Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 347

Cập nhật lúc: 2025-03-21 06:05:14
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà có bàn và giường, mấy cái bát sứ, vò gốm, còn có một cái lò nhỏ, đồ dùng sinh hoạt có thể nói là đầy đủ.

Mười mấy năm trước, khi bà nội Phó định bán Phó Đình Xuyên, Phó Linh đưa Phó Đình Xuyên lên núi, anh trượt chân lăn xuống từ trên đó, mới phát hiện ra ngôi nhà này.

Những năm đó, vỏ cây bên ngoài núi đều bị bóc sạch, anh và Phó Linh ở đây, người bên ngoài không nhìn thấy bên dưới, họ dựa vào rau dại và vỏ cây ở một góc khe núi nhỏ này để vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.

Chỉ cần anh không xuất hiện, “gián điệp” chưa biết sống hay chết, con sói đó sẽ không nhịn được mà nổi lên mặt nước, Nguyên Dã sẽ xử lý.

Anh chỉ cần ở đây chờ, chờ vết thương lành hẳn, hoặc chờ Nguyên Dã tìm đến.

Hôm nay tầm nhìn ở mắt trái đã giảm bớt màu đỏ, chuyển sang màu hồng nhạt, mơ hồ có thể nhìn thấy đồ vật, tin rằng chỉ vài ngày nữa anh sẽ có thể trở về.

Trong rừng sâu núi thẳm vào ban đêm, không chỉ phải đề phòng người mà còn phải đề phòng thú dữ.

Vào mùa đông, núi thiếu thức ăn, những con thú hoang đói bụng rất hung dữ.

Trong s.ú.n.g chỉ còn lại ba viên đạn, phải dùng tiết kiệm.

Đang nghĩ thì “Rắc.” một tiếng, bên ngoài vang lên tiếng cành cây bị bẻ gãy. Phó Đình Xuyên nắm chặt báng súng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khe cửa, sát khí tỏa ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-347.html.]

Dưới màn đêm, người đàn ông râu quai nón ngồi xổm bên vệ đường, ăn hết mấy miếng sủi cảo trong hộp cơm, miếng cuối cùng nuốt vào miệng nhả ra một mảnh giấy, anh ta nhìn những chữ viết trên đó, mặt không biểu cảm nuốt mảnh giấy vào bụng.

Anh ta đạp xe đến bến xe huyện, nhìn thấy một người phụ nữ quấn áo khoác dày, đi giày cao su, đang trả giá với xe xích lô ở bến xe.

Một lát sau, người phụ nữ lên xe xích lô, anh ta dập tắt tàn thuốc, đạp xe đuổi theo.

Xe xích lô chạy trên đường đất ở nông thôn hơn một giờ, dừng lại ở chân núi, người phụ nữ xuống xe trả tiền, xách túi đi vào con đường đất trong khe núi, xem ra là định leo lên núi bằng tay không.

Người đàn ông râu quai nón giấu xe đạp vào trong bụi rậm, sờ túi vải đen trong ngực, xác nhận dây cháy nổ còn nguyên vẹn, bước chân đi theo.

Trong túi xách của Giang Tâm Nhu có mang theo những loại thuốc thông thường như cồn, băng gạc, thuốc chống viêm, thuốc hạ sốt, cô ta không biết cấp cứu nhưng băng bó vết thương đơn giản thì vẫn làm được.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ta nhớ vài năm trước cô ta đã gặp phải tuyết lở trên ngọn núi này, khi đó cô ta bị chôn vùi trong tuyết, sau khi được Phó Đình Xuyên đào ra, trong lúc mơ màng, Phó Đình Xuyên đã đưa cô ta đến một ngôi nhà đá trong rừng, cũng có thể là hang động, cô ta không nhớ rõ.

Cô ta không biết ngôi nhà đá đó ở đâu nhưng cô ta vẫn có thể tìm ra nơi gặp tuyết lở năm đó.

Lúc đó Phó Đình Xuyên vì đi bộ trên tuyết trong thời gian dài nên bị mù tuyết tạm thời, sẽ không đưa cô ta đi quá xa, ngôi nhà đá đó chắc chắn ở khá gần nơi gặp tuyết lở.

Năm đó cô ta và Phó Đình Xuyên ở trong núi hai ngày một đêm, chân cô ta còn bị thương, cô ta sợ Phó Đình Xuyên có ý đồ xấu với mình, nhân lúc Phó Đình Xuyên không nhìn thấy, đã trang điểm thay đổi dung mạo, lừa được tất cả mọi người.

Bây giờ nghĩ lại, giá như lúc đó không thay đổi dung mạo không bỏ trốn thì tốt rồi, như vậy thì lúc này người kết hôn với Phó Đình Xuyên sẽ không phải là Khương Nguyệt mà là Giang Tâm Nhu cô ta, đỡ phải mất công mất sức như bây giờ.

Loading...