“Hai người cứ nói chuyện, tôi đi mua ít nước tương.” Khương Nguyệt đặt rau khô xuống, dặn Phó Linh giúp nấu cháo, rồi cầm ví tiền định ra ngoài.
“Để tôi đi.” Phó Đình Xuyên chặn cô lại.
“Không cần đâu, anh không biết mua gì đâu.”
Ngoài nước tương, cô còn muốn xem có thịt không, Nguyên Dã mang nhiều thứ đến như vậy, không thể chỉ chiêu đãi người ta ăn đồ thừa.
Hơn nữa không biết có phải là ảo giác không, cô luôn cảm thấy ánh mắt Nguyên Dã nhìn cô luôn mang theo vẻ dò xét, khiến cô lạnh sống lưng.
Trong nguyên tác, Nguyên Dã làm công tác tình báo, cô không muốn trở thành đối tượng điều tra của anh ta.
Thay vì ở một mình với Nguyên Dã và bị anh ta điều tra như một nghi phạm thì cô thà ra ngoài mua thức ăn.
Lúc này, điểm cung cấp trong khu gia thuộc đã bán hết sạch, cách ngã tư không xa có một hợp tác xã cung ứng, cô quyết định đi bộ đến đó.
Hợp tác xã cung ứng chỉ còn lại một số nội tạng lợn, gan lợn phổi lợn, Khương Nguyệt không kịp do dự, nếu do dự thêm một lúc nữa thì ngay cả những thứ này cũng không còn.
Về nhà có thể làm một đĩa phổi thái mỏng trộn, làm một đĩa gan lợn xào.
Những hạt đậu phộng sau quầy trông giống như mới hái vào mùa thu năm nay, còn dính đất, loại này tươi ngon, có thể mua một ít về làm đậu phộng luộc.
Trẻ con có thể ăn vặt, còn có thể cho Phó Đình Xuyên và Nguyên Dã nhắm rượu.
“Đậu phộng bán thế nào?”
Trong cửa hàng chỉ có một nhân viên, đang bận cân thịt cân rau cho khách khác.
Từ cửa sau có một nhân viên mặc đồng phục, đội mũ che kín mặt đi vào, trực tiếp lấy giỏ đựng đậu phộng cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-174.html.]
Thấy anh ta đựng gần đầy giỏ, Khương Nguyệt hơi hoảng: “Đừng, không cần nhiều thế, anh còn chưa nói giá mà, tôi sợ không đủ tiền.”
Khương Nguyệt định ngăn lại nhưng ngay sau đó, nhân viên đó nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào sau rèm cửa.
Đây là một căn phòng nhỏ, cửa sau mở toang, bên ngoài đặt hai thùng nước vo gạo, là một con hẻm không người.
Con d.a.o găm lạnh lẽo áp lên cổ cô.
“Đừng nhúc nhích, đừng kêu lên.”
Khương Nguyệt sửng sốt, sau khi nhận ra giọng nói bên tai là của ai, cô lập tức toát mồ hôi lạnh.
“Vương Tiền! Anh muốn làm gì!”
Vương Tiền dùng sức, cô rõ ràng cảm thấy cổ mình đau nhói.
Cái miệng nhớp nháp của anh ta áp sát vào mặt cô, giọng nói lạnh lẽo như con rắn trong rãnh nước.
“Không làm gì cả, vợ chồng một ngày ân nghĩa trăm ngày, chúng ta dù sao cũng coi như là vợ chồng hờ, cô hại tôi đến nông nỗi này, tìm ông chồng sĩ quan kia của cô xin ít tiền tiêu xài, không quá đáng chứ.”
“Tôi khinh! Ai là vợ chồng với... ưm!”
Cổ đau nhói, có m.á.u chảy ra.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vương Tiền bóp cằm cô, lạnh lùng nói: “Ông chồng sĩ quan kia của cô mà biết được chúng ta từng lăn lộn trên ruộng ngô, không biết có tức c.h.ế.t không nhỉ. Tôi định kể chuyện của chúng ta cho anh ta, còn tuyên truyền cho cả quân khu biết, để mọi người đều biết chúng ta đã ngủ với nhau, biết Khương Nguyệt cô là một con điếm!”
Cổ có thể đã bị cứa rách, cảm giác đau nhói chiếm lấy thần kinh của Khương Nguyệt, trán cô rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn.
Đầu cô ong ong, không nghe rõ Vương Tiền đang nói gì bên tai.
“Chờ lúc cô đơn độc thật không dễ, để tôi chờ lâu quá!” Vương Tiền bóp eo cô, dịch con d.a.o găm xuống, để trứ hông cô, trông giống như đang ôm cô từ phía sau: “Đi gọi điện cho chồng cô, bảo anh ta mang tiền đến. Đừng có giở trò, nếu không đừng trách tôi cho cô c.h.ế.t không toàn thây.”