[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 970

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:49:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô nhớ mang máng, hồi đầu năm, bác gái Triệu còn từng giúp việc, vị lúc đó mới mất vợ.”

 

Trần Thanh Dư cũng vợ của Phó xưởng trưởng Hạ.

 

Năm đó cô cùng cứu một ông cụ rơi xuống nước, đó chính là cha ruột của Phó xưởng trưởng Hạ.

 

Khi đó cả gia đình họ còn đến tận cửa cảm ơn nữa.

 

Trần Thanh Dư nhớ rằng, vợ của Phó xưởng trưởng Hạ là một phụ nữ khá khí chất, tiếc là đoản mệnh, mới đó vài năm mà còn nữa.

 

tính kỹ , Phó xưởng trưởng Hạ cũng ngoài bốn mươi nhỉ.

 

Ở tuổi với địa vị như thì coi là cán bộ trẻ, nhưng Viên Hạo Tuyết năm nay bao nhiêu, hai mươi ba hai mươi bốn?

 

Trần Thanh Dư nhớ bọn họ hình như chênh năm tuổi, Viên Hạo Tuyết chắc là hai mươi bốn.

 

Trẻ trung như thế mà tìm một ngoài bốn mươi...

 

Hơn nữa, xét về nhân phẩm của họ Hạ ...

 

Trần Thanh Dư tin ông sẽ thật lòng thật gì với Viên Hạo Tuyết.

 

Cô thầm lắc đầu, đạp xe ngẫm nghĩ, cảm thán đúng là nghiệt duyên.

 

Viên Tiểu Thúy mắc bẫy, mà Viên Hạo Tuyết tự dấn .

 

Ồ đúng , hôm nay Viên Hạo Tuyết còn yêu , chẳng lẽ là vị ?

 

Trần Thanh Dư bĩu môi, đạp xe nhanh thoăn thoắt.

 

Phó xưởng trưởng Hạ bóng cô đạp xe xa dần như bay lên, khẽ nhếch khóe miệng.

 

Trong lòng Viên Hạo Tuyết chợt thắt , thăm dò hỏi:

 

“Anh Hạ, quen chị ?"

 

Phó xưởng trưởng Hạ gật đầu:

 

“Năm xưa cô từng cứu cha ."

 

Thực bọn họ tiếp xúc gì, nhưng cũng thật lạ, ông mới chỉ tên Trần Thanh Dư một nhớ mãi.

 

Thế nên mới , xinh thường dễ khiến khác ghi nhớ.

 

Viên Hạo Tuyết nghiêng đầu, chuyện cũng chút ấn tượng, đặc biệt là khi so sánh với việc Lý Linh Linh cứu , thỉnh thoảng vẫn nhắc , Trần Thanh Dư cứu cũng công cốc.

 

Vậy nên Viên Hạo Tuyết cũng qua đôi chút.

 

vốn giữa bọn họ nguồn cơn như .

 

thấy , Viên Hạo Tuyết cũng yên tâm phần nào.

 

giả vờ nũng nịu :

 

“Hóa ạ, em còn đang thắc mắc quen chị , chị trong xưởng."

 

Phó xưởng trưởng Hạ:

 

“Cô khá thú vị."

 

Nỗi lo lắng trong lòng Viên Hạo Tuyết đột ngột dâng cao.

 

liếc Phó xưởng trưởng Hạ, :

 

“Hì hì, hì hì hì, chúng em là hàng xóm mười mấy năm , thú vị thì em , nhưng em chắc chắn một điều nhé, chị là 'não yêu đương' nổi tiếng trong đại viện chúng em đấy.

 

Chị Tuấn Văn quá cố tình cảm sâu đậm lắm, bao nhiêu năm , dù Tuấn Văn còn nữa nhưng chị bao giờ nghĩ đến chuyện tái hôn, một lòng một với nhà chồng.

 

Mẹ chồng chị là bác gái Triệu, hạng , khó tính vô cùng, đúng là một bà già đanh đ-á, đổi khác thì bỏ từ lâu .

 

Chị thì , cứ ở đó, chịu thương chịu khó.

 

Tất cả những điều đó đều là vì Tuấn Văn quá cố đấy ạ.

 

may mà hai năm nay bọn trẻ cũng lớn hơn một chút, áp lực của chị còn quá nặng nề nữa."

 

Viên Hạo Tuyết cố ý những lời , lời lẽ đầy ẩn ý.

 

Anh thấy ?

 

Trần Thanh Dư là một kẻ lụy tình, chỉ yêu mỗi chồng quá cố thôi.

 

Anh thấy ?

