Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 373: Xuân Tiêu Khổ Đoản

Cập nhật lúc: 2026-01-04 09:06:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Linh Tịch tỉnh buổi trưa, tối hôm qua ý thức mơ mơ màng màng về phòng ngủ của Sở Linh Tước từ lúc nào.

 

Chỉ nhớ là Sở Linh Tước giày vò lâu.

 

Tô Linh Tịch mở mắt , truyền đến một trận đau nhức, Sở Linh Tước bên cạnh ngủ chẳng giữ chút hình tượng nào giường, tấm chăn lộn xộn che vùng cấm địa nhất của hai thiếu nữ.

 

"Cốc cốc", thị nữ ngoài cửa nhẹ nhàng gõ hai cái.

 

"Sở công t.ử, hai vị khách đợi ngài một lát rời , bọn họ để cho ngài một bức thư."

 

Tô Linh Tịch day day thái dương đổi giọng , một tiếng: "Biết , để ở cửa , lát nữa lấy."

 

Thị nữ lĩnh mệnh rời , tiếng bước chân ngày càng nhỏ, Tô Linh Tịch lúc mới đầu Sở Linh Tước.

 

Tối hôm qua mây mưa quá lâu, đến nỗi quên béng mất nhà họ Thiết.

 

Đều tại Sở Linh Tước, hôm qua Tô Linh Tịch đồng ý chạm nàng .

 

nàng dường như ỷ lời hứa kiêng nể gì chiếm đoạt nàng Tô Linh Tịch, tham lam hưởng thụ tất cả thứ nàng.

 

Trên nhiều chỗ đều để dấu vết mờ ám thuộc về Sở Linh Tước, Tô Linh Tịch thấy mỗi một dấu vết khác đều những ký ức khác .

 

Động tĩnh của Tô Linh Tịch dường như đ.á.n.h thức Sở Linh Tước, lông mi nàng chớp chớp dấu hiệu tỉnh .

 

Tô Linh Tịch thấy thế, tự nhiên là cưỡng chế bắt Sở Linh Tước khởi động máy.

 

Nàng vươn tay nhéo nhéo má Sở Linh Tước, Sở Linh Tước đau lúc mới lờ đờ tỉnh .

 

Vừa ngủ dậy thấy Tô Linh Tịch vẻ mặt đầy oán trách , sâu trong đáy mắt Sở Linh Tước mang theo ý nhàn nhạt, ai ngờ ngủ dậy thấy thích bên cạnh vui sướng đến thế.

 

"Tỉnh , trông vẻ vui thế."

 

"Là hôm qua phục vụ chủ nhân ?"

 

Sở Linh Tước cố ý vươn đầu lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m môi, Tô Linh Tịch cũng nhịn run lên, hai chân theo bản năng khép c.h.ặ.t.

 

"Không , chỉ gọi nàng dậy thôi."

 

"Hôm qua hai vị khách đều , hai chủ nhân chúng ngủ đến giờ thực sự chút lắm."

 

Tô Linh Tịch chột mặt chỗ khác, hai tay theo bản năng nắm c.h.ặ.t ga giường, dường như đang kiềm chế điều gì đó.

 

Sở Linh Tước sớm , vạch trần.

 

Nàng lật dán bên cạnh Tô Linh Tịch: "Đã thì còn nghĩ nhiều thế gì."

 

"Không , lương tiêu nhất khắc trị thiên kim (một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng), bọn họ sẽ hiểu mà."

 

Nghe lời , Tô Linh Tịch đầy đầu hắc tuyến, thế bảo nàng đối mặt với nhà họ Thiết thế nào đây.

 

Sở Linh Tước cũng lý, cũng còn nghĩ nhiều thế gì.

 

"Nàng đúng."

 

Tô Linh Tịch đầu , theo bản năng tìm nội y của .

 

"Đừng tìm nữa, rách hết ."

 

Sở Linh Tước hiệu cho Tô Linh Tịch xuống đất, đó rõ ràng là mấy mảnh vải vụn màu hồng.

 

"Cái ..."

 

Không cần nghĩ cũng , cái chắc chắn là do hai giày vò quá mạnh gây .

 

Tô Linh Tịch thở dài một , chỉ đành sờ nhẫn gian của .

 

Nhẫn gian là vật quan trọng mang theo bên , bên trong ít quần áo của Tô Linh Tịch.

 

Tô Linh Tịch thầm nghĩ rách thì rách, dù vẫn còn.

 

Tô Linh Tịch lấy bộ quần áo sạch sẽ, kéo chăn chuẩn mặc thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.

 

Nàng chút ngại ngùng lưng về phía Sở Linh Tước mở miệng: "Nàng thể ."

