[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 997

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:49:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một cơn gió thổi qua, tóc của Trần Thanh Dư hất mặt, giống như ai đó vuốt qua .

 

Cô đưa tay buộc tóc lên, nghiêm túc :

 

“Xong , em đây nhé~"

 

Trần Thanh Dư là phóng khoáng, cô nhanh ch.óng vác xe đạp và xẻng sắt, tiếp tục tiến bước.

 

Ông bà ngoại cô chôn cất ở nơi xa hơn, nhưng may mắn là cũng cùng ngọn núi với Lâm Tuấn Văn, nếu thì còn trèo đèo lội suối mệt hơn nữa.

 

Trần Thanh Dư tiếp tục sâu trong núi, núi chẳng bóng nào, dù ai lên núi hái quả dại, đào rau bẫy thỏ chăng nữa thì cũng sâu đến mức .

 

Càng sâu càng ít , càng an !

 

Hơn nữa sâu trong núi nhiều mộ phần, ít đều kiêng kị.

 

Vì thế khi mới lên núi còn thể thấy thấp thoáng vài ở đằng xa, nhưng càng trong thì thấy bóng ai nữa.

 

Rừng càng sâu càng vắng vẻ.

 

Trần Thanh Dư một lên, tuy đường gần khó nhưng cô chẳng hề đỏ mặt cũng thở dốc.

 

Trần Thanh Dư thẳng sâu bên trong, chỗ thực sự là... thường thì sẽ chọn chôn cất ở đây , khó sâu.

 

Năm đó nếu cô kiên quyết đòi chôn cất ông bà ngoại ở đây thì Trần Dịch Quân chắc chắn sẽ đồng ý.

 

Tuy nhiên, đó cũng là một trong những lúc hiếm hoi cô tỏ vô cùng cứng rắn.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ông bà ngoại ơi, con đến đây."

 

Cô đặt đồ đạc xuống, nhanh ch.óng bắt tay việc.

 

Ở đây dấu chân hiếm khi lọt tới, ngay cả cỏ cũng mọc cao.

 

Lần đến nhổ cỏ cũng một chút, nhưng xung quanh thì kịp lo tới, giờ mang theo xẻng sắt nên thuận tiện hơn nhiều.

 

Cô bắt đầu bận rộn, so với việc lầm bầm kể lể lúc nãy thì Trần Thanh Dư khá im lặng.

 

Cô chăm chú việc, cũng chẳng qua bao lâu, cuối cùng cũng dọn dẹp sạch sẽ một xung quanh.

 

Mãi đến lúc , Trần Thanh Dư mới ngẩng đầu lên, mím c.h.ặ.t môi :

 

“Mọi trách con ?

 

Trách con bấy lâu nay vẫn nhớ chuyện năm xưa."

 

nhanh đó, Trần Thanh Dư kiên định:

 

“Con sẽ trách con , đều thương con, chắc chắn sẽ trách con."

 

Cô c.ắ.n môi:

 

con chút tự trách bản , trách mất trí nhớ.

 

Nếu con mất trí nhớ thì mấy, con thể vạch trần đôi cẩu nam nữ Trần Dịch Quân ; nếu con mất trí nhớ, con cũng thể khuyên bảo ông bà ngoại và rời , như thế ch-ết ."

 

Cô thực sự chút oán trách bản , nhưng oán trách Trần Dịch Quân nhiều hơn.

 

“Lão bố đó của con thật đúng là hạng gì cả, từng thấy kẻ tiểu nhân nào vô liêm sỉ đến .

 

Ăn bám còn hãm hại , cái loại đáng tởm như thế cơ chứ.

 

Con thể tha cho lão ."

 

Trần Thanh Dư hạ quyết tâm, cô nghiêm túc và thành khẩn:

 

“Mọi yên tâm, con nhất định thể ."

 

Trần Thanh Dư hít sâu một thở , bình phục tâm trạng.

 

loại sẽ mãi đắm chìm trong cảm xúc tự oán tự ngã, càng loại sẽ điên cuồng dằn vặt nội tâm.

 

“Mọi xem, con bắt rắn , tối nay con sẽ ném nhà lão , dọa ch-ết cái thằng khốn kiếp đó luôn."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ chồng con dạo đều đang theo dõi những nhà họ Trần .

 

Tuy rằng họ gì quá đáng nhưng họ hưởng lợi từ nhà mà còn giúp Trần Dịch Quân che giấu việc lão lăng nhăng bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-997.html.]

