[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 956

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:43:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà Triệu xông , chống nạnh mắng xối xả!”

 

“Cái đồ tiện nhân nhà chị, con nó chị còn dám , thấy chị sống chán đấy.

 

cho chị , lão nương đây hạng dễ bắt nạt !”

 

Chị Phạm:

 

“Bà hung dữ cái gì mà hung dữ!

 

chẳng qua là thuận miệng thế thôi ?”

 

Nói bắt quả tang tại trận, chị Phạm cũng chút ngượng ngùng, nhưng vẫn dày mặt :

 

“Nhà bà mua thêm nhà , thế thì , từ giờ ở rộng rãi thoải mái hơn.

 

Nhìn xem đây đúng là ở bất tiện thật.

 

Giờ thì quá .”

 

Màn kịch của chị Phạm khiến Sử Trân Hương bên cạnh bĩu môi khinh bỉ.

 

là đồ tắc kè hoa.

 

Bà Triệu hừ lạnh một tiếng.

 

Cũng thèm truy cứu tiếp.

 

Thím Mai:

 

“Bà Triệu, bà yên tâm, hôm nay nhà sẽ dọn xong, lúc đó nhà bà cứ dọn dẹp một chút ở thôi.”

 

Bà Triệu:

 

“Không vội, bà cứ dọn .”

 

Nghe thấy động tĩnh ở viện hai, lúc ở viện viện cũng ít chạy qua xem náo nhiệt.

 

Ai nấy đều ngờ tới, chuyện mua nhà bán nhà diễn , bà Hoàng :

 

“Thím Mai.

 

thế chẳng là vẽ chuyện ?

 

Viện cũng hai gian, nhà bà cũng hai gian, bà đổi thế cái gì?”

 

Thím Mai kịp gì, Vương Đại Chùy lên tiếng:

 

“Bà Hoàng bà đúng là đồ cái chày gỗ, nhà ở viện rộng hơn nhà thím tận mười mấy mét vuông đấy, hơn nữa còn là hai gian nhà chính quy, bên là vách ngăn thôi.

 

coi mười mấy mét vuông gì chắc.”

 

thế, đúng thế.”

 

Bà Hoàng:

 

“Anh mới là cái chày gỗ, cả nhà đều là chày gỗ, đúng là đồ độc vui tính.”

 

Nhà bà cũng thiếu nhà ở.

 

Chuyện thế nào nhỉ, những thiếu nhà ở mới đặc biệt đố kỵ, nếu thiếu thì thực cũng bình thường, chẳng qua là xem náo nhiệt thôi.

 

mà, cũng cảm nhận rõ ràng rằng, cái nghề bày sạp bán hàng thật sự kiếm tiền đấy, xem, gia đình bà góa phụ mua nhà .

 

Nhà họ năng lực gì , thu nhập đều rõ rành rành cả, giờ phất lên là nhờ bày sạp thôi.

 

Trong chốc lát, càng nhiều bắt đầu rục rịch ý định.

 

Chuyện là thế đấy, đừng ngày thường vẻ coi thường nghề , nhưng tiền bạc thật sự kích thích lòng .

 

Nhà thím Mai tiền đổi nhà, nhà Trần Thanh Dư tiền mua nhà, đều là nhờ bày sạp cả.

 

Đây đều là những chuyện sờ sờ ngay mắt.

 

Thái Minh Minh thì thật lòng mừng cho gia đình chị em của , :

 

“Bà Triệu, nhà bà rộng rãi hơn nhiều , định thế nào đây, đ-ập thông tường ?”

 

Bà Triệu:

 

“Đ-ập thông, chắc chắn đ-ập thông hai phòng .”

 

Nhà thím Mai thực rộng hơn nhà bà một chút xíu, nhưng cũng chỉ là một chút thôi, điều nhà họ đông , những bảy tám miệng ăn.

 

Ngay cả bếp cũng dựng một cái lán nhỏ cửa sổ, diện tích hẹp, ở tạm bợ, chật chội.

 

diện tích nhà họ tuy lớn, nhưng nối liền với căn phòng hiện tại của Trần Thanh Dư thì khá .

 

Bà Triệu:

 

“Nhà định sẽ dỡ bỏ cái lán nhỏ , đó bịt hẳn cái cửa bên , như sẽ tiết kiệm một gian.

