Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 214: Giải Cứu Vân Thiên Nhu
Cập nhật lúc: 2026-01-03 14:09:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hả? Lão già ở ?"
Mạc Lân Dục đột nhiên thấy bên cạnh xông một lão già còn vội vã la lối om sòm.
Vương Mãnh ở bên cạnh thấy là ân nhân tới, vội vàng lên tiếng Tô Linh Tịch mở lời.
"Thiếu tông chủ, đây lão già gì , đây chính là thần y bên phía chúng đấy!"
"Vấn đề huyền mạch của thuộc hạ chính là do ông chữa khỏi."
Vấn đề huyền mạch của Vương Mãnh, Mạc Lân Dục .
Độ khó chữa trị trong đó, cũng .
Dù cũng việc trướng lâu như .
"Ồ? Trước đây từng qua nhân vật ."
"Thôi kệ, chính sự quan trọng hơn!"
Mạc Lân Dục xong liền định ôm lấy eo Vân Thiên Nhu.
Tô Linh Tịch vội vàng hét lớn: "Đừng chạm cô ! Cô thật sự vấn đề!"
Mạc Lân Dục: "???"
Vương Mãnh lúc cũng đỡ cho Tô Linh Tịch: "Thiếu tông chủ, nếu thần y , là chúng cứ khoan hãy chạm nữ nhân ...."
Tên đàn em lúc chút hoảng hồn.
Bọn họ bắt nữ nhân cũng từng kiểm tra, bởi vì Mạc Lân Dục thích tự tay kiểm tra.
Nếu thật sự vấn đề, cũng thoát khỏi liên can.
Mạc Lân Dục đưa tay rụt về.
Hắn nhíu mày Tô Linh Tịch: "Ông nữ nhân vấn đề, vấn đề gì."
"Hơn nữa ông là thần y ở tới, từng về ông."
"Vương Mãnh cũng coi như theo lâu , ông chữa khỏi cho tin."
" ở vấn đề nếu ông nửa lời dối trá, cẩn thận chịu nổi ."
Mạc Lân Dục đối với Vương Mãnh cũng coi như tệ.
Ít nhất còn cho Tô Linh Tịch cơ hội.
Vương Mãnh cũng Tô Linh Tịch đột nhiên chạy tới gì.
Thiếu tông chủ của bọn họ bình thường cũng thích món , cho nên theo Vương Mãnh thấy thì cũng bình thường.
Tô Linh Tịch đảo mắt, cũng rõ lai lịch của : "Nữ nhân vấn đề, cô bệnh nặng...."
Tô Linh Tịch thầm niệm trong lòng, xin Vân Thiên Nhu.
Để cứu cô, chỉ thể bừa vài câu thôi.
"Bệnh gì?" Mạc Lân Dục chút kỳ quái, tiếp tục hỏi.
"Khụ khụ...."
"Trên cô một loại bệnh bẩn...."
"Thiếu tông chủ nếu ngài chạm cô , chính ngài cũng sẽ lây đấy."
"Loại bệnh bẩn a, tính lây lan cực mạnh.... ...."
Mạc Lân Dục nổi nữa, vội vàng cắt ngang lời Tô Linh Tịch.
"Được , đừng nữa."
Mạc Lân Dục đương nhiên loại bệnh đó, kinh bách chiến chuyện gì mà từng gặp qua.
Mạc Lân Dục vẫn chút nghi ngờ.
Tô Linh Tịch thấy thế nắm lấy tay Vân Thiên Nhu, men theo cổ tay Vân Thiên Nhu vén tay áo cô lên một chút.
Chỉ thấy cánh tay Vân Thiên Nhu xuất hiện một đốm đỏ mờ ám.
Tô Linh Tịch vội vàng : "Thiếu tông chủ ngài xem, đây chính là biểu hiện của bệnh trạng, nếu còn kéo dài nữa, sẽ mọc đầy, hơn nữa sẽ đau ngứa khó nhịn."
Sắc mặt Mạc Lân Dục khẽ biến, trong ánh mắt thêm vài phần cảnh giác. Hắn tuy nghi ngờ lời Tô Linh Tịch, nhưng cũng dám tùy tiện mạo hiểm.
"Ông bệnh lây lan mạnh, tại ông ?" Mạc Lân Dục chất vấn.
Tô Linh Tịch sớm chuẩn , mỉm : "Ta chính là thần y, nếu ngay cả chút vấn đề cũng giải quyết , thì còn chữa bệnh gì nữa."
Hơn nữa Vân Thiên Nhu căn bản bệnh, những đốm đỏ là do cô đ.á.n.h một chút hỏa nguyên tố lực cho Vân Thiên Nhu tạo thành.
Đợi cô an thể giải trừ bất cứ lúc nào.
Mạc Lân Dục một tên Kim Đan kỳ căn bản thủ đoạn của Tô Linh Tịch.