 

"Làm gì, cũng , chạm cũng chạm , bây giờ trốn tránh ?"

 

Trong mắt Sở Linh Tước thoáng qua một tia vui, đương nhiên đây là giả vờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-ma-vuong-xuyen-khong-khai-mo-the-xac/chuong-373-xuan-tieu-kho-doan.html.]

Theo mật tăng lên, ngay cả Tô Linh Tịch cũng cơ thể ngày càng nhạy cảm hơn.

 

Kéo theo đó là sự đổi về làn da, thần thái cũng như khí chất.

 

Những thứ đều đổi.

 

Tô Linh Tịch hiện tại da dẻ trắng nõn, da thịt mềm đến mức thể véo nước. Ngay cả nhan sắc cũng theo đó mà tăng lên, cả trông kiều diễm mị hoặc.

 

Sống sờ sờ biến thành một vât báu nhân gian.

 

Tô Linh Tịch c.ắ.n môi , để Sở Linh Tước sự quẫn bách của .

 

"Chủ nhân, đừng nhịn nữa, thể giúp mà."

 

"Chúng xác định quan hệ ? Có nhu cầu thể tìm !"

 

Sở Linh Tước nhếch khóe miệng, trực tiếp kéo Tô Linh Tịch lòng.

 

Tấm chăn biến mất, thứ Tô Linh Tịch vẫn luôn che giấu cũng lập tức lộ mắt Sở Linh Tước.

 

Ý nơi khóe mắt Sở Linh Tước giấu nữa: "Thiếp ngay là thích mà, thật hết cách với ."

 

Tô Linh Tịch bướng bỉnh đầu nàng, tại , rõ ràng .

 

cơ thể dường như sai khiến cứ hùa theo Sở Linh Tước.

 

"Không , nhớ hôm qua là bảo nhanh hơn chút nữa, còn đặc biệt thích."

 

Sở Linh Tước ghé tai Tô Linh Tịch, từ từ kể cho nàng hôm qua nàng quyến rũ đến mức nào.

 

Mặt Tô Linh Tịch đỏ lựng đến tận mang tai. "Cầu xin nàng, đừng nữa."

 

"Có ?"

 

Tô Linh Tịch do dự mãi, gật đầu lí nhí một câu: "Muốn."

 

"Sớm nên như ."

 

Sở Linh Tước tủm tỉm cúi xuống.

 

....

 

Đã là buổi chiều, Sở Linh Tước cuối cùng cũng buông tha cho nàng.

 

Tô Linh Tịch mặc quần áo t.ử tế, một chân giẫm xuống đất thậm chí cảm thấy trời đất cuồng.

 

Mà Sở Linh Tước cũng khôi phục trạng thái bình thường bắt đầu thu dọn giường chiếu của hai , một lúc lâu mới dọn dẹp sạch sẽ.

 

Sở Linh Tước ném ga giường hôm qua thùng, bên còn ít thứ sạch sẽ cho lắm.

 

Tô Linh Tịch tò mò hỏi: "Nàng định tự giặt ?"

 

Sở Linh Tước cần suy nghĩ liền : " , mấy thứ chắc chắn thể để đám thị nữ thấy, nếu bọn họ tưởng đều là của ..."

 

"Ây da, đừng nữa." Tô Linh Tịch dở dở , cơ thể khó khăn lắm mới bình tĩnh .

 

Sở Linh Tước ha hả, liền đẩy cửa .

 

Tô Linh Tịch vặn nhặt bức thư đám thị nữ để ở cửa, Sở Linh Tước ôm thùng gỗ chào hỏi Tô Linh Tịch một tiếng rời .

 

Chắc là nàng giặt ga giường .

 

Tô Linh Tịch theo bóng lưng Sở Linh Tước rời , đó mở phong thư, từ từ .

 

"Tô , chúc mừng nhé, một mỹ nhân như ở bên cạnh, buổi sáng cũng dậy nổi nữa."

 

"Bây giờ cuối cùng cũng hiểu câu , xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều (đêm xuân ngắn ngủi mặt trời lên cao, từ đó quân vương thượng triều sớm)."

 

Đối mặt với câu trêu chọc đầu tiên trong thư, Tô Linh Tịch cần nghĩ cũng đây chắc chắn là do Thiết Hoàng .

 

Mà những lời bên thì bình thường hơn nhiều.

 

"Tô chuyện hôm qua hứa với vẫn nhớ, em sẽ ở nhà mấy ngày."

 

"Cậu thể qua bàn bạc chuyện v.ũ k.h.í bất cứ lúc nào."

 

-----

 

 

Loading...