Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 247

Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:12:07
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dì hàng xóm gõ cửa: “Bà Trương?”

“Người đâu, mau đến đây, tôi ngã từ trên giường xuống, không cử động được, mau cứu tôi!”

Dì hàng xóm nghe thấy từ khe cửa, mơ hồ nghe được đại khái: “Cửa nhà bà khóa rồi, mở cửa được không?”

Bà nội Trương sốt ruột nói lớn: “Bà mau đi tìm Thiết Quân, bảo Thiết Quân đến cứu tôi, tôi không cử động được!”

“Được, được, tôi đi ngay đây, tôi đi ngay đây.” Dì hàng xóm vội vàng đi mất.

Một lúc lâu sau, bà nội Trương nằm bò trên đất mơ màng tỉnh dậy vì buồn tiểu. Bà ta mơ màng bò dậy, bò được nửa chừng, bỗng nhiên mừng rỡ.

“Tôi cử động được rồi! Chân tôi khỏi rồi?”

Bà ta vui mừng nhìn đôi chân đang quỳ trên đất, tay trái bóp bóp, tay phải bóp bóp, cảm giác tê mỏi lập tức xộc lên não.

“Chân vẫn còn, quá tốt rồi.”

Bà ta phấn khích bò dậy, đi hai bước, rất bình thường.

Hóa ra chỉ là một phen hú vía.

Thật đáng sợ, bà ta suýt nữa tưởng mình cả đời này không đứng dậy được nữa, ông trời có mắt, không để bà ta phải chịu những ngày tháng sống không bằng chết.

Gia đình Trương Thiết Quân đang ăn sáng, dì hàng xóm vội vàng đến báo tin, nói mẹ anh ta ngã một cái nằm liệt trên đất không đứng dậy được, bảo họ mau đến xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-247.html.]

Vân Mộng Hạ Vũ

Dương Quyên không tin: “Hôm qua không phải vẫn khỏe lắm sao, có thể đi thành phố, còn có thể đến nhà máy thép, lúc đánh nhau với bà nội Phó còn rất hăng, sao tự nhiên lại ngã không cử động được, giả vờ đấy.”

Trương Thiết Quân lạnh mặt nói: “Mẹ tôi giả vờ cái gì, điên rồi sao, nguyền rủa chính mình à?”

Dương Quyên: “Ai mà biết được, hôm trước tôi đến, bà ta ngày nào cũng ăn uống vệ sinh trên xe lăn, hành hạ tôi làm cái này cái kia, kết quả là, mấy ngày sau đã đứng dậy, làm gì có ai chân khỏi nhanh như vậy, không phải cố tình hành hạ người thì là gì!”

“Hôm qua hai chúng ta theo chạy hai ngày, lỡ mất hai ngày công, hôm nay không bù lại thì tháng này lương sẽ mất mấy đồng, mất mấy đồng thì nhà mình ăn gì!” Dương Quyên lạnh lùng nói: “Bà ta chính là không muốn chúng ta sống tốt. Trương Quang Lượng là con trai, còn anh thì không phải sao?”

Trương Thiết Quân hơi lo lắng cho sức khỏe của mẹ mình nhưng lời Dương Quyên nói cũng có lý, mấy ngày trước khi Phó Linh chưa về, mẹ anh ta giả vờ liệt, anh ta cũng tận mắt thấy. Lần này không phải lại giả vờ chứ.

Tám giờ anh ta phải đi làm, sắp muộn rồi.

Nhưng dù sao cũng là mẹ mình, không thể mặc kệ được.

“Cô bớt nói vài câu đi, đi xem có chuyện gì.” Trương Thiết Quân vội đi làm, Dương Quyên đi làm gần hơn anh ta, anh ta bảo Dương Quyên đi theo dì hàng xóm xem thử: “Cô đi làm vừa tiện đường, nếu có chuyện gì thì gọi tôi.”

Dương Quyên lẩm bẩm cởi tạp dề, con trai cô ta đòi xem tivi màu lớn, Dương Quyên tát vào trán nó, bảo nó ở nhà trông cửa cho cẩn thận, rồi mới đi theo dì hàng xóm.

Cổng nhà họ Trương mở toang, dì hàng xóm vội vàng đi vào, thấy bà nội Trương đang đứng trên ghế tìm đồ, bà ấy ngạc nhiên trợn tròn mắt: “Bà, bà không phải ngã rồi sao?”

Bà nội Trương mặt lộ vẻ mừng rỡ: “Tôi còn tưởng tôi không cử động được, ai ngờ nằm một lúc lại khỏi rồi.”

Nghĩ cũng chỉ có thể như vậy.

Dương Quyên tức lắm, bà lão này lại dùng chiêu cũ, hành hạ Phó Linh đi rồi, lại muốn hành hạ cô ta sao.

Cô ta còn vội đi làm, vừa định đi thì thấy bà nội Trương lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong chiếc rương gỗ lim trên nóc tủ.

Loading...