Hắn chợt nhớ ánh mắt đầu tiên đối thị với thiếu niên, liền vô thức xoay đầu, về phía bên cạnh.
Ánh sáng vàng minh rực rỡ mơn trớn hình thiếu niên, chiếc mặt nạ, và đậu đôi môi nhạt màu đang mím nhẹ. Dáng môi nàng , sắc môi thanh đạm.
Dung Bác nghĩ, nếu sắc môi đậm thêm một chút, nhất định sẽ càng thêm diễm lệ.
Lúc , đôi mắt chứa đầy tinh quang đang phản chiếu một vùng phồn hoa rực rỡ xung quanh.
Dung Bác bỗng cảm thấy nôn nóng tháo chiếc mặt nạ vướng víu mặt thiếu niên , để cho rõ hơn sự rực rỡ như sa bùng nổ trong đôi mắt .
Khi thiếu niên xoay rời , Dung Bác rõ mang tâm tư gì mà lẳng lặng theo, điều tra xem đây là con em thế gia nào.
Đối với vị thiếu niên , Dung Bác vô cùng tán thưởng. Hắn dám khẳng định tài hoa và học vấn của thiếu niên thường nào cũng so bì , nếu thể thu phục về trướng, chắc chắn sẽ nên nghiệp lớn.
giữa con đường quan lộ đông như kiến, Dung Bác bám theo một lúc thì kéo giãn cách, đáy lòng hiếm khi nảy sinh cảm giác xao động bồn chồn.
Hắn rõ cảm giác là vì sợ rằng tài năng của thiếu niên kẻ khác dòm ngó, khai thác, khác nhanh chân chiếm , lúc đó thì khó mà gì.
Thiếu niên phía dường như ai đó va , chiếc mặt nạ cáo rơi xuống đất, một nửa mái tóc đen nhánh như lông quạ buộc lên rủ xuống thành một đường cong tuyệt .
Từ góc độ của Dung Bác chỉ thể thấy một vệt trắng nõn ẩn hiện trong làn tóc đen, còn thì thấy gì thêm.
Dung Bác ghi nhớ một đặc điểm của : thiếu niên trắng.
Mấy đàn ông bế trẻ nhỏ ngang qua mặt Dung Bác, khi nữa, bóng dáng thiếu niên biến mất thấy tăm .
Ánh mắt thâm trầm như đầm sâu, lặng hồi lâu mới bước tới chỗ thiếu niên biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-81-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-27.html.]
Hắn cúi nhặt chiếc mặt nạ hình cáo bỏ rơi mặt đất, lau sạch bụi bẩn bám đó, đầu ngón tay mơn trớn những đường vân, đôi mắt đen của Dung Bác từng chút một trở nên sâu thẳm.
.
Ôn Hi Ân tìm kiếm gần nửa con đường quan lộ, cuối cùng cũng tìm thấy Thái t.ử bên cạnh hồ sen.
Thái t.ử thấy nàng thì sững sờ, suýt chút nữa là bật : "Tứ ——"
Thân hình cao lớn của cứ thế nhào tới, Ôn Hi Ân tốn bao nhiêu sức lực mới đỡ .
khi chạm một mảng ẩm ướt tay, biểu cảm của Ôn Hi Ân lập tức đổi: "Chuyện là ? Quần áo ướt sũng thế mà còn về cung? Ngứng ngẩn đây gì!"
Thái t.ử chỉ ôm c.h.ặ.t lấy nàng, một lời. Rõ ràng đang ướt đẫm, nhưng nhiệt độ cơ thể nóng rực đến cực điểm, dù ngăn cách qua lớp vải vóc, Ôn Hi Ân vẫn thể cảm nhận .
Ôn Hi Ân nhận điều bất thường, lập tức đưa Thái t.ử về cung, đồng thời phái mời thái y.
Khi thái y vội vã chạy đến, mặt Thái t.ử nóng bừng đỏ rực, thở hắt đều mang theo nóng hầm hập.
Thái y châm cho Thái t.ử vài kim, bốc thêm ít t.h.u.ố.c mới rời .
Ôn Hi Ân dặn dò cung nữ sắc t.h.u.ố.c, đuổi hết đám cung nhân đang túc trực trong tẩm điện ngoài cửa canh giữ.
Ôn Hi Ân thủ bên giường, thở dài một tiếng: "Vốn dĩ đủ ngốc , ngộ nhỡ sốt đến mức ngốc hơn nữa thì ."
Thái t.ử mơ màng thiếu niên mắt, rõ là vì khó chịu vì lý do gì khác, nơi hốc mắt đỏ hoe trào những giọt lệ, từng giọt từng giọt rơi xuống gối mềm, thút thít : "Đều tại ... Nếu chạy lung tung..."
Hắn thể vì nóng lòng mà trượt chân ngã xuống hồ chứ. Khi cảm giác nghẹt thở ập đến, Dung Diên mụ mị cả , dùng hết sức bình sinh mới bò từ hồ lên.
Đứng bờ sông lộng gió lạnh, Dung Diên càng khát khao hơn bao giờ hết rằng bóng hình trắng muốt mà luôn ỷ thể ngay lập tức hiện mắt .