Bà ấy ở trong khu nhà đã lâu, những gia đình trước sau, bà ấy quen biết hơn một nửa, những người không quen biết cũng từng gặp mặt, đều hiểu rõ gốc gác.
Người đến là vợ của Trương phó đoàn trưởng, Lý Liên, một người đàn bà đanh đá.
Trước đây con trai có nhắc với bà ấy, Trương phó đoàn trưởng vốn có hy vọng thăng chức, kết quả Phó đoàn trưởng nhảy dù đến, con đường thăng tiến năm nay của ông ta bị chặn mất. Trương phó đoàn trưởng tuổi không còn nhỏ, năm nay không thăng chức, năm sau sẽ phải giải ngũ.
Dì Hồng hiểu rõ nguyên do, không nể mặt cô ta: “Nhà Trương phó đoàn trưởng, có phải chồng cô không được làm đoàn trưởng, cô ấm ức trong lòng, cố ý chạy đến đây gây sự không? Trách thì trách chồng cô vô dụng, lấy chuyện trẻ con đánh nhau để trút giận cái gì!”
Lý Liên bị giẫm vào chỗ đau, lập tức nhảy dựng lên, mặt đỏ tía tai: “Đang nói chuyện trẻ con đánh nhau, bà lôi chồng tôi vô làm gì!”
Dì Hồng: “Vậy thì cô bảo đứa trẻ nói xem, rốt cuộc là thế nào?”
Trương Hoa bị mẹ kéo, liên tục lùi về sau, không cam lòng nói: “Mẹ, mẹ đừng cãi nữa, chúng ta về thôi.”
Lời còn chưa dứt đã bị mẹ tát một cái: “Câm miệng, đánh nhau không đánh lại, tao đến đòi lại công bằng cho mày, mày còn rụt cổ về sau như rùa rụt cổ, giống hệt cái thằng bố c.h.ế.t tiệt của mày, đồ hèn!”
“Nhưng mà...” Nhưng mà vết thương trên đầu nó căn bản không phải do anh em Phó Giang Hà đánh.
Trương Hoa há miệng nhưng không dám nói.
Nó về nhà nói với mẹ là cãi nhau với Vương Vinh, ngã vào cây đập đầu nhưng dì Dương bên cạnh mẹ nó vừa nghe thấy Phó Giang Hà và Phó Tiểu Sơn cũng có mặt, liền khẳng định là hai anh em họ làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-324.html.]
Mẹ nó lập tức nổi giận, nhất quyết kéo nó đến đây đòi công bằng.
Khương Nguyệt không ưa cô ta mắng con mình, càng không ưa cô ta vu oan cho con trai mình: “Cô cứ nói mãi là vết thương trên đầu đứa trẻ là do con trai tôi đánh, vậy cô nói xem, ở đâu, vì lý do gì, đánh như thế nào?”
Vân Mộng Hạ Vũ
Lý Liên nhất thời nghẹn lời, Dương Quyên cười lạnh: “Ai mà biết được, thằng nhãi nhà cô vốn có tiền án, ở tiệm ảnh đánh con trai tôi, đến trường đánh người khác, nghe nói hôm trước còn dẫn một đám trẻ con xuống thôn đánh một ông già độc thân, sau này không biết sẽ đánh đến ai nữa.”
Lý Liên: “Đúng, chính là như vậy! Bây giờ dám đánh nhau, sau này dám g.i.ế.c người!”
Dương Quyên lớn tiếng nói: “Mọi người đến xem, các người ở cùng một khu nhà với gia đình này, sau này phải chú ý an toàn, không chừng đêm nào đó đang ngủ, bị thằng nhãi nhà này g.i.ế.c chết.”
Cô ta cứ gọi là thằng nhãi, Khương Nguyệt nghe thấy chói tai, tức đến nỗi đầu óc ong ong, cầm lấy cái chổi lớn bên cạnh quét vào người cô ta.
Dương Quyên đeo túi xách nhỏ, bị quét một thân đầy bụi đất: “Phỉ phỉ! Mọi người xem, mẹ nào con nấy, chỉ nói vài câu không vừa ý là động tay đánh người.”
Khương Nguyệt: “Cô đáng bị đánh! Mắng con trai tôi, oan cho con trai tôi, cô là cái thá gì!”
Có lúc cần phải nói lý, có lúc không cần. Với loại người này thì không cần.
Cô chính là muốn gây chuyện, gây chuyện để mọi người đều thấy, cô bảo vệ con mình mà không nói lý lẽ, sau này muốn bắt nạt con trai cô cũng phải cân nhắc. Giết gà dọa khỉ, g.i.ế.c Dương Quyên này để răn đe những kẻ khác.
Khương Nguyệt vung chổi lớn đánh Dương Quyên từng cái một: “Cho cô mắng người, cho cô gây chuyện!”