Trương Hoa bị đá một cước cũng không tức giận, không trách nó thèm, chủ yếu là nó chưa từng được ăn món gì ngon như vậy.
Vài đứa trẻ khác nghe vậy cũng thèm, nhìn Phó Giang Hà bằng ánh mắt sáng rực.
Tay nghề của mẹ Phó Giang Hà quá tốt, cá trạch đó còn thơm hơn cả thịt ba chỉ. Nếu mẹ của chúng có tay nghề như vậy thì tốt biết mấy, lúc này mấy đứa trẻ chỉ hận không thể đổi mẹ với Phó Giang Hà.
Phó Giang Hà suy nghĩ một chút, chúng đã cứu Bình An về, người phụ nữ kia nhất định sẽ nấu đồ ăn ngon để thưởng cho chúng.
Nếu nấu đồ ăn ngon, tiện mang theo, người phụ nữ kia cũng sẽ để cậu bé mang đến trường chia sẻ cho các bạn cùng ăn.
“Đến lúc đó sẽ mang đồ ăn cho bọn mày, chỉ là chưa biết mang cái gì.” Phó Giang Hà sảng khoái nói: “Bình An đã bình an trở về, cô ta... mẹ tao chắc chắn sẽ nấu đồ ăn ngon cho chúng ta.”
“Thế thì tốt quá!”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Tao chảy cả nước miếng rồi, đói quá!”
“Sau này Bình An cũng chính là em gái của tao.” Vương Đại Khánh lớn giọng hét lên: “Sau này ai bắt nạt Bình An chính là bắt nạt tao, tao sẽ xử lý kẻ đó.”
Khoé miệng Vương Vinh giật giật, đá nó một cước: “Nhà mày có mấy đứa em gái rồi, còn muốn nữa, sau này Bình An là em gái tao!”
Vương Đại Khánh xoa xoa đầu gối bị đá đau, trước sự cám dỗ của đồ ăn ngon, lúc này nhìn thấy đại ca ngày xưa cũng không sợ nữa: “Dựa vào cái gì, cạnh tranh công bằng, ai lợi hại thì nghe theo người đó.”
“Đừng cãi nhau nữa, sau này Bình An là em gái của tất cả chúng ta.”
Mấy đứa trẻ này đều lớn hơn Phó Giang Hà và Phó Tiểu Sơn hai tuổi, đúng là có thể làm anh trai của Bình An.
Chúng cũng hiểu ra, sau này sẽ đi theo anh em Phó Giang Hà và Phó Tiểu Sơn, có thể làm việc tốt, còn có thể ăn đồ ngon, sau này cuộc sống sẽ rất sung sướng.
Xe xích lô đi đến nửa đường, tài xế xuống đi vệ sinh, Phó Giang Hà ngồi xổm bên đường đốt chiếc áo dính m.á.u đó, thời gian không đủ để đốt hết, cậu bé nhặt những chỗ dính m.á.u châm lửa, phần còn lại chôn xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-287.html.]
“Chúng ở đằng kia, đứng lại!”
Lúc này, cậu bé thấy phía sau có hai chiếc xe đạp đuổi theo.
Cậu bé nhíu mày, theo bản năng muốn ra hiệu cho mọi người tản ra chạy nhưng lúc này, từ hướng huyện thành cũng có một chiếc ô tô chạy tới.
“Giang Hà! Tiểu Sơn!”
“Bình An!”
Cậu bé nghe thấy một tiếng gọi vội vàng.
Quay đầu lại, thấy người phụ nữ đó đang thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, vui mừng vẫy tay với chúng.
Cánh tay đang siết chặt của Phó Giang Hà vô thức buông lỏng ra.
...
Đồn cảnh sát.
Phó Linh ôm chặt Bình An, chỉ sợ ôm nhẹ một chút, con gái sẽ bị cướp mất.
Bình An túm chặt vạt áo của cô ấy, khóc đến nỗi nấc lên không thở được.
Bình An ngày thường nói năng nhẹ nhàng, khóc cũng không phát ra tiếng, chỉ âm thầm rơi nước mắt, bây giờ tủi thân quá, vùi trong lòng Phó Linh khóc nức nở.
“Mẹ! Mẹ!——!”
“Con ngoan, mẹ ở đây, Bình An đừng sợ!” Phó Linh một trận sợ hãi, tim đập thình thịch như muốn nhảy lên cổ họng.
Bà nội Trương đứng một bên khoanh tay nói lời cay độc: “Chỉ là đưa Bình An về quê thăm họ hàng, không phải đã tìm thấy rồi sao, nhìn bộ dạng của cô kìa, ở đồn cảnh sát giả vờ đáng thương, không khéo cảnh sát còn tưởng con trai tôi ngược đãi Bình An thế nào chứ!”