(Nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 62: Khoảng một ngàn dặm cô đơn, nỗi buồn tự tôi ôm (8)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:56:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vẫn là một cung nữ lanh lợi Thái t.ử tương đối lời Tứ hoàng t.ử nên chạy đến cầu cứu.

Ôn Hi Ân đành lạnh mặt dậy.

Vị Thái t.ử đang ăn vạ thấy mặt xuất hiện một đôi ủng. Đôi ủng đó màu trắng, bên còn thêu những hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc.

"Hoàng , chuyện gì thế ?"

Thái t.ử thấy giọng quen thuộc, bĩu môi, vẻ sắp đến nơi, nũng nịu : "Diều của bay mất , còn ngã một cái, đau lắm."

Ôn Hi Ân mặt cảm xúc: "Thế nên định cứ mãi đất ? Còn mau lên."

Dung Diên đáng thương bò dậy, lưu luyến níu lấy góc áo sạch sẽ của Ôn Hi Ân, nhưng giây tiếp theo hất .

Thiếu niên đanh mặt , lạnh lùng thốt một chữ: "Bẩn."

Dung Diên thiếu niên mắng cho một trận, cũng nhận sự ghét bỏ và thiếu kiên nhẫn của Ôn Hi Ân. Trong cả hoàng cung , cũng chỉ Tứ hoàng t.ử mới dám chuyện với Thái t.ử như .

Thái t.ử sợ nhất là Tứ nổi giận. Tứ mà giận là sẽ với , chuyện với , càng thèm chơi cùng nữa.

Dung Diên thích như .

Thế là, Dung Diên lúng túng cuống cuồng lấy tay chùi chùi bộ quần áo sạch sẽ của , đó mới cẩn thận từng li từng tí túm lấy góc áo của Ôn Hi Ân. Thấy nàng hất nữa, mới thở phào nhẹ nhõm.

Không Thái t.ử nghĩ đến điều gì, khẽ lay lay ống tay áo của Ôn Hi Ân, giọng mang theo chút tiếng : "Hắn đ.â.m , chỗ đau."

Dung Diên chìa lòng bàn tay trắng trẻo , đỏ rực một mảng lớn.

Ôn Hi Ân động lòng, xem thử là tên nô tài mắt nào dám đ.â.m sầm kẻ ngốc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-62-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-8.html.]

Khác với vị Thái t.ử vây quanh như vây quanh trăng, bé dáng nhỏ thốn im lặng bò dậy. Chắc là ngã trúng đầu gối, tư thế chút kỳ quặc. Cậu cúi gầm mặt, dáng vẻ âm trầm lòng .

[Ôn Hi Ân nước mắt: Cô xem khéo chứ, đ.â.m ai đ.â.m, đ.â.m ngay đúng nhân vật chính!]

[Hệ thống: Cô sợ cái gì? Cô chỉ cần thiết lập cho vững hình tượng nam phụ độc ác, trong quá trình tìm đường c.h.ế.t biến thành "ánh trăng sáng" (Bạch Nguyệt Quang) của là coi như xong việc.]

[Ôn Hi Ân: ... Cô thì dễ lắm, giỏi thì cô nhào vô mà !]

Nơi đầu gối truyền đến cơn đau rát bỏng, Dung Nhất Thanh lặng lẽ ngước mắt lên, liền đột ngột chạm đôi mắt chút gợn sóng của thiếu niên.

Không giống như sự mê luyến nóng bỏng ở kiếp , ánh mắt của thiếu niên lúc tựa như băng tuyết tháng Chạp, lạnh thấu xương.

Mày ngài mắt phượng của thiếu niên vẫn còn nét non nớt xanh rờn, nhưng mỗi cử chỉ đều mang theo sự kiêu ngạo cao quý. Nàng vận một bạch y, trông giống như thiên tiên hạ phàm.

Dung Nhất Thanh từ từ siết c.h.ặ.t năm ngón tay, móng tay đ.â.m sâu da thịt trong lòng bàn tay, m.á.u men theo kẽ tay chảy xuống, nhưng dường như hề cảm giác .

Chỉ thiếu niên một cái như thôi mà chịu nổi ?

Chỉ một ánh mắt đơn giản như thế thể khiến run rẩy khắp .

Hai tên thái giám thô bạo lôi đến mặt Thái t.ử. Cậu bước chân vững, cứ thế ngã quỵ xuống chân thiếu niên một cách chật vật, t.h.ả.m hại.

Đập mắt là đôi ủng tinh xảo sạch sẽ, nhưng thiếu niên dường như ghét bỏ, lập tức lùi một bước.

[Ôn Hi Ân thút thít: Oa... Ta tiêu đời , nhân vật chính lên sân khấu quỳ rạp chân , tổn thọ quá mất thôi!]

[Hệ thống hận sắt thành thép: Sau cô còn là chơi đùa, hành hạ nhân vật chính đấy! Mới thế sợ ?]

[Ôn Hi Ân: ... Ta ch.ó c.ắ.n đến mức xương vụn cũng còn .]

[Hệ thống "hứ" một tiếng: Vậy thì cô cố mà trở thành ánh trăng sáng của , đến lúc đó đại phát từ bi mà tha cho cô một mạng.]

Loading...