Vương Mãnh thấy thế cũng vội vàng phụ họa : "Thiếu tông chủ vẫn nên tin lời thần y , thà tin là , còn hơn là a."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-ma-vuong-xuyen-khong-khai-mo-the-xac/chuong-214-giai-cuu-van-thien-nhu.html.]
Trước sự thật như sắt thép, Mạc Lân Dục c.ắ.n răng cuối cùng vẫn lùi vài bước.
"Đáng tiếc, một khuôn mặt xinh như ."
nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng nếu mắc bệnh, sống lưng Mạc Lân Dục chút lạnh toát.
Hắn đầu trừng mắt hai tên đàn em đưa tới.
"Hai các ngươi tìm c.h.ế.t ?"
"Dám đưa loại hàng cho , may mà hôm nay vị thần y nhắc nhở ."
Nói nhẹ thì may mà Mạc Lân Dục phát hiện sớm.
Nếu thật sự lây bệnh gì, Mạc Lân Dục đừng hòng sống yên .
Ít nhất là một thời gian dài thể chạm nữ nhân.
Hai tên đàn em sợ đến mức lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ: "Thiếu tông chủ tha mạng, chúng thuộc hạ thực sự cô bệnh a!"
Mạc Lân Dục hừ lạnh một tiếng: "Hừ, các ngươi việc bất lực, suýt chút nữa hại ."
"Lôi ngoài tìm đ.á.n.h năm mươi gậy !"
"Còn nữa, mang nữ nhân luôn, đừng để chướng mắt mặt !"
Mạc Lân Dục xua tay, dặn dò khác lôi hai tên đàn em xuống.
Ngay khi Vân Thiên Nhu sắp xử lý, Tô Linh Tịch lúc xen .
"Nữ t.ử để cho lão phu thử xem, chừng lão phu thể chữa khỏi."
Nghe thấy thể chữa khỏi, Mạc Lân Dục đầu Tô Linh Tịch.
"Thần y thật sự cách?"
"Vậy chữa khỏi còn thể...."
Tô Linh Tịch lườm một cái, tên thật sự dùng nửa để suy nghĩ vấn đề ?
"Ta cũng chắc chắn, nhưng để cho an , hy vọng Thiếu tông chủ vẫn đừng chạm cô ."
"Được ."
Hy vọng cuối cùng tan vỡ, Mạc Lân Dục cũng tiếp tục nghĩ nữa.
Lập tức định rời xoay về phủ.
Lúc Tô Linh Tịch xuất hiện gọi : "Thiếu tông chủ, về vấn đề khó khăn của phụ Tông chủ Hắc Long Tông, lẽ cách."
"Một cách cần đến Thất Phẩm Âm Dương Điều Hòa Đan...."
Mạc Lân Dục dừng bước, đây đối với là chuyện quan trọng.
Hắn chút tò mò hỏi: "Thần y cách đối với chuyện của phụ ?"
"Xin hỏi thần y là ở , lúc phụ mời hết thầy t.h.u.ố.c của cả Thiên Phong Quốc ."
Tô Linh Tịch : "Thiếu tông chủ cần quan tâm xuất của , chuyện nắm chắc sẽ miệng."
"Đã miệng , thì chắc chắn tự cách của ."
Mạc Lân Dục thêm gì nữa.
"Được, trưa mai ông đến phủ , chúng bàn kỹ chuyện ."
"Hôm nay chút mệt ."
Vừa khéo Tô Linh Tịch cũng đưa Vân Thiên Nhu , cho nên liền đồng ý đề nghị của Mạc Lân Dục.
Mạc Lân Dục xoay về phủ, Vương Mãnh còn đặc biệt ở khen ngợi y thuật của Tô Linh Tịch.
"Thần y quả nhiên là thần y, cách xa như cũng thể bệnh của cô gái ."
"Chỉ là còn trẻ như thật đáng thương, hy vọng thần y thể tay giúp đỡ."
Lời của Vương Mãnh Tô Linh Tịch tự nhiên sẽ , hơn nữa Vân Thiên Nhu căn bản vấn đề gì.
Tuy nhiên Tô Linh Tịch vẫn đáp ứng một tiếng đưa Vân Thiên Nhu rời .
Trở về khách trọ, Vân Thiên Nhu vẫn trong trạng thái hôn mê.
Tô Linh Tịch Vân Thiên Nhu đang hôn mê, khẽ thở dài, giơ tay giải trừ đốm đỏ cánh tay cô.
"Được , ." Tô Linh Tịch khẽ .
Tô Linh Tịch dùng huyền lực nhẹ nhàng rót cơ thể Vân Thiên Nhu mới phát hiện cô dùng t.h.u.ố.c mê.
Loại d.ư.ợ.c lực đơn giản , Tô Linh Tịch giơ tay nhấc chân là giải .
Vân Thiên Nhu từ từ tỉnh , khoảnh khắc thấy Tô Linh Tịch liền đỏ hoe mắt.
Cô vươn tay trực tiếp ôm Tô Linh Tịch lòng, nức nở :
"Tiền bối.... ... còn tưởng rằng bao giờ gặp nữa..."