(Nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 65: Khoảng một ngàn dặm cô đơn, nỗi buồn tự tôi ôm (11)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:59:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quốc T.ử Giám thêm một , bé dáng nhỏ bé, luôn co rụt vai, mày mắt cũng âm trầm lòng .

 

Ngay cả bạn học cũng thể bắt nạt vị Cửu hoàng t.ử mặc nhào nặn , phản kháng, cũng đáp trả, cứ như một khúc gỗ .

 

Ôn Hi Ân chống cằm, thong dong Thái phó giảng những bài văn chương cổ hủ.

 

Thái phó đột nhiên cầm thước kẻ xuống, Ôn Hi Ân liền thấy Thái phó đến bên cạnh Thái t.ử, thước kẻ gõ xuống bàn của Thái t.ử.

 

Ôn Hi Ân liếc mắt sang, thấy Dung Diên đang giơ sách che mặt, trốn ở bên ngủ gật.

 

Thái phó dùng thước kẻ gõ mạnh hai tiếng lên cạnh bàn: "Thái t.ử ——"

 

Dung Diên đang sách đến mức ngủ gà ngủ gật, tiếng thước kẻ đập xuống cho giật , buông rơi cuốn sách đang giơ mặt.

 

Thái phó tức giận trợn tròn mắt, cực kỳ bất mãn hỏi: "Ta giảng đến ?"

 

Dung Diên theo bản năng đầu cầu cứu Ôn Hi Ân, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn.

 

Ôn Hi Ân chỉ chỉ vị trí cùng của trang sách.

 

Thái t.ử dùng dư quang nơi khóe mắt liếc thấy, tầm mắt rơi trở cuốn sách của , lên một lượt.

 

Thái phó tự nhiên thu hết những tiểu động tác của bọn họ mắt, nhưng ông cũng tiện gì: "Ngồi xuống ."

 

Đợi Thái phó , Thái t.ử lập tức xổm xuống mặt Ôn Hi Ân, đôi mắt cong cong, .

 

"Tứ , phát hiện một món đồ chơi đặc biệt ."

 

Thái t.ử như dâng báu vật mà lấy món đồ giấu trong ống tay áo , nâng đến mặt thiếu niên.

 

Đó là một món mộc điêu chỉ to bằng lòng bàn tay, điêu khắc từ gỗ t.ử đàn, vân gỗ đổi phong phú, hình dáng uyển chuyển lưu loát, kết cấu tinh xảo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-65-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-11.html.]

Ánh mắt của Ôn Hi Ân thu hút tới, nàng đưa tay nhận lấy, qua , vài phần yêu thích.

 

Dung Diên bộ dạng thiếu niên là nàng thích, nụ mặt càng sâu: "Cái là độc nhất vô nhị, Tứ thích thì tặng cho Tứ luôn."

 

Trước một loạt kỳ trân dị bảo dâng đến mắt, vị thiếu niên vốn mặt gợn sóng lúc lộ chút vui mừng của trẻ tuổi, nàng gật đầu, chỉ đáp một chữ ừ.

 

"Vậy lát nữa Tứ đến Đông Cung cùng ôn bài nhé?" Thái t.ử thử hỏi.

 

Ôn Hi Ân mân mê món mộc điêu trong tay, một câu .

 

Thế nhưng chẳng qua mấy ngày, món mộc điêu liền biến mất thấy .

 

Ôn Hi Ân bỏ quên mộc điêu ở Quốc T.ử Giám, ngày thứ hai tìm thì phát hiện mất tích, nàng nhớ rõ ràng là đặt ngay bàn, lúc thấy định là kẻ mắt nào cầm .

 

Ôn Hi Ân ghét nhất là khác động chạm lung tung đồ của , huống hồ món mộc điêu nàng còn vô cùng yêu thích, nàng thể cam chịu bỏ qua như .

 

Đợi đến đông đủ, Ôn Hi Ân liền lạnh mặt hỏi: "Hôm qua, ai động mộc điêu bàn của ."

 

Các hoàng t.ử đều lắc đầu thấy.

 

Ôn Hi Ân lạnh một tiếng, hếch cằm, để bạn học theo bên cạnh lượt lục soát.

 

Mấy vị hoàng t.ử ngay lập tức bất mãn, nhưng dám gì, cứ sập nhúc nhích để biểu thị sự kháng cự.

 

bọn họ chọc giận Ôn Hi Ân, chỉ cần nàng hướng Hoàng thượng mách lẻo một câu, bất kể đúng sai, phạt luôn là bọn họ.

 

Hoàng thượng một khi thiên vị thì nay đều là lộ liễu rõ ràng.

 

Ôn Hi Ân thấy bọn họ nhúc nhích, càng thêm nổi giận: "Các nhúc nhích chính là chột , đường đường là một hoàng t.ử chuyện trộm gà trộm ch.ó , nếu để phụ hoàng , các ai cũng đừng hòng sống yên ."

 

Những vị hoàng t.ử vốn đang bất động đều tình nguyện dậy, nhường vị trí.

 

Bạn học đều tỉ mỉ tìm kiếm qua một lượt, cũng thấy nửa cái bóng dáng của mộc điêu .

Loading...