“Trần Thanh Dư thể dự đoán, nếu cô cứ ở đây, việc buôn bán của sẽ đến mức nào.”
Cái cô Lý Linh Linh lẽ nào vượng cô ?
Trần Thanh Dư cảm thấy, Lý Linh Linh mà ở thêm mấy ngày, cô đều thể sớm sớm bán sạch sành sanh đồ.
Lý Linh Linh cũng chẳng cần gì khác, cứ c.ắ.n c.h.ặ.t răng ở đây mặc cả là !
Thật đúng là một đại nhân đại nghĩa mà.
Lý Linh Linh:
“Tức run !”
Trần Thanh Dư:
“Vượng vượng !”
Hai mỗi một việc bận rộn, ồ , là Trần Thanh Dư bận rộn, Lý Linh Linh đang hậm hực cơ.
Tức đến sắp nổ tung.
Mãi cho đến giữa trưa, mới dần dần thưa thớt.
Trần Thanh Dư cũng về nhà, hôm nay là chủ nhật, hai nhóc tì nhà cô ở nhà mà, sẽ tới giao hàng cho cô.
Nên tuy rằng còn nhiều, nhưng Trần Thanh Dư cũng vội về lấy, nhân lúc buổi trưa hiếm khi vắng , cô còn tới tiệm nhỏ xung quanh mua mấy cái bánh bao lớn.
Nhân thịt lợn hành tây.
Ừm, nếu là thịt bò thì hơn .
Tiếc là .
Trần Thanh Dư Lý Linh Linh, sáng sớm cô còn thấy thuận mắt , lúc cô mà tươi rạng rỡ.
Chao ôi, ai mà ngờ chứ, Lý Linh Linh còn cái tác dụng .
Trần Thanh Dư nghĩ một chút, thẳng tới bên cạnh Lý Linh Linh, đưa tay :
“Cho cô hai cái bánh bao , buổi trưa cũng ăn cơm chứ."
Lý Linh Linh:
“???"
Trần Thanh Dư hì hì:
“Chiều nay cô vẫn bày sạp ở bên chứ?
Thế thì quá, , cầm lấy, thực mới vực đạo, một bữa ăn là đói run cầm cập đấy, ăn cơm là ."
Lý Linh Linh:
“???"
Cô thắc mắc Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư hì hì, :
“Bánh bao nhà ngon lắm, mua mấy , bà chủ cũng đặc biệt sạch sẽ, cứ yên tâm mà ăn, hương vị cũng ."
Lý Linh Linh:
“???"
Cô ngơ ngác Trần Thanh Dư, nữa.
Cô tới để cướp mối ăn của cô mà, lẽ nào là định hối lộ cô ?
Nhận bánh bao thì cuốn xéo?
Là ý ?
Nghĩ như , Lý Linh Linh nhất thời càng thêm tức giận, cô c.ắ.n môi, :
“Chỗ của một cô, ai cũng thể tới, cô tới , cũng tới .
Bây giờ bày sạp ở là tự do của , sẽ , bánh bao trả cho cô, ."
Trần Thanh Dư:
“Hả?"
Cô nghi hoặc Lý Linh Linh, còn chuyện nữa.
Không ?
Không thế thì quá .
Trần Thanh Dư hì hì:
“Không thì ."
Trần Thanh Dư chân thành, nhưng trong mắt Lý Linh Linh thì đó là sự khiêu khích to lớn!
To lớn vô cùng!
Lý Linh Linh kiên định :
“Cô đừng tưởng , cô chính là đuổi , sẽ trúng kế , kiên quyết ."
Trần Thanh Dư:
“Hả?
Ồ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-968.html.]
Mắt cô trợn tròn xoe, lên xuống Lý Linh Linh, rõ xem Lý Linh Linh rốt cuộc tại nghĩ như .
