[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 996
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:49:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ mà thôi, Trần Thanh Dư cũng gì thêm, dù chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô cả.”
Cô vung vung cái xẻng sắt của , :
“Cháu cũng lên núi đây ạ, cháu nhé."
Thím Mai:
“Cháu một thì nhớ chú ý an đấy."
Trần Thanh Dư:
“Cháu ạ."
Cô xử lý khác thì thôi chứ gì ai động cô.
Trần Thanh Dư, chính là tự tin như đấy!
Chương 156 Tìm thấy mật thất
Mọi thấy đấy, dù là ở thập niên 70 là bốn năm mươi năm , nhà cửa vẫn luôn là chủ đề muôn thuở.
Đừng tưởng rằng lùi mấy chục năm về những năm 70, 80 là thể tùy tiện mua nhà, nhà thì rẻ thật đấy nhưng tiền bạn kiếm còn ít hơn nhiều.
Phân nhà theo chế độ phúc lợi ư?
là thật, nhưng chẳng xếp hàng chờ đợi ?
Cái đó là tính theo thâm niên và cấp bậc đấy.
Cộng thêm việc thời buổi sinh đẻ nhiều, chắc chắn là ở xuể, cho nên nhà cửa chính là ưu tiên hàng đầu.
Hoàng đại ma nhà ít con nhưng ai chê nhiều nhà ?
Bà động lòng là đều ngay.
Hố hố hố!
Đều là lũ cáo già nghìn năm cả, ai cũng đừng mà diễn kịch.
Hoàng đại ma còn đang mải kỳ kèo với mấy , Trần Thanh Dư vác xẻng sắt thẳng.
Cô còn lên núi nữa, Trần Thanh Dư đạp xe một mạch ngoại ô.
Cái thời tiết đúng là sáng nắng chiều mưa, mấy ngày cô bày sạp còn mặc áo khoác len, thế mà mấy ngày nay ấm hẳn lên .
Ước chừng tầm mặc áo ngắn tay cũng , nhưng vì lên núi nên Trần Thanh Dư vẫn mặc bộ quần áo cũ dài tay.
Cô đạp xe một mạch ngoại ô, hôm nay là ngày việc nên đạp xe ngoại ô nhiều, Trần Thanh Dư đạp khá nhanh.
Khi đến ngoại ô thì vẫn đến trưa, Trần Thanh Dư dắt xe lên núi.
May mà đây là xe đạp, lúc đường bằng phẳng thì đạp xe, nhưng lúc đường lên núi thì vác xe.
đường mòn cũng , Trần Thanh Dư cứ thế dắt xe , cô lên núi, mắt đảo liên hồi.
Đôi mắt to tròn láo liên, nhanh đó cô phát hiện một con rắn xanh nhỏ.
Đã bảo mà, trong núi nhiều rắn lắm.
Đợt Thanh minh viếng mộ, Trần Thanh Dư phát hiện trong núi ít rắn.
Trần Thanh Dư sợ cái thứ nhưng cực kỳ ghét nó.
Tất cả những thứ bò trườn, uốn éo, cô đều cảm thấy ghê tởm, nào là rắn, sâu xanh, sâu róm, đúng là thấy chỉ giẫm cho bét nhè !
dù ghê tởm thì vẫn lúc cần dùng đến, Trần Thanh Dư đeo găng tay , trang đầy đủ, một bước vọt tới... con rắn xanh nhỏ lập tức tóm gọn.
Trần Thanh Dư ném nó trong cái túi, thắt nút thật c.h.ặ.t.
Trên đường , cô liên tục bắt sáu bảy con, đủ loại lớn nhỏ.
Trần Thanh Dư am hiểu về rắn lắm, những con trông lạ mắt cô bắt, chỉ bắt những con rắn xanh, rắn xám bình thường độc thôi.
Dù thì cô cũng định ném nhà họ Trần, mà nhà họ Trần ở nhà lầu, cô cũng sợ lỡ sơ suất gì chúng bò ngoài, rắn độc hại đến những vô tội thì .
Loại độc thì , lỡ bò ngoài thật, khối còn thêm món nhắm chứ.
Oẹ!
Trần Thanh Dư thèm để ý đến mấy thứ đó.
Nghĩ đến thôi thấy buồn nôn nhưng cũng ngăn việc cô tay.
Rắn độc chắc chắn là , loại nào phân biệt cô cũng bắt.
