[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 955

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:43:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện ai mà ngờ cơ chứ, cái nồi đen , Vương Kiến Quốc thực sự gánh .”

 

Bản Vương Kiến Quốc thừa nhận đẩy em nhà họ Xa, nhưng cũng chẳng thèm gì.

 

Chỉ bảo đó là việc riêng của , lời ai mà tin cho nổi?

 

Thực cũng Vương Kiến Quốc cố ý gây sự, mà là thật sự còn cách nào khác.

 

Vương Kiến Quốc chẳng cách nào cả, tối qua hẹn vay tiền, vì liên quan đến một mối quan hệ trong công việc nên thực sự tiện .

 

Nếu thì kéo lùm xùm, đừng mong qua nữa.

 

Thế nên Vương Kiến Quốc kiên quyết thừa nhận, nhưng đang ở , khiến cho công an cũng nghi ngờ chính là .

 

Tuy nhiên, dù thì cũng chẳng bằng chứng gì cả.

 

Mà việc em nhà họ Xa đ-ánh , đ-ánh đến mức nông nỗi thì ai ai cũng thấy, Vương Kiến Quốc cũng khách sáo, kiên quyết đòi trừng trị nghiêm khắc...

 

Nếu Xa Vĩnh Phong và Trịnh Vĩnh Hồng ly hôn, chắc chắn sẽ .

 

Đừng Trịnh bí thư mất chức một cách mấy vẻ vang, Trịnh Vĩnh Hồng giờ cũng chỉ là một nhân viên bán hàng, nhưng vẫn dám đắc tội Trịnh Vĩnh Hồng cho lắm.

 

giờ bọn họ ly hôn , chẳng cần nể nang gì nữa.

 

Những năm qua qua với em nhà họ Xa là để kiếm chút lợi lộc, nhưng bao nhiêu năm chẳng gì còn rước họa , đây là điều thể cam chịu .

 

Dựa cái gì chứ!

 

Hơn nữa cả nhà còn dám ngang ngược đến tận cửa đ-ánh vu khống .

 

Vương Kiến Quốc chắc chắn bỏ qua .

 

em nhà họ Xa cứ khăng khăng là , mà Vương Kiến Quốc thì , nên giờ nghi ngờ sâu sắc rằng hai tự trượt chân xuống, hôm qua trời mưa, bất cẩn cũng gì lạ!

 

Bọn họ bất cẩn rơi xuống, nhưng phục vì tự nhiên ngã như thế, nên lôi xuống nước để tống tiền.

 

Chẳng sai tí nào!

 

em nhà họ Xa đòi tiền, nên Vương Kiến Quốc kiên định cho rằng bọn họ tự ý ngã tống tiền .

 

Đây chẳng là học theo mấy cái quán đen đó ?

 

Hừ!

 

Càng nghĩ càng tức, tự nhiên càng bỏ qua.

 

Trừng trị nghiêm khắc, nhất định trừng trị nghiêm khắc!

 

Trong chốc lát, chuyện náo loạn ầm ĩ khắp nơi.

 

Phía Vương Kiến Quốc vẫn đang ồn ào như thế, thì phía vợ cũ của là Vương Mỹ Lan cũng hạ quyết tâm, bán căn nhà cho nhà thím Mai.

 

Thực ban đầu cô cũng ý định giữ chờ giá, cô luôn cảm thấy Trần Thanh Dư chắc cũng mua, nếu tranh giành thì giá cả sẽ đẩy lên một chút.

 

đối với nhà Trần Thanh Dư thực ý kiến gì, quan hệ cá nhân cũng , vì chuyện mà ghi hận, cô ngốc đến mức đó.

 

thuần túy là bán nhiều tiền hơn một chút.

 

Nhà cô còn ba đứa con gái nữa.

 

Làm lo nghĩ nhiều cho con cái ?

 

Làm mà, chẳng đều như .

 

những chuyện bát quái cứ hết chuyện đến chuyện khác truyền tới, danh tiếng của đại viện càng lúc càng khó .

 

Vương Mỹ Lan dám trì hoãn thêm nữa.

 

Lỡ cứ dây dưa, dây dưa đến mức hỏng bét luôn thì thế nào!

 

dứt khoát quyết định bán nhà.

 

Vương Mỹ Lan chút đắn đo bán nhà cho nhà thím Mai, còn bụng sắp xếp em nhà qua giúp chuyển nhà.

