Và lần bị mù đó cũng là bước ngoặt trong tình cảm của anh và nữ chính Giang Tâm Nhu, Giang Tâm Nhu dựa vào ký ức kiếp trước, tìm được vị thần y đã về hưu, chữa khỏi mắt cho Phó Đình Xuyên.
Nhưng bây giờ không phải lúc đó, theo mốc thời gian thì phải là sau khi phố thương mại xây xong, sau Tết.
Chẳng lẽ sự xuất hiện của cô đã khiến cốt truyện tiến triển sớm hơn?
Nếu thật sự như vậy, vậy thì lần này anh đi là khó mà biết trước được sống chết, lỡ như không phải bị mù, mà là chuyện khác, thậm chí là... mất mạng thì sao?
Khương Nguyệt bị suy nghĩ của mình làm cho giật mình.
Phó Đình Xuyên thấy Khương Nguyệt nửa ngày không nói gì, tưởng rằng cô tức giận, dù sao bây giờ trong nhà có nhiều chuyện như vậy, anh còn phải ra ngoài, giao hết đống này cho một mình cô, chân Khương Nguyệt còn chưa khỏi, quả thực có hơi quá đáng.
Nhưng quân lệnh như núi.
Phó Đình Xuyên lần đầu tiên cảm thấy mình hơi quá đáng, anh cố gắng tìm lời an ủi Khương Nguyệt.
“Nếu thuận lợi thì một hai tuần là về, tôi sẽ bảo Nguyên Dã mỗi ngày tan làm đến đây, cậu ấy sẽ chăm sóc hai người, nếu có chuyện gì cậu ấy không giải quyết được thì đến tìm chính ủy Lư.”
“Không cần.” Giọng Khương Nguyệt buồn buồn.
Phó Đình Xuyên cúi đầu, thấy Khương Nguyệt nhíu chặt mày, đôi mắt đẹp lộ vẻ hoảng sợ.
Anh hơi đau lòng.
“Sao vậy?”
Thấy Khương Nguyệt tỏ ra lo lắng, anh vô thức muốn ôm cô vào lòng nhưng tay đưa ra được nửa chừng thì lại đổi hướng.
Phó Đình Xuyên nhịn không ôm cô vào lòng, anh lấy một cái bát lớn trên bếp đựng sủi cảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-267.html.]
“Đừng lo, nhiệm vụ bình thường thôi, nếu thật sự có chuyện gì bất trắc, cô hãy đến tìm chính ủy Lư, ông ấy sẽ sắp xếp mọi thứ.”
Trước đây anh nghĩ, nếu anh hy sinh trên chiến trường, gia đình tuy không thể cho con cuộc sống sung túc nhưng ít nhất có thể đảm bảo chúng lớn lên bình an.
Vì vậy anh đã quen với việc liều lĩnh, lên chiến trường không sợ chết.
Nhưng bây giờ anh mới biết, mẹ và em trai của anh không đáng tin, anh không thể để lại con cho Khương Nguyệt và Phó Linh.
Anh đã trao đổi với chính ủy Lư, nếu một ngày nào đó anh không còn nữa, chính ủy Lư sẽ đưa hai anh em và Tiểu Quả đi.
Khương Nguyệt còn rất trẻ, có thể tái giá.
Cũng may là giữa họ chưa có tình cảm gì.
Khương Nguyệt nghĩ mãi không ra mình có lập trường và lý do gì để ngăn cản Phó Đình Xuyên, may mắn là nguyên tác đã mô tả rất rõ ràng về nguyên nhân trước sau và địa hình bị thương của Phó Đình Xuyên, cô phải nghĩ cách để Phó Đình Xuyên phòng ngừa trước, còn cả tên gián điệp kia, cũng phải tìm ra anh ta trước.
Khương Nguyệt múc canh sủi cảo cho Phó Đình Xuyên.
Người phương Bắc chú trọng ăn canh cùng đồ ăn, ăn sủi cảo xong thì uống một bát canh sủi cảo nóng hổi, vừa ấm áp vừa dễ ngủ.
Vân Mộng Hạ Vũ
“Ban đầu là chuẩn bị đồ nhắm cho anh, kết quả anh không kịp ăn, không ngon bằng lúc mới ra khỏi nồi, anh ăn tạm vậy.” Khương Nguyệt nói: “Khi nào đi, tôi sẽ nấu cho anh một bữa tử tế.”
Phó Đình Xuyên cắn một miếng sủi cảo lớn, vừa cho vào miệng đã thấy thơm phức, nhân thịt lợn béo ngậy, tóp mỡ giòn tan sau khi luộc xong thì mềm mại thơm ngon, anh hài lòng nhắm mắt, liên tiếp ăn mấy miếng sủi cảo mới dừng đũa.
“Tối nay đi, cô đừng bận rộn nữa.”
“Nhanh vậy sao!”
Người ta có câu ra đi ăn sủi cảo về nhà ăn mì, tối nay cô gói sủi cảo lại trùng hợp như vậy.