Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 315

Cập nhật lúc: 2025-03-20 20:17:46
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem ra lấy sổ hộ khẩu cũng tốn một phen công phu.

Nhưng Phó Linh không muốn nói, chứng tỏ cô ấy có thể tự giải quyết nên cô không hỏi nữa.

Dù sao thì sau này cô ấy cũng phải tự giải quyết những chuyện này.

Bây giờ có thể tự mình bước ra một bước như vậy là tốt nhất.

Bữa trưa có bánh bao to, bánh ngô, thịt ba chỉ béo ngậy, còn có mộc nhĩ xào rau xanh.

Rau xanh là rau còn lại từ mấy ngày trước, hơi héo nhưng không ảnh hưởng đến việc ăn. Mộc nhĩ là nấm khô do Nguyên Dã tặng, một nắm nhỏ có thể ngâm ra một bát to.

Mấy người ăn rất vui vẻ, ngay cả Phó Linh cũng ăn thêm một miếng bánh ngô với nước canh.

Cuối cùng Phó Giang Hà quét sạch đĩa thức ăn, không lãng phí chút nào.

Bình An: “Mợ nấu ăn ngon quá, sau này cháu cũng muốn học nấu ăn, nấu cho mọi người ăn.”

Khương Nguyệt cười nói: “Không được đâu.”

Nhìn khuôn mặt căng thẳng của Bình An, cô cười nói: “Bình An của chúng ta còn phải đi học cơ mà, làm sao có thời gian học nấu ăn được.”

Nghe thấy mình cũng được đi học, Bình An phấn khích, có chút không chắc chắn nhìn mẹ mình: “Con cũng được sao?”

Phó Linh gật đầu: “Ừ.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Bình An phấn khích đến đỏ cả mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-315.html.]

“Mợ ơi, sau khi tan học cháu cũng có thể học nấu ăn.”

Khương Nguyệt: “Vậy thì cháu phải học hành cho tử tế, học tốt mới có thời gian chơi, có thời gian học nấu ăn.”

Khương Nguyệt tính toán một chút, đợi Phó Linh làm xong thủ tục ly hôn, cô sẽ đến trường hỏi thăm, xem tình hình của Bình An có thể theo học sinh chuyển trường vào trường không. Trước đây cô đã nói sẽ đi hỏi nhưng vẫn chưa có thời gian. Vừa khéo Phó Linh làm thủ tục ly hôn, không cần dây dưa với nhà họ Trương nữa.

“Đúng rồi, sau khi Giang Hà và Tiểu Sơn tan học có thể dạy Bình An học bài, học trước một chút, tránh trường hợp vào trường không theo kịp bài.”

Phó Giang Hà nhai bánh ngô chấm nước thịt thơm phức, do dự một chút rồi sảng khoái gật đầu: “Không vấn đề.”

Ngoài môn toán tính nhanh ra, các môn khác cậu bé đều chưa học hiểu, chữ to còn chưa nhận được mấy chữ, đồng d.a.o cũng không nhớ được mấy bài nhưng không sao, có anh trai mà, anh trai chắc chắn biết.

Khương Nguyệt nhìn vẻ mặt chột dạ của cậu bé, có chút lo lắng.

Nghĩ đến trong nguyên tác Phó Giang Hà tuổi còn nhỏ đã có thể kinh doanh làm ông chủ nhỏ, tuy rằng bị nữ chính dạy dỗ nên tam quan không chính nhưng chỉ số thông minh hẳn là đủ.

Học hành chắc không đến nỗi kém.

Nghĩ như vậy, Khương Nguyệt yên tâm rồi. Dù sao cũng là con trai của nam chính, nhất định phải là học bá.

Trong nồi vẫn đang ninh lòng gà, mùi thơm tỏa ra, mọi người vừa ăn no xong, trong miệng lại không kìm được tiết nước bọt.

Khi Khương Nguyệt làm chân gà, Phó Linh thấy vậy, vẫn có chút sợ hãi, trước đây ở trong thôn, thỉnh thoảng nhà nào đó g.i.ế.c một con gà, hai cái chân gà không nỡ vứt đi, cũng cho vào nồi om.

Lúc nhỏ bà nội Phó thường chỉ g.i.ế.c hai con gà, cô ấy và Phó Đình Xuyên chỉ có thể thay nhau gặm chân gà khô khốc không có thịt, kẽ chân gà cũng không rửa sạch, thơm thì thơm nhưng vẫn luôn cảm thấy có mùi phân gà.

Ở nhà chồng cũng không mua thứ này, chủ yếu là không biết làm, mua thịt là do mẹ chồng quản, có tiền rảnh thà đi mua chút thịt đàng hoàng.

Lần đầu tiên thấy Khương Nguyệt rửa một chậu chân gà, nhìn có chút sợ hãi.

Loading...