[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 959
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:43:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Biết thế thì theo dõi Trần Thanh Dư từ sớm .”
Lỗ to !
Viên Hạo Phong quyết định nhanh ch.óng điều chỉnh kế hoạch của .
Đồng thời trong lòng cũng oán trách Lý Linh Linh, nhân viên thời vụ thì kiếm mấy đồng, lương còn chẳng bằng một bà già nghỉ hưu như bà Triệu.
Thà cứ ngoài bày sạp cho xong.
là phân biệt việc nào chính việc nào phụ.
Viên Hạo Phong vô cùng oán trách, nhưng nghĩ rằng, bản chẳng đưa cho Lý Linh Linh một đồng nào, Lý Linh Linh là công cho .
Nếu thật sự , thì cô sẽ chẳng còn thu nhập nữa.
Hắn thèm nghĩ đến chuyện đó, chỉ cảm thấy Lý Linh Linh tầm xa trông rộng.
Chỉ nghĩ đến chuyện về nhà khuyên nhủ Lý Linh Linh thêm.
Viên Hạo Phong đạp xe về nhà, trong đầu liên tục suy tính, những lúc nãy là thuộc đoàn văn công, điều khiến nghĩ đến Hương Hương, cô mối quan hệ bên đó, là tìm Hương Hương xem .
Chẳng lý do gì để món tiền cứ để Trần Thanh Dư kiếm hết .
Hắn cũng mối quan hệ mà!
Nếu thể thông qua mối quan hệ của Hương Hương để bán một đợt hàng, chừng hàng sẽ nhanh ch.óng hết sạch.
Càng nghĩ càng thấy phấn chấn, cũng chẳng buồn về nhà nữa, lập tức đầu xe, thẳng về phía căn nhà nhỏ của bọn Hương Hương...
Trần Thanh Dư gã đang tính toán nhiều như , nhưng gã gì thì thực sự chẳng liên quan đến cô, Trần Thanh Dư đạp xe về nhà, sân thấy đang tụ tập hết ngoài sân.
Trần Thanh Dư tò mò hỏi:
“Có chuyện gì thế ạ?”
Bà Triệu:
“Ối dào, con , mụ Vương xuất viện .
Đấy, thấy thím Mai dọn nhà là mụ vui , còn xông ngăn cản nữa chứ.
Chậc chậc, đúng là hạng gì cũng , mua nhà đàng hoàng, dựa cái gì mà cho dọn , mụ tưởng là ai chứ!
Thím Mai hạng dễ bắt nạt, mắng cho mụ một trận tơi bời, còn bảo sẽ báo phố với công an, mụ mới chịu im đấy.”
Bà về sớm nên xem trọn vẹn màn kịch.
Bà bĩu môi khinh bỉ, :
“Nhà còn là của mụ nữa mà mụ quản lắm chuyện thế.
Cứ tưởng ai cũng nể mặt mụ chắc, cả cái nhà đó đúng là cái loại gì .”
Giọng bà Triệu hề nhỏ, mụ Vương ở trong nhà tức đến nổ đom đóm mắt, nhưng trong nhà chỉ mỗi mụ, thực sự dám đối đầu trực diện với .
Chỉ đành ở trong nhà mà tức tối vô ích.
Trần Thanh Dư cũng khẩy một tiếng, :
“Thế thì đúng là mặt dày quá mức .”
“Chứ còn gì nữa, đúng là quá coi trọng bản , bảo mà, thảo nào Vương Mỹ Lan thà vất vả ngóng mua nhà chỗ khác chứ thèm ở đây, hóa là thấy cái bản mặt mụ đấy.”
Thím Mai khinh bỉ to:
“Bao nhiêu năm chịu khổ với mụ chồng độc ác như thế, tốn bao nhiêu tiền mà chẳng lời khen nào, suýt chút nữa còn khiến con bất hòa, giờ còn mau ly hôn dắt con .
Nếu còn để mấy đứa con gái cứ lởn vởn mặt cái mụ già cổ hủ đó, thì chẳng mấy đứa nhỏ sẽ dạy dỗ thành hạng gì nữa.
Có những mà, đúng là lòng chút nào.”
Mụ Vương cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, xông ngoài:
“Cái hạng con dâu đó chỉ hưởng phúc chứ chịu khổ, ngay cả một m-ụn con trai cũng sinh nổi, ai thèm giữ gì.
chắc chắn là cần .
