[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 988

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:49:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Mân:

 

“..."

 

Anh lẩm bẩm:

 

“Cha thật là bảo vệ ngoài."

 

“Bởi vì quá rõ là hạng gì, bốn mươi tuổi , cũng còn là thanh niên nữa, bớt mấy chuyện hồn ."

 

Hạ Mân vốn luôn kiêu ngạo, lời cũng chỉ cha ruột thì mới , đổi khác thì nổi trận lôi đình .

 

“Lẽ nên để giao du với lão Trịnh, chẳng học điều gì cả."

 

Hạ Mân:

 

“Cha lời thì..."

 

Hạ đại gia:

 

“Mấy hôm lão Trịnh tìm , bóng gió thăm dò, gả con gái Trịnh Vĩnh Hồng cho tái hôn, thấy ?

 

Trịnh Vĩnh Hồng ly hôn, thì góa vợ, đúng là đều đang độc ."

 

Hạ Mân:

 

“Thôi dẹp , ông nghĩ thật đấy, nhà ông sắp tàn , điên mà rước cái của nợ Trịnh Vĩnh Hồng đó về.

 

Nếu kết hôn với Trịnh Vĩnh Hồng, chắc đường cũng gặp em cột chèo, mười trai thì tám ngủ với cô .

 

vứt nổi cái mặt đó .

 

cũng là tên rùa xanh Xa Vĩnh Phong.

 

Nhà họ nghĩ cũng thật, thực sự coi là kẻ nhu nhược ?

 

Ông mà dám nữa thì đuổi thẳng cổ .

 

Cái thứ gì ."

 

Người khác chân tướng nhà họ Trịnh, nhưng thì quá rõ.

 

Trịnh Vĩnh Hồng là hạng phụ nữ bình thường.

 

Hạ đại gia:

 

“Anh lời ..."

 

Hạ Mân:

 

“Thì đúng nghĩa đen đấy, Trịnh Vĩnh Hồng con thể đổ cho Xa Vĩnh Phong, nhưng chẳng tin .

 

Bản chơi bời trác táng.

 

trong nhà chứa đầy một tủ nón xanh."

 

Hạ đại gia:

 

“Được , , đừng năng cay nghiệt như thế."

 

“Cô còn dám , một câu mà là cay nghiệt ?"

 

Hạ đại gia:

 

“Thôi đủ ."

 

“Được, nữa, còn Trần Thanh Dư ..."

 

một nữa, hãy tránh xa cô ."

 

Hạ Mân nhíu mày:

 

“Được , cha thật là thiên vị, rõ ràng hai cũng lắm..."

 

“Cô cứu , thể là kẻ vô lương tâm, chẳng là nơi nương tựa lành gì ."

 

Hạ Mân:

 

“..."

 

Anh cũng cưới .

 

Cha thật là...

 

Thôi , già mà, tư tưởng khá bảo thủ.

 

Trần Thanh Dư những chuyện , khi cô rời những cuộc đối thoại như .

 

cũng may là Trần Thanh Dư , nếu đ-ánh , cô vốn chẳng ưa gì hạng như Hạ Mân.

 

Những kẻ thối nát bao, ngay cả việc mấy “cùng chơi" cũng , đủ thấy nhân phẩm đê tiện.

 

Trần Thanh Dư là yêu ghét rõ ràng, ghét là ghét, tuyệt đối bao giờ cố gượng ép vẻ mặt .

 

hiện tại cô chẳng gì cả, vui vẻ đạp xe về nhà.

 

Hôm nay là ngày mừng tân gia, Trần Thanh Dư mua đồ ăn sẵn như khi mà quyết định tự bếp, Triệu lão thái thấy Trần Thanh Dư về liền vội vàng chạy phụ giúp, chẳng mấy chốc, trong sân tỏa mùi thơm ngào ngạt.

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên sai mua nước ngọt Bắc Băng Dương.

 

“Cái ngày tháng của nhà , đúng là càng sống càng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-988.html.]

Trần Thanh Dư híp mắt:

 

“Đó là điều đương nhiên ạ."

 

Sáu món mặn một món canh, thực sự là đồ ngon.