 

còn trẻ trung gì nữa , kết hôn mười mấy năm, con cái cũng lớn .

 

Anh thấy ?

 

Nhà cô một bà chồng cực kỳ khó chiều.

 

Viên Hạo Tuyết bóng gió, sợ Phó xưởng trưởng Hạ để mắt đến Trần Thanh Dư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-970.html.]

 

Phó xưởng trưởng Hạ chỉ mỉm , tiếp lời.

 

Viên Hạo Tuyết cũng nắm bắt tâm tư của Phó xưởng trưởng Hạ là gì, bèn bồi thêm:

 

“Nói cũng , chuyện thị phi về Trần Thanh Dư cũng nhiều lắm.

 

Em nhớ nhiều năm , hồi em còn nhỏ , thấy gọi chị là ' chổi' .

 

Những xung quanh chị , hễ ai đối xử với chị một chút là đó gặp chuyện.

 

À đúng , dạo bên nhà đẻ chị cũng xảy chuyện, đôi khi tin điềm gở cũng ."

 

Phó xưởng trưởng Hạ:

 

“Em cũng nhiều nhỉ."

 

Viên Hạo Tuyết:

 

“Thì chúng em ở cùng một đại viện mà, ít nhiều gì cũng đôi chút."

 

mỉm , :

 

“Anh xem em kìa, chúng dạo mà cứ về chị gì.

 

Anh Hạ, tối nay để em xuống bếp nấu cho ăn nhé?

 

Cho nếm thử tay nghề của em."

 

chớp chớp mắt, nũng nịu:

 

“Em vài món tủ đấy nhé."

 

Phó xưởng trưởng Hạ nhướng mày , :

 

“Được thôi, thì thử xem ."

 

“Vậy nhớ nếm thật kỹ và nhận xét đấy nhé."

 

Viên Hạo Tuyết hờn dỗi Phó xưởng trưởng Hạ.

 

Phó xưởng trưởng Hạ ánh mắt rõ ý vị, nhưng vẫn lên tiếng:

 

“Được."

 

Trong lòng Viên Hạo Tuyết đ-ánh trống ng-ực liên hồi, nhưng nhanh tự cổ vũ bản .

 

Có thể, cô nhất định thể.

 

nhất định nắm giữ Phó xưởng trưởng Hạ, tuy ông lớn tuổi nhưng vẫn khí chất, nho nhã phong độ, năng lực.

 

Viên Hạo Tuyết gả cho một công nhân bình thường, cả đời giặt giũ nấu cơm trông con, kiếm tiền còn lo việc nhà, cô sống một cuộc sống sung túc.

 

Cuộc sống như của Trần Thanh Dư, cô trải qua chút nào.

 

Suốt ngày đối mặt với bà chồng ác độc, trong ngoài đều lo toan, cô rơi cảnh đó.

 

Viên Hạo Tuyết ngước mắt trộm Phó xưởng trưởng Hạ, quyết tâm nhanh ch.óng chinh phục ông .

 

Vốn dĩ cô còn định kiên trì thêm chút nữa, liên lạc tình cảm nhiều hơn, đợi đến khi xác định mới tiến xa hơn.

 

hôm nay đột nhiên cô thấy sợ hãi.

 

Ông nhớ tới Trần Thanh Dư, rõ ràng bọn họ chẳng qua gì, chuyện cứu cũng là chuyện từ mấy năm , mà ông thể gọi tên Trần Thanh Dư ngay lập tức.

 

Điều khiến Viên Hạo Tuyết cảm thấy đe dọa sâu sắc.

 

Phải rằng, kiểu đàn ông ưu tú như thế nhiều tranh giành, cô dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t, một khi buông tay, kẻ khác nẫng tay mất.

 

tự cho rằng ưu tú, nhưng đời thiếu gì những cô gái xinh , cô thể đề phòng!

 

ngẩng đầu, ngưỡng mộ Phó xưởng trưởng Hạ, :

 

“Anh là nhất."

 

Phó xưởng trưởng Hạ bật , kéo dài một tiếng “Ồ", trầm giọng hỏi:

 

“Anh ở chỗ nào?"

 

“Ghét ghê~"

 

Hai thản nhiên tán tỉnh , Viên Hạo Tuyết nũng nịu sến súa, khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày ở đại viện, Lý Linh Linh mà há hốc mồm kinh ngạc.

 

Hóa Viên Hạo Tuyết là kiểu như ?

 

bắt đầu nghi ngờ cuộc đời .

 

Giờ Lý Linh Linh cảm thấy, kiếp, cái đám đứa nào đứa nấy đều diễn thật đấy.

 

Chỉ , .

 

 

Loading...