Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 386

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:20:28
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Ngô may quần áo cả nửa đời người, hơn nữa mấy chục năm trước đều là may đo riêng, có kinh nghiệm may đo phong phú, rất nhạy bén với vóc dáng và thời trang. Những gì Khương Nguyệt không nghĩ ra được, ông ấy đều nghĩ ra được.

Khương Nguyệt cảm thấy cô như nhặt được bảo vật vậy, bản thiết kế của cô là dựa vào kinh nghiệm mà sao chép và bắt chước, còn lão Ngô thì tự mình nghĩ ra.

“Lão Ngô, chiếc quần này đợi mấy hôm nữa mang đi thử bán, nếu có nhiều người đặt trước thì cũng bắt đầu may.” Khương Nguyệt nói: “Kiểu dáng này do ông thiết kế, đến lúc đó sẽ trả tiền thiết kế riêng cho ông.”

Bây giờ vẫn chưa thể bán, phải tung ra từng sản phẩm một, trước tiên tung quần ống loe ra, đợi mở rộng được đường tiêu thụ, nâng cao độ nhận diện trong giới trẻ, rồi mới bắt đầu tung ra quần ống loe phù hợp với mọi vóc dáng.

Dù sao thì quần ống loe rộng cũng kén dáng, người thấp chân ngắn, hoặc béo một chút, mặc vào trông sẽ rất lùn.

Nhưng quần cạp cao ống loe vừa vặn bù đắp được khuyết điểm này.

Cô hỏi Phương Phương: “Có cách đan hoặc thêu nào đặc biệt không, loại mà người bình thường khó bắt chước ấy, sau này quần áo chúng ta làm sẽ để lại ký hiệu hoa văn chìm ở cạp quần, chứng minh là quần do cửa hàng chúng ta bán ra.”

Chờ quần bán ra, một khi trở nên thịnh hành, chắc chắn sẽ nhanh chóng có hàng nhái theo sau, muốn tạo dựng thương hiệu, phải chuẩn bị trước và để lại đường lui.

Phương Phương nghĩ ngợi: “Có, có một loại kỹ thuật thêu bằng chỉ nhung màu đã thất truyền, chồng tôi lúc xuống nông thôn tình cờ thấy một quyển sách cổ, dựa theo ghi chép trên sách cổ phân tích ra kỹ thuật thêu nhưng không đầy đủ, tôi thêm vào ý tưởng của mình, có thể thêu ra những con bướm rực rỡ, vì cách thêu đặc biệt, cánh bướm có hiệu ứng sáng tối theo kiểu sóng.”

Cô ấy nói: “Nhìn thành phẩm không thể nhận ra kỹ thuật thêu, cho dù tháo hết ra, cũng chỉ có thể nhìn ra được mạch chính, không thể sao chép được hiệu ứng sáng tối.”

Khương Nguyệt hơi lo lắng: “Kỹ thuật thêu đó có phức tạp không, bao lâu thì thêu được một cái?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-386.html.]

Phương Phương: “Thêu hoàn chỉnh một con bướm cần một tuần nhưng nếu chúng ta làm ký hiệu, chỉ cần thêu nửa cánh là được, bằng đầu ngón tay, một ngày một cái.”

Khương Nguyệt lắc đầu: “Một ngày một cái chậm quá, tôi nghĩ cách khác vậy.”

Phương Phương hơi tiếc, cô ấy đã là quần áo cả ngày, còn tưởng rằng cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Tiếc là cô ấy vụng về, nếu nhanh hơn một chút thì tốt rồi.

Khương Nguyệt nghĩ ngợi: “Có thể nghĩ cách cải tiến kỹ thuật thêu bằng máy may không, nếu được thì tốc độ sẽ nhanh hơn nhiều.”

Phương Phương: “Tôi thử xem.”

Lúc đầu quần không kịp thêu, Khương Nguyệt định vẽ ký hiệu ở mặt trong cạp quần, hiện tại chỉ có thể dùng cách chống hàng giả sơ cấp này.

Hai ngày sau, những người đặt trước đợt đầu đã nhận được quần, người xếp hàng càng đông hơn.

Đối mặt với nhu cầu lớn, Khương Nguyệt một ngày chỉ bán mười chiếc, thực sự rất khan hiếm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Quần ống loe thời thượng, cộng với tiếp thị kiểu đói khát, nhanh chóng gây sốt ở huyện.

Các cô gái trong đơn vị, hễ gặp nhau là bàn tán về quần ống loe bán ở phía đông thành phố, nếu ai mua được một chiếc mặc vào người, lập tức trở thành ngôi sao lớn trong đơn vị, có thể thu hút mọi ánh nhìn.

Khương Nguyệt đến bệnh viện huyện hỏi thăm tình hình của Phó Đình Xuyên, vừa đi vào sảnh đã nghe thấy các y tá đang bàn tán về quần bò ống loe.

Loading...