“Tao chưa từng ăn kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.”
“Nhà tao chỉ đến Tết mới được ăn.”
Mấy đứa trẻ ríu rít, chúng không dám tìm Phó Tiểu Sơn, có chuyện gì đều nói với Phó Giang Hà.
Phó Giang Hà hào phóng mở túi ra: “Đây đều là của bọn mày, mẹ tao cố ý mua cho bọn mày, cảm ơn bọn mày đã cứu Bình An, chia nhau đi.” Cậu bé ước lượng một chút, miệng nói: “Mỗi người ba cái, không ai được lấy nhiều hơn nhé.”
“Oa! Mẹ mày tốt quá!”
Phó Giang Hà nghe bọn chúng nói người phụ nữ kia là mẹ mình, trong lòng ngứa ngáy, có một loại kiêu ngạo và thỏa mãn không thể nói nên lời, hào phóng nói: “Nhanh chia đi, chia xong còn có đồ ăn ngon!”
Mấy đứa trẻ phấn khích xông lên, nhanh chóng chia hết kẹo trong túi.
“Trương Hoa, sao mày không lấy?”
Trương Hoa liếc nhìn Phó Tiểu Sơn, lại nhìn kẹo trong tay Phó Giang Hà, muốn lấy nhưng lại không lấy, lắp bắp nói: “Tao, tao, mẹ tao không cho tao ăn đồ bên ngoài.”
Phó Tiểu Sơn nhướng mắt, lập tức nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt nó.
Ánh mắt cậu bé đột nhiên trở nên lạnh lùng, Trương Hoa theo bản năng lùi lại một bước.
“Trương Hoa, mày sao thế?”
Trương Hoa từ hôm kia trở về liền bắt đầu gặp ác mộng, trong mơ toàn là cảnh Phó Tiểu Sơn toàn thân đẫm m.á.u c.h.é.m người.
Sau đó nó bị sốt, hôm nay mới đỡ hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-318.html.]
Trương Hoa sốt hai ngày, mẹ nó mời bà đồng đến, bà đồng nói nó bị ma quỷ ám nên mới đêm nào cũng gặp ác mộng, nó không khỏi đoán già đoán non, không biết ông già độc thân kia có phải đã c.h.ế.t rồi không.
Nghĩ đến đây, nó càng sợ hơn. Mẹ nó hỏi chuyện hôm đó, nó sợ mất mật, liền kể một năm một mười.
Nó kể cho mẹ bọn họ thuê xe xích lô đi đến vùng quê như thế nào, lúc nó vào nhà thì ông già độc thân toàn thân đầy m.á.u ra sao, còn có chuyện hai ngày nay nó nằm mơ toàn thấy ông già độc thân đó quấn lấy nó đòi mạng.
Mẹ Trương Hoa vốn không đồng ý cho nó đi xa như vậy với đám người Phó Giang Hà, nghe vậy thì lập tức nổi trận lôi đình, hỏi nó: “Người đó toàn thân đầy máu, bị c.h.é.m à? Là con c.h.é.m à?”
“Không phải con!” Trong lúc hoảng loạn, nó đã nói thật, nói rằng khi nó đẩy cửa vào thì thấy Phó Tiểu Sơn cầm dao, là Phó Tiểu Sơn chém. Nó không muốn phản bội bạn bè, liền dặn mẹ mình: “Mẹ, mẹ đừng nói với người khác.”
... “Mẹ nói mà, nhà mới chuyển đến kia trông có vấn đề, ba bữa hai bữa lại xảy ra chuyện, thằng câm kia suốt ngày liếc mắt nhìn người khác, trông phát sợ.”
... “Tuổi còn nhỏ mà đã dám c.h.é.m người, lớn lên còn ra thể thống gì nữa. Chẳng phải sẽ g.i.ế.c người luôn sao!”
Vân Mộng Hạ Vũ
... “Sau này đừng chơi với chúng nữa. Để mẹ phát hiện con còn chơi với chúng, xem mẹ có vặn tai con không.”
Trương Hoa nhìn thấy kẹo Đại Bạch Thỏ thì thèm thật nhưng nghĩ đến lời mẹ mình, bây giờ nó nhìn Phó Tiểu Sơn cũng có chút sợ hãi.
Nó sợ hãi lùi lại: “Hai ngày nay tao đau răng, tao không ăn đâu, sắp muộn rồi, tao đi trước!”
Trương Hoa nhanh chân chạy đi, Vương Vinh ngơ ngác: “Cái gì thế, nó không ăn thì thôi, chúng ta chia nhau.”
Mọi người trong lòng đều thấy kỳ lạ, Vương Vinh liếc nhìn Phó Tiểu Sơn, khó hiểu hỏi Phó Giang Hà: “Hôm đó rốt cuộc đã nhìn thấy gì, sao nó lại sợ đến thế.”
Phó Giang Hà thờ ơ nói: “Thấy m.á.u thì sợ thôi, cũng có thể là sợ ông già độc thân đó đến trả thù.”
Vương Vinh trừng mắt, nói: “Ông già độc thân đó hại Bình An, không phải thứ tốt lành gì, sợ ông ta làm gì!”