[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 957

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:43:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thím Mai cảm thán:

 

“Chị , chị thật là , chị nghỉ hưu thế , một tháng nhận bao nhiêu tiền?”

 

Bà Triệu:

 

một tháng ba mươi tư đồng.”

 

Lúc là năm 79 , lương ba mươi tư đồng cũng chỉ là mức bình thường, nhưng đối với một bà già mà thì cũng đủ dùng .

 

Thím Mai thực sự ngưỡng mộ, :

 

“Chị đúng là thật.”

 

Bà Triệu:

 

“Chứ còn gì nữa, già lụng nữa thì đều trông cậy con cái, trong lòng lúc nào cũng thấy vững , như lương hưu thì khác.

 

chẳng nghĩ nhiều , ba mươi mấy đồng cũng cố định, còn tăng dần lên cơ mà, thấy thế là quá .”

 

, đúng .”

 

“Cái điệu bộ của bà đúng là đang khoe khoang mà.”

 

ngưỡng mộ cũng đố kỵ.

 

Bà Triệu hếch cằm lên, chẳng thèm quan tâm đến những điều đó, hừ lạnh một tiếng, giọng đầy kiêu hãnh.

 

“Chuyện đố kỵ cũng , tất cả đều là do cái cả.”

 

Bà Triệu phô trương sự ưu việt của một hồi mới nhà, giấc ngủ nướng là ngủ cho bằng .

 

Nhất định ngủ, ngược hai đứa nhỏ dụi mắt dậy, chúng còn học nữa.

 

Sáng sớm tinh mơ, trẻ con học, lớn , khí rộn ràng, nhưng hai con bà Triệu thì đều dậy, Tiểu Giai và Tiểu Viên đồng phục, đeo cặp sách cửa.

 

Từ khi bên ngoài hàng quán ăn sáng, nhà họ cũng hiếm khi tự nấu bữa sáng nữa.

 

Thỉnh thoảng mới nấu một hai , còn lũ trẻ đều mua ở ngoài.

 

Đối với những đứa trẻ khác thì đây là chuyện hiếm hoi, nhưng với chúng thì là chuyện thường ngày như cơm bữa.

 

Hai đứa nhỏ ngày nào cũng , đổi món liên tục, hôm nay mỗi đứa ăn hai quả trứng luộc nước , còn đ-ánh chén thêm một bát hoành thánh to oạch.

 

Con mà, vẫn thường tâm lý đám đông.

 

Trước đây khu chỉ một hàng quẩy, nhưng giờ thêm một hàng hoành thánh, việc kinh doanh cả hai đều khá .

 

“Hai đứa sáng ăn ngoài ?”

 

Vương Đại Chùy sớm, tuyệt đối bao giờ muộn, đúng là lao động gương mẫu một.

 

Anh ngang qua hàng hoành thánh, thấy Tiểu Giai và Tiểu Viên đang ôm bát to, nước dùng cũng húp sạch sành sanh, liền :

 

“Hai đứa ăn khỏe thật đấy, nuôi nổi nhé.”

 

Tại mãi chẳng dám kết hôn, lúc đầu đúng là do kén chọn, nhưng một năm trở đây thì thật sự .

 

Thời gian cũng là lúc Tiểu Giai và Tiểu Viên khỏi cửa, thường xuyên thấy hai đứa nhỏ ăn sáng bên ngoài.

 

Trời đất ơi!

 

Cái bọn ăn khỏe kinh khủng luôn.

 

Bản Vương Đại Chùy cũng ăn khỏe, nhưng là đàn ông sức dài vai rộng việc tay chân, còn hai đứa mới chỉ là trẻ con thôi mà.

 

Cứ ăn kiểu thì tốn bao nhiêu tiền để nuôi cơ chứ.

 

Vương Đại Chùy nảy sinh nỗi sợ hãi tột độ đối với việc nuôi con, việc xem mắt cũng còn tích cực như nữa, xem mắt sẽ kết hôn, kết hôn sẽ sinh con, sinh con... bọn trẻ tốn kém quá.

 

Anh tặc lưỡi:

 

“Chả trách hai đứa ngoài bày sạp, nếu thì nuôi nổi hai đứa .”

 

Tiểu Giai:

 

“Tụi cháu dễ nuôi nhất đấy ạ.”

 

Tiểu Viên:

 

thế ạ.”