 

Lúc đó chỉ một cửa thôi, chuẩn bài luôn.”

 

“Thế thì thật đấy, đúng là nhà bà vớ bẫm , cứ tưởng nhà bà mua căn ở viện cơ.”

 

Bà Triệu:

 

“Có căn gần hơn thì đương nhiên là hơn .”

 

Mọi màn là hiểu ngay, thím Mai và nhà Trần Thanh Dư chắc chắn bàn bạc với từ , nếu thì việc điều chỉnh diễn trơn tru như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-956.html.]

 

Bà Triệu cũng chẳng quan tâm khác nghĩ gì, sang Vương Đại Chùy, :

 

“Đại Chùy , nhớ em thợ nề đúng ?”

 

Vương Đại Chùy:

 

“Có, nếu nhà bà sửa sang phòng ốc, tìm giúp cho.”

 

Bà Triệu:

 

“Thế thì , giới thiệu giúp , nhưng mà đừng kiểu c.h.ặ.t c.h.é.m quen đấy nhé, nếu để yên , tính đấy, dễ lừa .”

 

“Biết , , cái đó đương nhiên .”

 

Vương Đại Chùy trợn mắt:

 

“Ai mà chẳng bà chứ!

 

Bà cứ yên tâm , chẳng ai rước họa .”

 

Bà Triệu hài lòng gật đầu, thế mới đúng chứ.

 

Thím Mai:

 

“Vậy tiếp tục dọn nhà đây.”

 

Bà Triệu vươn vai một cái, :

 

ngủ nướng một giấc đây.”

 

“Hả?

 

Ngủ á?

 

?”

 

Bà Triệu việc ở nhà bếp, thường sớm hơn khác một tiếng, ngày nào cũng là khỏi cửa đầu tiên.

 

Theo giờ giấc bình thường thì giấc ngủ nướng chắc chắn là .

 

Bà Triệu:

 

nghỉ hưu sớm .”

 

Bà mới thủ tục hôm qua, bà cũng vội vã như , nhưng vị chủ nhiệm ở bếp của bà thì vội lắm, ông thiết tha mong bà nghỉ hưu ngay lập tức để còn đưa đứa cháu họ nhân viên thời vụ.

 

Thế nên hôm bà đồng ý, hôm qua thủ tục, hôm nay nữa .

 

Mọi chuyện diễn vô cùng thuận lợi và trơn tru.

 

Quỹ dưỡng già của bà Triệu tăng thêm 100 đồng.

 

Tăng tiền quỹ dưỡng già là sướng nhất.

 

Bà mỉm đắc ý, :

 

“Từ nay về lão nương chỉ việc ở nhà mà vẫn lương hưu thôi.”

 

“Cái gì!”

 

Mọi đều kinh ngạc hét lên.

 

Trong chốc lát là những tiếng xì xào bàn tán đầy kinh ngạc.

 

Bà Triệu:

 

“...?”

 

Bọn họ quan tâm dữ .

 

:

 

“Sao?

 

Không ngờ tới ?”

 

“Bà bà bà, bà bảo là cuối năm ...”

 

Tâm tư của bà Triệu xưa nay chẳng bao giờ giấu giếm ai, đều chuyện .

 

Lúc bà Triệu nghỉ hưu sớm, vẫn cảm thấy sửng sốt.

 

Bà Triệu:

 

“Hại, vốn dĩ định là cuối năm, nhưng cũng điều mà nhường đường cho lớp trẻ chứ, nghỉ hưu sớm thế cũng .

 

Trời đất ơi, cuối cùng cũng đến ngày ngủ đến khi tự tỉnh .

 

Trước đây mơ cũng dám nghĩ tới, con còn thêm năm sáu năm nữa cơ mà.

 

Giờ thì cuối cùng cũng tự do tự tại .

 

Con trai đúng là đứa trẻ ngoan, dù còn nữa nhưng vẫn quên bà già , cũng may ngày đó nó thi đỗ.

 

Người mất nhưng vẫn để cho một sự bảo đảm.”

 

Nói đến đây, khỏi chút đố kỵ, những bà già trong đại viện vốn lương hưu.

 

Có vài đang thì cũng đến tuổi, thế nào cũng chắc .

 

 

Loading...