 

Vương Mỹ Lan dặn dò:

 

“Nếu mụ Vương dám gây sự, các cứ bảo em, em bảo trai em dạy dỗ mụ !”

 

Thím Mai:

 

“...

 

Cái đó thì cần , bà nhập viện , nhất thời về .”

 

Vương Mỹ Lan:

 

“...”

 

Lại còn chuyện ?

 

trong lòng Vương Mỹ Lan cũng thầm mừng rỡ, may mà chuyển !

 

Nếu , chừng bọn họ cũng ăn đòn, cái gã đàn ông , dựa dẫm !

 

Cái đại viện , đúng là xúi quẩy!

 

Chương 150 Sống qua ngày

 

Gần đây đại viện quá nhiều chuyện, thật sự là quá nhiều.

 

Chuyện đ-ánh nh-au còn xong, một tin mới cho sửng sốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-955.html.]

Sáng sớm tinh mơ, trời mới tờ mờ sáng, thấy trong sân truyền đến tiếng lạch cạch lạch cạch, mấy nhà dụi mắt , liền thấy cả nhà thím Mai đang lỉnh kỉnh đồ đạc, Sử Trân Hương hỏi:

 

“Thím Mai, thím đang gì thế?”

 

Đồ đạc trong nhà đều khuân ngoài , định gì đây?

 

Sử Trân Hương bỗng nhiên tỉnh táo hẳn , vội vàng truy hỏi:

 

“Nhìn thím thế giống như sắp dọn nhà nhỉ?

 

Sao thế?

 

Thím sắp dọn lén lút thế ?

 

Chúng là chị em lâu năm , thím thế đấy.”

 

Thím Mai sảng khoái, :

 

“Bà gì khùng , mà dọn thì bảo các bà?

 

dọn viện .”

 

“Dọn viện ?”

 

Chuyện càng khiến mờ mịt hơn, chị Phạm cũng vội vàng chạy , vểnh tai lên .

 

Thím Mai:

 

“Nhà Vương Mỹ Lan bán, nhà mua !”

 

“Cái gì!”

 

Chị Phạm hét toáng lên:

 

“Bà bà bà, nhà bà mua á?

 

Nhà bà đào tiền?”

 

Thím Mai thích câu đó, nổi giận đáp:

 

“Nhà mua ?

 

Thằng lớn con hai nhà đều kiếm tiền, lão già nhà cũng , ba kiếm tiền đấy nhé, mua nhà chuyện bình thường ?

 

coi thường nhà hả!

 

Hơn nữa, nhà cũ bán , thêm một ít tiền là đủ thôi!”

 

“Cái gì!”

 

Chị Phạm hét lên:

 

“Nhà cũ của bà bán ?

 

Sao bà với một tiếng?”

 

Thím Mai:

 

“Bà dâm ?

 

bán nhà báo cho bà?

 

Chẳng lẽ bà mua chắc?”

 

Chị Phạm lúng túng :

 

chẳng qua là, chẳng qua là nghĩ trong viện sắp hàng xóm mới mà?”

 

Nhà chị Phạm hiện tại cũng thiếu chỗ ở, nên đối với nhà cửa tha thiết lắm.

 

Chỉ là thấy khó tin:

 

“Cái nhà đó bà bán bao nhiêu tiền?”

 

Thím Mai thẳng, ngược bảo:

 

“Bà cần lo mới dọn , nhà bán cho nhà bà Triệu .”

 

“Cái gì!”

 

Lần đừng là chị Phạm, ngay cả Sử Trân Hương cũng hét lên vì quá đỗi kinh ngạc, bọn họ mơ cũng ngờ tới, căn nhà đó bán cho bà Triệu và Trần Thanh Dư?

 

Chuyện ... chuyện cũng quá...

 

Chị Phạm đố kỵ :

 

“Nhà họ lấy tiền chứ?

 

Chắc là nợ đấy chứ?

 

Thím Mai thím tin nhé.

 

Nhà họ...”

 

“Chị Phạm, chị bớt ngậm m-áu phun , lão nương tiền liên quan gì đến chị.

 

Nhìn cái bản mặt xí của chị kìa, chị ác độc thế?

 

Chị là cái thá gì mà dám ở đây lải nhải chuyện nhà .

 

Thật là kinh tởm, chị tin lão nương vả vỡ mồm chị , cái loại gì .”

 

 

Loading...