Người phụ nữ mập mạp tám chuyện: “Đứa con dâu cả của bà ta cũng không phải dạng vừa đâu, nhân lúc bà ta nằm liệt trên giường không cử động được, đã lấy hết của cải bà ta tích cóp nhiều năm, chỉ để lại cho bà già một căn nhà cũ.”
“Mỗi sáng trước khi đi làm, đứa con trai cả sẽ đến đưa bà ta một bữa cơm, tối tan làm thì đến đưa bà ta đi vệ sinh. Nửa người bà ta không cử động được, ăn không được, uống không dám uống, cứ phải nhịn tiểu tiện đại tiện đến tối, nhịn không được thì giải quyết ngay trên giường. Ôi, thật là tội nghiệp.”
“Nghe nói hồi trẻ bà già đó nổi tiếng là sạch sẽ, đến lúc già rồi, ngay cả chuyện đại tiện tiểu tiện cũng không giải quyết được.” Có người thở dài.
Người phụ nữ mập mạp khinh thường: “Còn không phải do bà ta tự chuốc lấy sao, cô không biết đâu, bà già này nổi tiếng khó tính trong thôn, hành hạ con dâu, ngược đãi cháu gái. Đã thế rồi, còn nói với mọi người là muốn đón cháu gái về chăm sóc mình, tôi nói, loại người ích kỷ như vậy, rơi vào tình cảnh này là đáng đời!”
“Bà kể thế là gì, còn có chuyện hay hơn nữa.”
Khương Nguyệt nghe mọi người trên xe bàn tán từ chuyện gia đình đến chuyện chương trình biểu diễn ngày Quốc Khánh, nhiều người chưa từng thấy mặt nạ và áo choàng Lân sống động, chân thực như vậy.
Lại từ trang phục Lân nói đến quần bò đang thịnh hành ở huyện gần đây.
Những người ngồi xe vào thời điểm này đều là những người trung niên bốn năm mươi tuổi trở lên, họ có quan điểm truyền thống, cho rằng quần bò là quần của đàn ông mặc, con gái mặc quần bò là không ra gì.
Hoàn toàn không hiểu nổi giới trẻ bây giờ sao lại phát cuồng đi cướp một chiếc quần bò giống như cây lau nhà.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-401.html.]
“Hai mươi lăm đồng một chiếc, đủ cho cả nhà sống một tháng rồi, thật hoang phí!”
“Kẻ gian thương, kẻ gian thương, tôi nói loại người như vậy nên sớm bắt lại, tránh để lừa đảo người khác.”
“Giới trẻ bây giờ càng ngày càng đi xuống, không bằng thời chúng ta còn trẻ, hồi đó cả nước đều sản xuất lớn, ai cũng phải trải qua những ngày tháng gian khổ, ai mà chẳng dốc lòng dốc sức vào sản xuất xây dựng, có rảnh đâu mà nghĩ đến chuyện mặc gì.”
Phó Cảnh Thái cười ha hả: “Hồi đó điều kiện không cho phép, tôi còn nhớ hồi còn trẻ, được cho một bộ quần áo kiểu Trung Sơn, cất trong tủ ngày nào cũng lấy ra ngắm, không nỡ mặc.”
“Đúng vậy, ông anh nói đúng, hồi đó chúng ta không có điều kiện để ăn diện, bây giờ điều kiện tốt rồi, giới trẻ ăn diện một chút cũng chẳng sao.”
Phó Cảnh Thái suy nghĩ miên man, hồi đó ông ấy làm nằm vùng, ngày nào cũng như đi trên băng mỏng, bộ quần áo đó đối với ông ấy có ý nghĩa phi thường, là niềm tin và lý tưởng của ông ấy, đáng tiếc sau này trong chiến loạn đã bị thất lạc, ông ấy cũng quên mất nhiều chuyện.
Xe buýt chạy vào huyện, đi qua ngôi nhà mới ở phía đông thành phố, Khương Nguyệt muốn đến cửa hàng trước, cô gọi tài xế dừng xe, cô xuống ở phía đông thành phố, thật trùng hợp, ông lão đó cũng xuống cùng cô.
Phó Cảnh Thái: “Con gái tôi cho địa chỉ là khu nhà mới ở phía đông thành phố. Cô gái cũng ở đây sao?”
Khương Nguyệt trong lòng khẽ động, ông ấy không phải là đi tìm Phó Thư Ninh đấy chứ? Nhưng sau đó cô đã phủ nhận ý nghĩ này, sao lại trùng hợp như vậy được.
Cô tự giễu cười cười, mấy ngày nay nghĩ đến vị danh y kia đến mức nhập tâm rồi, giờ gặp ai cũng tưởng có liên quan đến người đó.