Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 423
Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:23:27
Lượt xem: 14
Khương Nguyệt nghĩ đến ông lão mà cô gặp trên xe buýt sáng hôm kia.
“Ông ấy có đi cùng một người trẻ tuổi không?”
Phó Linh: “Ông ấy nói là đi cùng tài xế, tài xế đi làm việc rồi, ở nhà chúng ta một ngày, tài xế làm xong việc sẽ đến đón ông ấy.”
Cô ấy nói: “Đồng chí Nguyên đến rồi, nói ông ấy không phải người xấu, bảo chị tiếp đãi tử tế, chị vẫn không yên tâm, định nói với các em một tiếng.”
Khương Nguyệt yên tâm rồi, Nguyên Dã nói ông lão không có vấn đề gì về thân phận, vậy thì chắc chắn là an toàn.
Cô dặn Phó Linh yên tâm, bảo cô ấy dọn dẹp căn phòng nhỏ để ông lão ở tạm.
Cửa phòng khám mở ra, các chuyên gia đi ra từ bên trong.
Khương Nguyệt vội vàng cúp điện thoại.
“Bác sĩ, mắt của anh ấy có thể phục hồi không?”
Trong đoàn chuyên gia từ thành phố đến, có một lão trung y: “Thử châm cứu xem sao, cụ thể có thể phục hồi được bao nhiêu còn phải xem ý trời.”
Cũng giống như những gì chuyên gia lần trước nói.
Mắt của Phó Đình Xuyên không nghiêm trọng nhưng muốn phục hồi như cũ rất khó.
Anh là quân nhân, là chiến sĩ, đôi mắt đối với anh rất quan trọng, nếu thị lực không thể phục hồi, anh sẽ phải đối mặt với việc rời khỏi tiền tuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-423.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong nguyên tác, Phó Đình Xuyên vì di chứng ở mắt mà phải rời khỏi tiền tuyến, mặc dù sau khi chuyển sang làm công tác văn phòng thì thăng tiến rất nhanh nhưng đó không phải là điều anh muốn.
Khương Nguyệt không muốn anh phải đi lại con đường trong nguyên tác.
“Trong nước chúng ta có danh y nào rất giỏi không, kiểu như bệnh nào cũng chữa được ấy?” Cô cố gắng vắt óc suy nghĩ, trong nguyên tác, vị danh y đó tên là gì, lúc đó cô chỉ lướt qua một lần, không nhớ rõ lắm.
Hỏi về danh y trước mặt các chuyên gia, có vẻ như đang nói thẳng rằng y thuật của họ không tinh, như vậy có vẻ không được lịch sự lắm.
Biểu cảm trên mặt của một số chuyên gia không được đẹp lắm nhưng Khương Nguyệt không quan tâm đến những điều này, chuyện quan trọng nhất bây giờ là có thể chữa khỏi bệnh cho Phó Đình Xuyên.
Vị lão trung y không để bụng, nhíu mày nói: “Vậy thì chỉ còn thầy của tôi thôi nhưng mấy năm gần đây sức khỏe của ông ấy không tốt, đã không còn tiếp bệnh nhân nữa, nghe nói đã về quê chuyên tâm bồi dưỡng đệ tử chân truyền, tôi sẽ về hỏi thăm, xem có thể tìm được tung tích của ông ấy không.”
Khương Nguyệt cảm kích nói: “Vậy thì làm phiền ông rồi.”
Vị lão trung y không thể ở lại đây lâu, chiều hôm đó đã châm cứu cho Phó Đình Xuyên một lần, hướng dẫn các bác sĩ ở đây về kỹ thuật châm cứu, ngày hôm sau phải về kinh thành.
Phó Đình Xuyên phải tiếp nhận một tháng điều trị châm cứu.
Nhưng anh không thể ở lại bệnh viện.
Khương Nguyệt dứt khoát cùng các bác sĩ học lại cách châm cứu cho Phó Đình Xuyên từ vị lão trung y, cô có nền tảng về y học cổ truyền, hơn nữa kỹ thuật của vị lão trung y này có nhiều điểm giống với những gì ông nội cô đã dạy cô.
Cô học rất nhanh, học còn tốt hơn cả các bác sĩ ở bệnh viện thành phố, tay cô cũng vững hơn.
Vị lão trung y không khỏi kinh ngạc, kỹ thuật châm cứu của ông ấy là do thầy mình truyền lại, không có nền tảng mấy năm rất khó nắm vững được yếu lĩnh nhưng Khương Nguyệt vừa học là làm được ngay, quả thực khiến ông ấy phải nhìn cô bằng con mắt khác.
“Đồng chí Tiểu Khương có đôi tay vững, theo lý mà nói, cô đến châm cứu cho Phó đoàn trưởng sẽ tốt hơn.” Vị lão trung y thở dài.