 

Triệu lão thái hớn hở:

 

“Cô xem, nếu là những năm đây thì dám nghĩ tới, bây giờ những ngày tháng như thế ."

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

“Lát nữa chúng uống một ly, con bảo Tiểu Giai Tiểu Viên mua Bắc Băng Dương , lúc đó cùng chúc mừng một chút."

 

thấy đấy.

 

À , cô thấy phòng ốc rộng rãi , chuyện với bọn trẻ cũng chẳng cần né tránh nữa."

 

Triệu lão thái cảm thán một câu.

 

Nhắc mới nhớ, đây chỗ ở chật hẹp, chồng nàng dâu bàn chuyện gì cũng đợi bọn trẻ ngủ say vì sợ chúng thấy.

 

Bây giờ thì , mỗi một phòng, chuyện riêng tư gì cũng .

 

Triệu lão thái:

 

“Này, chuyện bên cha cô..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đợi qua mùng 1 tháng 5 ạ, hàng còn của chúng cũng nhiều nữa, con đoán mùng 1 tháng 5 là thể bán hết sạch, nghỉ lễ xong con sẽ lên núi dọn dẹp mộ phần, bắt ít rắn mang xuống."

 

Đây là chuyện cô nghĩ kỹ từ hôm xuống núi, nhưng vẫn thực hiện mà thôi.

 

Triệu lão thái giật một cái :

 

“Bắt rắn?

 

Cô cô cô, cô định hạ độc ch-ết họ ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con chuyện phạm pháp , nghĩ nhiều quá ."

 

“Vậy đám rắn đó..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con cũng bắt rắn độc, bắt mấy con rắn thường thôi, hù dọa họ một chút cũng mà."

 

Triệu lão thái:

 

“..."

 

:

 

“Cái chẳng thấm tháp gì , rắn còn thể ăn nữa là..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cái thứ đó ký sinh trùng nhiều lắm, ăn , quên vụ bà Hoàng ngộ độc thực phẩm ?

 

À phi, con nhắc đến chuyện , trọng điểm , con cho , chuyện thấm tháp gì .

 

Con bắt rắn độc, nhưng họ .

 

Hơn nữa, giả thần giả quỷ, con tin là họ sợ!

 

Đợi qua mùng 1 tháng 5, Trần Dịch Quân cũng sắp viện , lúc đó con sẽ đến tận cửa."

 

Dừng một chút, Trần Thanh Dư :

 

“Con thực sự hận lão , nhưng con cũng thực sự thể chuyện phạm pháp, cho nên chỉ thể mấy trò gây khó chịu như thôi, để xem nhà lão cứ gặp ma suốt thì tự khai .

 

Cho dù thì hành hạ lão một phen cũng là chuyện ."

 

Nhiều chuyện chính là như , bạn khơi mào một khởi đầu, cuối cùng phát triển thế nào, kết quả đều thể đoán , nhưng Trần Thanh Dư vẫn thử một .

 

Mẹ của cô thật sự quá đáng thương .

 

, cũng là vì chính bản cô.

 

Cô nhớ rõ, Trần Dịch Quân từng đẩy cô.

 

Nếu cô ngã lầu mất trí nhớ, chắc chắn cô thể thuyết phục ông bà ngoại rời , nếu họ tiếp tục ở mà rời sớm thì lẽ ông bà ngoại và ch-ết.

 

Nói như chút đổ , nhưng sự thật vốn dĩ là như mà.

 

Nếu họ sớm thì việc nghĩa mà qua đời.

 

Ông bà ngoại cũng sẽ đốt than tự sát.

 

Nếu cô từ nhỏ đến lớn vẫn luôn ký ức, thể khuyên nhủ họ tránh xa những chuyện thị phi đó.

 

mất trí nhớ, họ tuy nhưng vẫn còn ôm hy vọng viển vông, nên mới đưa những quyết định sai lầm.

 

Trần Thanh Dư dù cũng đổ hết tội lên đầu Trần Dịch Quân.

 

Cái đồ sói mắt trắng .

 

“Mấy chú bác cô dì của con cũng chẳng hạng lành gì, giúp con một tay."

 

 

Loading...