Trong Đông Cung lúc đèn lửa lung linh, náo nhiệt vô cùng.
Nói là yến tiệc, chẳng thà là một buổi gia yến đơn giản, các phi tần trong hậu cung cũng dẫn theo các hoàng t.ử sóng đôi tiến điện.
"Phụ hoàng."
"Mẫu hậu."
Dung Diên mặt hai , hành một lễ.
Hoàng đế phẩy tay: "Hôm nay là sinh thần của con, những lễ nghi phiền phức miễn ."
Hoàng đế đối với Thái t.ử nay luôn là sự thiên vị lộ liễu, Ngài vẫy tay hiệu Thái t.ử tiến gần, vỗ vỗ lên bờ vai rộng rãi rắn rỏi của .
"Diên nhi cao lớn lên ít."
Hoàng hậu che miệng , đôi phượng mâu xinh đầy uy nghiêm lúc ngập tràn nhu tình: "Thái t.ử cũng là giống Người."
Hoàng đế lắc đầu, an ủi : "Diên nhi , qua vài năm nữa là cao hơn cả phụ hoàng đấy."
Thái t.ử khi hành lễ lui xuống liền cảm nhận một ánh rực cháy, theo ánh mắt qua, hóa là Nhị hoàng t.ử với thần sắc trầm ngưng. Thái t.ử đón lấy ánh mắt đối phương, Nhị hoàng t.ử vốn đang chằm chằm đột nhiên nghiêng đầu né tránh. Thái t.ử đang định thu hồi tầm mắt thì dường như thấy một bóng hình quen thuộc trong đám đông.
Thái t.ử kỹ , chính là Tứ hoàng t.ử. Vì mẫu phi của Tứ hoàng t.ử xuất cao quý nên vị trí của Tứ hoàng t.ử đương nhiên là nơi nổi bật nhất.
Thái t.ử Tứ hoàng t.ử hồi lâu, ngón tay giấu trong ống tay áo rộng lớn khẽ siết c.h.ặ.t.
Cảm nhận ánh mắt của Thái t.ử, Ôn Hi Ân ngước mắt lên. Đôi mày mắt thiếu niên cô độc cao ngạo, ánh nến chiếu rọi, ánh mắt hiện lên rực rỡ như tinh tú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-73-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-19.html.]
Thiếu niên và Thái t.ử đối thị một lát, đó thiếu niên rủ hàng mi dài, thần sắc lộ vẻ đạm mạc.
Yến tiệc tiến hành một nửa, Hoàng đế hiệu cho thái giám bên cạnh, thái giám lập tức lĩnh mệnh.
Hai cung nhân khiêng một chiếc án dài bốn góc tiến , án còn phủ một lớp vải đỏ.
Hoàng đế đích lật mở, đó là một thanh kiếm. Kiếm dài hai thước một tấc, kiếm đúc từ huyền thiết cực mỏng, tỏa hàn quang nhàn nhạt. Chuôi kiếm là họa tiết rồng vàng điêu khắc vô cùng uy nghiêm, lưỡi kiếm sắc bén vô song.
"Thanh kiếm là thứ trẫm mang theo bên khi trận thuở thiếu thời, nay luôn trân tàng, nhưng bảo đao vẫn hề già cỗi. Diên nhi, trẫm ban thanh kiếm cho con, chớ để phụ hoàng thất vọng."
Dung Diên đưa tay cầm lấy trường kiếm, lưỡi kiếm phản chiếu hàn quang soi rõ khuôn mặt , nhưng Dung Diên thực sự hứng thú với loại đồ vật .
Hoàng hậu ở bên cạnh : "Còn mau cảm tạ phụ hoàng."
Thái t.ử đặt kiếm lên án, hành lễ: "Tạ phụ hoàng ban thưởng."
Các cung cũng lượt dâng lễ chúc mừng, món nào cũng là trân bảo, giá trị liên thành. Chỉ là chốn hoàng gia, kỳ trân dị bảo gì mà từng thấy, chẳng qua cũng chỉ là mấy thứ đồ chơi hiếm lạ.
Sau khi tiệc sinh thần Thái t.ử kết thúc, Ôn Hi Ân vốn định theo mẫu phi rời nhưng cung nhân gọi , đưa đến Đông Cung của Thái t.ử.
Trong Đông Cung, cung nhân hầu hạ hơn hai mươi , đỉnh đầu treo cao những tấm màn lụa ấm áp, tường là những bức thư họa quý giá cực kỳ nổi tiếng.
Thấy Ôn Hi Ân , hai cung nữ cạnh rèm dùng móc vàng trong tay vén màn lên.
Thái t.ử mặc y phục lụa trắng muốt đang sấp giường, cởi bỏ bộ trang phục long trọng ban ngày.
Hắn chống cằm, trong tay đang mân mê viên minh châu tròn trịa kỳ lạ do cung nhân nào tặng.
Thái t.ử giường điều chỉnh tư thế sấp, thanh bảo kiếm Hoàng thượng ban cho tùy ý gác ở đầu giường.
Dường như thấy tiếng bước chân, Thái t.ử khẽ đầu .