dấu vết của huyễn cảnh, nàng mới thực sự hoảng hốt.
“Sư !” Chỉ Dao sốt ruột bước lên bậc thềm, xông lên.
ngay khoảnh khắc bước lên bậc thềm, nàng hung hăng quỳ sụp xuống.
Giang Vân thấy tiểu nha đầu dĩ nhiên ý đồ tìm sơ hở của huyễn cảnh, trong lòng chút buồn , với chút đạo hạnh đó của nàng nếu thể thấu, mấy ngàn năm học trận pháp của quả thực là học phí công .
Mà Lạc Xuyên thấy sư đến bậc thềm thì quỳ xuống, chút đau lòng nhíu nhíu mày.
Tuy tu sĩ định sẵn trải qua mưa gió, nhưng vẫn , sư chịu một chút tổn thương nào.
Chỉ Dao cảm nhận trọng lực truyền đến , đau đến mức hít ngược một ngụm khí lạnh.
lúc , bậc thềm dĩ nhiên xuất hiện một tấm bia đá.
“Bậc thềm thử luyện, mỗi khi lên một bậc thềm thể nhận bảo vật, tu sĩ thể lựa chọn mang theo bảo vật rời , cũng thể lựa chọn tiếp tục tiến lên. Nếu như thể chịu đựng trọng lực, bộ bảo vật sẽ thu hồi, bao gồm cả sinh mệnh của tu sĩ!” Trên bia đá xuất hiện vài dòng chữ, lọt tầm mắt Chỉ Dao.
Chỉ Dao chỉ lướt qua một cái, liền thu hồi ánh mắt, nàng hiện tại chỉ chú ý tới dòng chữ "sinh mệnh của tu sĩ" ở cuối cùng , lẽ nào sư nông nỗi chính là vì thất bại ?
Nghĩ đến việc sư thể sẽ vẫn lạc, Chỉ Dao sốt ruột, nỗ lực lên.
Cảm ơn các tiểu khả ái “Thương Ca (Lão công của Cảnh Niên)”, “Mật mã tâm hồn”, “Tiêu Tiêu Vũ Hiết”, “Nịnh Chi”, “Tiểu Khai Tâm”, “Miêu Ái”, “Thất Độ” donate.
Các tiểu khả ái vô cùng xin , hôm qua giúp nhà việc cả ngày, chỉ buổi tối mới thời gian gõ chữ, hôm nay thể thêm chương , cứ tích trữ truyện nhé, Oản Đậu đang sám hối đây (T_T)