điều cho Lý Linh Linh hiểu lầm, Lý Linh Linh càng thêm kiên định:
“Cái bánh bao cô cầm , thèm, cô cũng đừng mong cho chút lợi lộc là thể lừa gạt ."
Trần Thanh Dư:
“Không cần thì thôi ."
Cô thêm hai cái bánh bao để ăn .
Cô vốn định là, ăn bánh bao xong chiều tiếp tục bày sạp việc cho nhé.
Kết quả thế mà tưởng đuổi cô .
Cô xem, chẳng là hiểu lầm ?
Cô cầu còn Lý Linh Linh đừng chứ.
Trần Thanh Dư nhún vai, thể hiểu nổi mạch não của Lý Linh Linh, cô suốt cả buổi sáng dù cũng nhóm đối chiếu cho cô, hơn nữa một chiếc cũng bán , bản thế mà chẳng hề điều chút nào .
Trần Thanh Dư nhướng mày, nghĩ một chút, :
“Có giỏi thì cô cứ ở đây mãi ."
Lý Linh Linh nhất thời ngẩng đầu, kích động :
“Ở mãi thì ở mãi, đừng tưởng bằng cô, nếu dựa việc thể mặc cả với tặng đồ, cô bán còn chẳng bằng .
Chỗ là chỗ của , cô tới cũng tới , ngày nào cũng tới!"
Trần Thanh Dư:
“Ồ ồ ồ."
nhanh, cô nghi hoặc hỏi:
“Cô ?
Còn thể ngày nào cũng tới ?"
Lý Linh Linh tức điên lên , cứ cảm thấy Trần Thanh Dư là cho cô tới.
Cô cao giọng:
“ thể xin nghỉ, cô đừng tưởng chỉ cô bán , cũng thể.
Hôm nay là chuẩn , chỉ cần chuẩn , sẽ kém hơn cô ."
Trần Thanh Dư:
“Vậy cô cố lên nhé."
Lời thật sự Lý Linh Linh tức ch-ết mất.
Cô cảm thấy Trần Thanh Dư thật sự là đáng ghét nhất thiên hạ, cái giọng điệu , rõ ràng là coi thường cô .
Lý Linh Linh con chút bướng bỉnh, cô chính là cảm thấy Trần Thanh Dư coi thường cô , càng kiên trì, chứng minh bản .
Giống như việc cô ở bên Viên Hạo Phong, chính là chứng minh tình yêu của sai.
Lý Linh Linh:
“ thể !"
Trần Thanh Dư:
“Được ."
Giọng điệu của cô, vô cùng nhẹ nhàng hời hợt, nhưng thể Lý Linh Linh tức ch-ết, thật sự thổi bùng lên ngọn lửa đối kháng hừng hực.
Trần Thanh Dư bĩu môi một cái, vị trí của , cúi đầu bắt đầu gặm bánh bao.
Không cần thì thôi .
Lòng của cô, Lý Linh Linh hiểu mà.
Lý Linh Linh dĩ nhiên hiểu, cô kiên định cho rằng, Trần Thanh Dư đuổi cô , thấy cô , còn khiêu khích cô .
đúng , chính là như .
Lý Linh Linh cô, v-ĩnh vi-ễn chịu thua!
Lý Linh Linh kiên định ở vị trí, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, vẻ mặt kiên nghị.
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô vẫn hiểu nổi Lý Linh Linh cho lắm.
mà, hiểu cũng , Lý Linh Linh , thế thì .
Trần Thanh Dư cảm thấy nha, cô buôn bán là chút thiên phú và vận may đấy.
Cô xem, còn chủ động vác mặt tới nhóm đối chiếu đây , hi hi.
Không kìm thầm.
Trần Thanh Dư tâm trạng , ngân nga điệu hát nhỏ, đung đưa chân.
“Mẹ, ơi!"
Trần Thanh Dư đầu, thấy hai nhóc tì đạp xe qua giao hàng, mỗi đứa chở một túi to.