 

Cô bé với giọng trong trẻo:

 

“Chú Vương ơi, cháu bảo, tụi cháu ăn nhiều một chút mới , ăn nhiều mới khỏe mạnh và ch.óng lớn, cái gọi là tốn ít tiền việc lớn ạ.”

 

Vương Đại Chùy:

 

“...”

 

Tiểu Viên dường như vẫn no, :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-957.html.]

“Anh ơi, gọi thêm một bát nữa , gọi một bát nữa mỗi một nửa, ?”

 

Tiểu Giai:

 

“Được luôn!”

 

Khóe miệng Vương Đại Chùy giật giật:

 

“...”

 

Nuôi con, thật là đáng sợ!

 

là những cỗ máy ngốn tiền mà!

 

Anh lẳng lặng lắc đầu, lầm bầm bỏ , Tiểu Giai và Tiểu Viên:

 

“???”

 

Chú Vương thật là kỳ quặc.

 

Hai đứa vui vẻ chén sạch bữa sáng mới đạp xe đến trường.

 

Dù khu vực là khu nhà ở của công nhân nhà máy cơ khí, lũ trẻ đều xuất từ gia đình công nhân, điều kiện tệ, nhưng Tiểu Giai và Tiểu Viên rõ ràng là những đứa trẻ điều kiện gia đình trong trường.

 

Trước đây chúng ăn ngon , bây giờ thì các trang thiết khác cũng trang đầy đủ.

 

Nhìn mà phát hờn.

 

Tuy nhiên, Tiểu Giai và Tiểu Viên vẫn sống thoải mái và hòa đồng ở trường, gặp khó khăn gì.

 

Nực thật, bà nội của chúng vốn nổi tiếng khắp gần xa, ai mà dám chọc cơ chứ!

 

Hơn nữa, Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng lớn tướng, khỏe mạnh.

 

“Tiểu Giai, thứ Bảy tuần trường tổ chức trồng cây ở ngoại ô, tớ cùng ?”

 

Ngay khi Tiểu Giai và Tiểu Viên bước cổng trường, một bé lao tới:

 

“Người em, cho tớ cùng với nào.”

 

Tiểu Giai:

 

“Chốt ?”

 

“Chốt , chốt , là thứ Bảy , cầu xin cho ké với.”

 

Tiểu Giai:

 

“Được thôi!”

 

Bên Tiểu Viên cũng hẹn xong với bạn , thứ Bảy sẽ cùng .

 

Chuyện xe xe nó khác hẳn , nhờ xe lúc nào cũng sướng hơn là bộ đến đó.

 

Mấy đứa giành chỗ thì đ-ấm ng-ực giậm chân:

 

“A a a, mở miệng muộn quá .”

 

“Ha ha ha ha...”

 

Ngày tháng của lũ trẻ ở trường luôn tràn đầy sức sống, bên con bà Triệu cuối cùng cũng dậy.

 

Trần Thanh Dư ngoài giúp đỡ, thực Trần Thanh Dư lên núi để đắp thêm đất cho mộ phần, nhưng dạo nhiều việc quá, đặc biệt là phía ba cô, cũng rõ liệu ai đang đặc biệt theo dõi , nên Trần Thanh Dư vẫn .

 

Bà Triệu nghỉ hưu sớm, trái thể cùng Trần Thanh Dư bày sạp.

 

Một Trần Thanh Dư cũng bận rộn , nên cô quyết định chia với bà Triệu để bày sạp ở hai nơi, bà Triệu:

 

“Vậy Tiền Môn.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đường Tiền Môn cho phép cá nhân bày sạp , chắc chắn sẽ đuổi đấy.”

 

“Đuổi thì chạy, họ chắc cũng chẳng nỡ chấp nhặt với một bà già như , ở cái tuổi của , trong đó thì họ mới là chịu thiệt.

 

Ước chừng chỉ là phê bình giáo d.ụ.c thôi.”

 

Bà Triệu, đúng là một bà già gừng càng già càng cay, chẳng sợ là gì.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thôi .”

 

Trần Thanh Dư, cũng là một kẻ hám tiền nhỏ bé chẳng chút nguyên tắc nào.

 

Hai cùng khỏi cửa, bà Triệu đạp xe, đồ mang theo cũng nhiều, dào ôi, cái già , đạp xe tháo chạy mà ngã thì , chi bằng cứ thế mà chạy bộ.

 

Chạy thì chạy, chạy thì lăn đất mà ăn vạ.

 

Triệu Đại Nha, da mặt dày vô đối.

 

 

Loading...