 

Họ cái gì cũng cả, kết quả là coi con như con ngốc mà giấu giếm hết.

 

Thế mà còn suốt ngày đòi hỏi đủ thứ lợi lộc từ gia đình .

 

là một lũ sói mắt trắng, họ hưởng lợi lâu như , cũng đến lúc nhả .

 

Con cũng liệu họ vấn đề gì , nhưng con nghĩ, với nhân phẩm của họ thì tuyệt đối thể vấn đề .

 

Tóm là họ ăn của nhà bao nhiêu, con bắt họ nôn , nhưng họ cũng nhận báo ứng gấp mười cho con.

 

Còn về Trần Dịch Quân, đôi cẩu nam nữ đó hại ch-ết , đường còn dài, cứ yên tâm, cho dù con thể tống lão tù thì con cũng sẽ hành hạ lão đến ch-ết mới thôi."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Không , mấy con rắn ít quá, để con tìm thêm một chút nữa..."

 

Trần Thanh Dư , lập tức bắt đầu tìm kiếm xung quanh.

 

Quả nhiên, trong núi sâu thì rắn nhiều hơn bên ngoài nhiều.

 

Trần Thanh Dư chẳng cần xa, chỉ loanh quanh gần đó bắt thêm ít.

 

Tính thì cũng đến hai ba mươi con .

 

Cũng may cô là gan lớn, nếu chỉ cái lũ lúc nhúc thôi thấy dựng hết cả tóc gáy .

 

Trần Thanh Dư vẫn chịu thôi, loay hoay thêm một lúc nữa, lúc mới thắt nút cái túi , đầy ắp một túi to tướng luôn.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Tốt lắm!"

 

Làm xong việc chính, cô bắt đầu quan sát những cái cây xung quanh, đây cũng là một việc quan trọng.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ông bà ngoại ơi, con tìm thấy cái hộp mà ông bà để cho con phòng cùng với bức thư giấu ở cống thoát nước .

 

Con đoán nhé, bình thường chắc chắn tìm thấy .

 

Ông bà thể giấu ở đó, thật sự sợ con tìm thấy ."

 

cô cũng , từng qua việc nên giấu đồ ở .

 

Trước đây tuy cô mất trí nhớ nhớ về kiếp nhưng trong tiềm thức ít hành vi và thói quen hề đổi, đó cũng là lý do ngay từ đầu Trần Thanh Dư nghi ngờ phận của .

 

Cô nhớ hồi đó, lúc cô mới chừng mười tuổi, cả nhà xem phim, đó là một bộ phim về thời kháng chiến, kể về mấy hoạt động ngầm giấu thông tin tình báo.

 

Trước sự hỏi han của ông bà ngoại, cô nghiêng đầu :

 

“Nếu con giấu đồ, con sẽ để ở cống thoát nước, chính là ở cái hố ga cửa ạ, giấu ở cạnh đường ống, chắc chắn sẽ chẳng ai nghĩ rằng thể giấu đồ ở đó cả.

 

Hơn nữa, nếu để thư thì đừng ký tên, nhất là để những lời lẽ mà chỉ đôi bên mới hiểu , nhưng quá rõ ràng..."

 

Đương nhiên , nhà họ là giấu tình báo, chỉ là để cho con cháu một bức thư thôi.

 

môi trường xã hội lúc bấy giờ điên cuồng, là những trí thức cao cấp, hai ông bà lẽ cũng chỉ thể như thôi.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con chúng sự ăn ý mà."

 

Cô khẽ một tiếng, đó bắt đầu đào bới vài gốc cây:

 

“Con ý của ông bà, ông bà chắc chắn giấu đồ ở đây, thực con cũng định đào lên ngay , nhưng con xác định một chút."

 

Tại Trần Thanh Dư khẳng định như ?

 

Bởi vì cô là xuyên , hồi nhỏ cô chắc chắn với nhà về điểm .

 

Cho nên hai cụ sự chuẩn , những năm đó đem hết gia sản tán phát.

 

Đây cũng là để bảo bản .

 

Trần Thanh Dư tin hai cụ để chút đường lui nào.

 

Cũng giống như Trần Dịch Quân cũng khẳng định như .

 

Cái thằng khốn đó bao nhiêu năm qua vẫn cứ lén lút đến căn nhà cũ để đào bới đấy thôi.

 

 

Loading...