Con trai là phó trưởng phòng, hạng tầm thường, cưới cô vợ trẻ còn trinh, sinh cho một thằng cháu đích tôn kháu khỉnh, ai thèm cái hạng đó nữa.
Tốt nhất là dắt mấy đứa con gái vô dụng đó biến cho khuất mắt.
Đừng mà chiếm chỗ của cháu trai .”
“Con trai bà sinh chắc?
Cười ch-ết mất, ai mà chẳng cơ chứ, bác sĩ ở bệnh viện , cái phương diện đó của lắm .”
“Mụ khốn khiếp!”
Thím Mai:
“Hừ, cũng chỉ , ở đây ai mà chẳng .”
Mụ Vương:
“ đ-ánh ch-ết mụ...”
“Bà nhào vô đây!
sợ bà chắc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-959.html.]
Thím Mai bình thường chẳng mấy khi gây gổ lớn với ai, nhưng hôm nay là ngày lành tháng để chuyển nhà, mụ đến phá đám, thím Mai thực sự tức đến phát điên.
Nếu mụ cần mặt mũi, thì nhà cũng chẳng cần nể nang gì nữa.
Thím Mai xắn tay áo:
“Bà tưởng sợ bà ?
Bà là cái thá gì chứ, bà chỉ giỏi mẩy mặt con dâu bà thôi.
Còn ngoài á?
Bà đừng mơ!
nhé, cái mụ già thất đức như bà để mụ Xa đ-ánh ch-ết luôn cho .
Lúc đó đúng là nên can ngăn gì, hừ!”
“Mụ...”
Hai bắt đầu mắng c.h.ử.i qua .
Trần Thanh Dư:
“Đại viện của họ lúc nào cũng náo nhiệt như .
chỉ động khẩu mà động thủ thì chẳng gì thú vị cả.”
Trần Thanh Dư xem náo nhiệt một lúc, hỏi bà Triệu:
“Mẹ, bên buôn bán thế nào?”
Bà Triệu:
“Tốt lắm, con đừng nhé, cảm giác buôn bán thực sự khác hẳn.”
Trần Thanh Dư mỉm .
Cô :
“Nếu chúng đều bán , thì hàng sẽ hết nhanh thôi.”
Bà Triệu:
“Vậy ...”
Trần Thanh Dư:
“Sau khi bán hết đợt , con sẽ bán quần bò nữa.”
Cô liếc căn phòng dọn trống, :
“Đi thôi, xem căn nhà mới của chúng nào.”
“À đúng , thím Mai nãy đưa chìa khóa cho .
Này, ở đây.”
Trần Thanh Dư:
“Chiều tìm thợ qua đây , căn nhà vẫn cần dọn dẹp và sửa sang một cách triệt để.”
Thím Mai ở đây bao nhiêu năm, cũng chẳng mấy khi sửa sang, trong nhà trông khá tồi tàn, vì nhà sẽ dọn ở nên chắc chắn sơn sửa bộ.
Ngay cả cửa sổ các thứ cũng mới.
Trần Thanh Dư nêu một yêu cầu, cô lên trần nhà :
“Chỗ ít nhiều cũng gia cố , con nghĩ , chỗ ngăn thành ba phòng, phòng ngủ của chúng thể nhỏ một chút, gian ngoài phòng sách, chúng đều bàn học, chi bằng sửa thành một phòng sách luôn, hai đứa học cùng cũng tiện.”
“Chẳng con bảo để ở đó ?”
Trần Thanh Dư:
“Bên phía chúng cũng sửa một chút, thấy thế nào?
Ban đầu con định để chỗ đó kho chứa đồ, nhưng con nghĩ thể đóng thêm kệ ở bên ...”
Bà Triệu:
“Mọi chuyện cứ theo con hết, mấy chuyện cũng rành lắm.”
Trần Thanh Dư khẽ:
“Con thấy dạo gần đây lời tiếng nhiều lắm, ít đang rục rịch bán nhà, nếu thật sự ai bán nhà dọn , chúng cứ mua , thứ bao nhiêu cũng thừa .
Ngày thường ở đại viện cứ để ý xem nhà nào khác ý định đó .”
Bà Triệu , kinh ngạc :
“Lại mua nữa ?”
Trần Thanh Dư:
“Nếu thì mua, thì thôi, cứ tùy tình hình mà tính.”
“Được .”
Bà Triệu cảm thán:
“Ai mà ngờ cơ chứ, nhà giờ gia sản lớn đến thế .”