Dù báo thù nhưng Trần Thanh Dư cũng là giới hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-996.html.]
Cô tiếp tục sâu trong núi, một đoạn khá xa, thấy phía còn đường dễ nữa, cô dứt khoát vác luôn chiếc xe đạp lên vai.
Cô dám giấu xe đạp ở chân núi, nhỡ dắt mất thì lỗ to.
Đừng là khóa.
Cái thứ đó chẳng cứ đ-ập một phát là ?
Trần Thanh Dư yên tâm chút nào, cô vác xe lên núi, thêm chừng hơn nửa tiếng đồng hồ nữa mới đến mộ phần.
Trần Thanh Dư thở phào một cái, đặt xe xuống:
“Anh Tuấn Văn, em đến thăm đây."
Lần một nên Trần Thanh Dư cần đề phòng gì nữa.
Cô mộ, :
“Em khôi phục trí nhớ ."
Cô hít một thật sâu, nhẹ nhàng :
“Những chuyện đây em đều nhớ cả , hóa em vốn dĩ là xuyên , từ nhỏ .
Thực chuyện em nghi ngờ từ lâu, nhưng giờ mới xác định .
Anh tin ?
Lần đầu tiên em mất trí nhớ là vì lão bố tồi tệ Trần Dịch Quân đó, lão đẩy em."
Trong lúc Trần Thanh Dư chuyện, cô cũng bắt đầu “ việc", xung quanh đây là mộ phần, Trần Thanh Dư dùng xẻng xúc đất đắp thêm lên mộ, lầm bầm:
“Mẹ em cũng là lão hại ch-ết.
Bao nhiêu năm qua em cứ em sinh non cộng thêm khó đẻ, thực chất là bà hai cái kẻ đốn mạt đó kích động.
là một đôi cẩu nam nữ."
Cô ngẩng đầu, khẽ:
“Em sẽ cố gắng báo thù, nhưng mà khó quá.
Vừa báo thù phạm pháp, em thực sự chút cho .
Thế nên chỉ thể giả thần giả quỷ để hù dọa thôi, chắc chắn bao giờ thấy em như thế đúng ?"
Cô khẽ một tiếng, :
“Anh bảo xem, con thật sự là môi trường khác sẽ tạo nên tính cách khác .
Em cũng dám nghĩ cái cô gái yếu đuối đây chính là bản .
Em mất trí nhớ, thực sự sẽ thuận theo môi trường xã hội và tình cảnh của bản mà biến thành một cô gái mềm yếu, nhưng yên tâm, em nhớ những chuyện hồi nhỏ , cũng nhớ chuyện của kiếp luôn .
Em chỉ là Trần Thanh Dư, mà còn là Thanh Dư lợi hại của kiếp nữa.
Em sẽ để thiệt thòi .
À đúng , em tiền , dạo bày sạp kiếm nhiều tiền lắm.
Người còn đang phấn đấu thành hộ vạn tệ, chứ trong tay em hơn hai mươi vạn .
Không ngờ tới đúng ?
Phải là tiền thì chi phí cho việc sai lầm cũng cao hơn.
Anh xem , cũng cùng là bày sạp nhưng em kiếm nhiều hơn khác, đó là vì vốn liếng của em ngay từ đầu nhiều ..."
Trần Thanh Dư lầm bầm chuyện một cách mềm mại.
Có những lời cô thực sự tiện với ai, ngay cả với Triệu lão thái cô cũng dám , dù sống thì cũng ngày lỡ miệng , nhưng với ch-ết thì khác.
Trần Thanh Dư cứ thế thao thao bất tuyệt, cô lầm bầm kể lể nhiều điều, chống xẻng :
“Em cũng dọn dẹp bên phía bố một chút nhé, em quá đúng ?"
Cô kể lể tỉ mỉ những chuyện gần đây, đó :
“Cũng hòm hòm , em cũng lên đỉnh núi thôi, phía bên ông bà ngoại, và cũng cần tu sửa một chút."
Trần Thanh Dư ngước mắt qua, khu vực là mộ phần, nhưng mộ của hai cha con Lâm Tuấn Văn là dọn dẹp ngăn nắp nhất.
Trần Thanh Dư cảm thấy mãn nguyện, những chuyện xong là để cho tâm thanh thản.
Trần Thanh Dư:
“Em đây nhé."