[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 961

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:48:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cả hai đều đang ngủ ở phòng khách.”

 

, họ luôn cùng một phía với .

 

Dư Mỹ Quyên khẽ :

 

ngóng rõ ràng , bán cho Trần Thanh Dư, tin rằng cô chắc chắn những chuyện nội tình ."

 

Trần nhị :

 

“..."

 

Khóe miệng giật giật, :

 

“Chuyện ..."

 

Dư Mỹ Quyên:

 

“Chúng tiền, gì cũng vốn liếng, từ quê lên trong tay chỉ bấy nhiêu đó thôi, cũng sắp tiêu hết , lẽ nào còn cảm thấy thể trông cậy gia đình?

 

thấy , nhưng , Trần Thanh Dư chắc chắn hứng thú với những chuyện , nếu hôm đó cô cũng chẳng tới, thể bán những tin tức cho cô .

 

Bất kể là bao nhiêu, chút tiền vẫn hơn."

 

Trần nhị :

 

“Cũng , nhưng chuyện đối với bố cũng lắm nhỉ?"

 

Dư Mỹ Quyên:

 

“Anh đau lòng ?"

 

Trần nhị :

 

“Làm thể chứ.

 

Lúc chúng xuống nông thôn, họ quản chúng ."

 

“Thế thì ."

 

Là hai đứa trẻ bỏ rơi, Trần nhị còn thất vọng hơn cả Dư Mỹ Quyên.

 

, Dư Mỹ Quyên là đẻ bố dượng, còn là bố đẻ đẻ.

 

“Vậy sẽ giúp cô cùng ngóng."

 

“Được."

 

Dư Mỹ Quyên:

 

“Hồi nhỏ từng việc , hồi đó ông bà ngoại của Trần Thanh Dư mua chuộc , dù chúng cũng chỉ là đưa tin thôi."

 

“Được."

 

Dư Mỹ Quyên:

 

“Chuyện trách chúng , chính họ những chuyện như , thể trách chúng ."

 

Trần nhị :

 

."

 

Hai nhanh ch.óng bàn bạc xong xuôi, quyết định nhân cơ hội kiếm một mớ.

 

Trần nhị cũng chút sợ hãi:

 

“Cái đó... thật sự ma , chúng liệu ..."

 

Dư Mỹ Quyên kiên định:

 

“Không !

 

Không cả!

 

Nếu thật sự ma, thì chúng chẳng là đang việc , ma chắc chắn sẽ tìm chúng ."

 

“Ờ..."

 

“Anh nghĩ kỹ mà xem."

 

“Hình như cũng đúng."

 

“Thì đúng chứ."

 

Hai lén lút tiến gần Ngụy Thục Phấn, bắt đầu ngóng nữa.

 

Phải rằng Trần Dịch Quân và Ngụy Thục Phấn hạng lành gì, ngay cả với con cái cũng chẳng mấy phần chân thành, nên cũng đừng trách ai nấy đều toan tính riêng.

 

Trần Thanh Dư cũng còn hai kẻ định đưa tin bán tin tức, nhà cô lúc đang chuẩn sửa sang, Trần Thanh Dư tự suy nghĩ một chút, định đơn giản vẽ một cái bản đồ.

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên lúc cũng tan học, theo bên cạnh tham mưu, nghĩ đến nhà thể một phòng sách, hai nhóc tì đều kinh ngạc và vui mừng.

 

Tiểu Viên giọng trong trẻo:

 

“Thầy giáo ngữ văn của tụi con nhà thầy phòng sách, nhiều sách quý, nhà thầy còn đặt báo nữa."

 

Trần Thanh Dư ngẩng đầu:

 

“Các con thích xem báo ?

 

Hay là nhà cũng đặt một phần?"

 

“A, nhà cũng đặt ạ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Sao thế, các con ?"

 

“Muốn ạ!"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vậy thì đặt thôi, để xem tạp chí nào dành cho thanh thiếu niên , cũng đặt cho các con một ít, nhưng nếu thì đừng trách nhé."

 

“Vâng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-961.html.]

 

Hai đứa trẻ vô cùng vui vẻ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cũng bao giờ chú Tiểu Đào của các con mới kiếm phiếu, nếu phiếu, nhà sẽ mua một chiếc tivi."

 

“A!"

 

Hai đứa trẻ kinh ngạc:

 

“Có thể ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Dĩ nhiên , nhưng còn đợi phiếu ."

 

“Tụi con , ạ."

 

Tiểu Giai tò mò hỏi:

 

“Mẹ ơi, bày sạp bán hàng thật sự kiếm tiền như , thế tại vẫn chút coi thường bày sạp ạ?"

 

Cậu bé chút hiểu.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Bởi vì bây giờ chú trọng sự định, một công việc mới là định, bày sạp nếu gặp lúc thì sẽ đuổi chạy khắp phố.

 

Đây là một nghề nghiệp định gì, con nghĩ xem đuổi chạy như , chút mất mặt ?

 

Hơn nữa đây cho phép đầu cơ trục lợi, nên ít nhiều sẽ cái định kiến.

 

Cụ thể cũng , nhưng sống qua ngày mà!

 

Người khác gì cũng vô dụng, sống chỉ rõ nhất."

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên trầm tư.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Kiếm tiền chắc chắn cũng kiếm, dù cũng ít, con hợp tác xã mua gì cũng cần phiếu, nhưng bày sạp thì cần, nên sẵn lòng mua, đông, lợi nhuận, thì tự nhiên sẽ kiếm tiền.

 

Các con bây giờ cần suy nghĩ những chuyện , đợi các con lớn hơn một chút tiếp xúc với nhiều thứ hơn thì sẽ hiểu thôi.

 

Bây giờ còn nhỏ, học tập sách t.ử tế mới là việc chính.

 

Ồ đúng , ở trường các con xì xào ?"

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên lắc đầu:

 

“Không ạ, dám xì xào tụi con ."

 

thế."

 

Hai đứa trẻ thản nhiên:

 

“Bà nội hung dữ như , họ còn sợ bà nội đến cửa nhà họ đổ phân chứ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“..."

 

Cái danh tiếng của Triệu lão thái...

 

Thật sự là quá “" .

 

Bản Triệu lão thái thì hớn hở, :

 

“Hừ, họ mà dám , cũng dám báo thù.

 

Đó là bắt nạt con cháu nhà ."

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên đều híp mắt.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Dù các con cứ yên tâm , nhà chúng kiếm tiền, cũng để các con chịu thiệt, khác xì xào cũng vô dụng, họ xì xào mặc họ, chúng tiếp tục sống những ngày của chúng ."

 

“Dạ!"

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên cũng nhỏ mọn như , hai đứa trẻ để tâm lắm.

 

“Mẹ ơi, tiếp tục tiếp tục , chúng bàn chuyện sửa sang..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được!"

 

Triệu lão thái:

 

“Ê, các đợi chút nhá, các định đặt báo đúng ?

 

Mẹ nhà cũng đặt sữa bò thì thế nào?

 

Mẹ thấy thông báo gần đây thể đặt sữa bò ..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đặt!"

 

“Được !"

 

Triệu lão thái vui mừng:

 

“Vậy các cứ bàn , việc để lo."

 

Triệu lão thái hớn hở khỏi cửa, định tìm Bạch Phượng Tiên.

 

Đừng thấy Mã Chính Nghĩa là quản viện, nhưng những việc quản viện đều là Bạch Phượng Tiên , Triệu lão thái hớn hở tới viện giữa.

 

Vừa bước tới thấy Viên Hạo Phong đang chuyện với Lý Linh Linh.

 

Ờ...

 

 

Loading...