[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 954
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:43:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Con đây.”
Cô vô cùng ngạc nhiên:
“Có chuyện gì thế ?”
Sốt sắng cứ như ch.ó đuổi .
Bà Triệu:
“Mẹ chuyện bàn với con.”
Bà Triệu màng đến việc buôn chuyện với trong đại viện nữa, chạy lạch bạch về nhà.
Những khác ngơ ngác:
“Lại chuyện gì nữa đây?”
“Ai mà .”
“Chắc là hỏi về chuyện ma ám ?
Chuyện chắc lan đến tận nhà máy .”
“Chắc là .”
Mọi cũng nghĩ nhiều, dù hôm nay quả thực lắm chuyện.
thực tế thì, chuyện bà Triệu chẳng liên quan gì đến việc đó, bà vội vàng xông cửa, :
“Con dâu, chuyện lớn đây, con tham mưu giúp một chút.”
Trần Thanh Dư:
“Chuyện gì mà vội thế.”
Bà Triệu uống ừng ực một cốc nước, :
“Là chủ nhiệm của , hôm nay ông tìm , bàn với về chuyện nghỉ hưu sớm.”
Trần Thanh Dư:
“Ơ?”
Bà Triệu:
“Không đến cuối năm mới nghỉ hưu ?
Bảo là cuối năm, thực là đầu tháng mười một.
Sinh nhật đầu tháng mười một.
Tính tính cũng chỉ còn bảy tháng lẻ nữa thôi.
Chủ nhiệm hôm nay tìm , chính là hỏi xem nghỉ hưu sớm !”
Trần Thanh Dư:
“Tại ạ?”
Đừng việc nghỉ hưu lương hưu, thực nó khác hẳn với việc đang chính thức.
Đi chính thức phụ cấp công tác, khi cũng nhiều phúc lợi ẩn, tiết kiệm tiền ăn uống nữa.
Rồi lễ tết cũng thưởng ít quà cáp.
Mấy cái khi nghỉ hưu chắc chắn là còn nữa.
Chênh lệch thì lớn, nhưng tích tiểu thành đại cũng là một khoản, nên dù để con cái tiếp quản vị trí, cũng thường nghỉ hưu sớm.
Bà Triệu:
“Dạo xin nghỉ ?
Chủ nhiệm bảo thấy việc riêng của cũng nhiều, xin nghỉ nhiều thì cũng trừ lương thôi, chi bằng nghỉ hưu thẳng luôn.
Cá nhân ông sẽ bù cho một trăm đồng tiền riêng.”
Bà vẻ bí mật, khẽ:
“Lúc đầu ông còn định bù tiền cho , cứ cổ vũ nghỉ hưu sớm, nhưng là ai chứ!
Triệu Đại Nha hạng bình thường.
Mẹ một cái là lão già chẳng ý gì, nên từ chối thẳng thừng luôn.
Mẹ sắp nghỉ hưu còn sợ lão chắc?
Mẹ mỉa mai cho lão một trận, lão mới chịu chuyện t.ử tế, đúng là, những cứ như thế, chuyện đàng hoàng thì họ coi là .
Mình mà nể mặt thì họ ngoan như cún.
Nhà lão đứa cháu họ thanh niên xung phong về cũng đang thất nghiệp, lão thu xếp cho nó xưởng, biên chế chính thức thì đừng mơ, nhưng nhân viên thời vụ thì vẫn suất, nếu nghỉ hưu thì nhà bếp vốn cần thêm thời vụ.
Thế nên lão mới xúi .
Chuyện con thấy ?
Mẹ chỉ còn thiếu bảy tháng, lão bù cho một trăm đồng, tính cũng chẳng lỗ, còn nữa.
Mẹ xiêu lòng .”
Trần Thanh Dư:
“Vậy nghỉ hưu sớm ảnh hưởng gì đến chế độ lương hưu ?”
“Không ảnh hưởng gì cả, đều thủ tục bình thường, trong xưởng cũng thế .
Cứ theo quy trình bình thường thôi.”
Bà hạng dễ lừa, đương nhiên hỏi han kỹ càng.
“Mẹ nghĩ thế , nếu nghỉ sớm, ở nhà còn giúp đỡ bao nhiêu việc.
Dù tiền nong cũng chênh lệch mấy, chi bằng về hẳn, con thấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-954.html.]
Thực trong lòng bà Triệu quyết định , nhưng vẫn định bàn bạc với Trần Thanh Dư một chút, cô ý kiến khác.
Hai cái đầu vẫn hơn một cái đầu mà!
Trần Thanh Dư:
“Nếu quyết định thì cứ , miễn là lỗ thì nghỉ cũng .
Thực dù lỗ một chút cũng chẳng đáng gì, ở nhà giúp đỡ, con thêm hỗ trợ.”
“Chứ còn gì nữa, cũng nghĩ đấy.”
Trần Thanh Dư trêu chọc hỏi:
“Ông dụ dỗ bán suất việc đấy chứ?”
“Cái đó thì !
Hại, ai mà chẳng cơ chứ, là hạng khôn lỏi hết phần thiên hạ, sống ích kỷ, vì để tuổi già định mà ngay cả cháu nội cũng chẳng màng tới.
Công việc để cho bất kỳ ai tiếp quản cả.
Danh tiếng như thế , ai thèm tìm mua việc cơ chứ.
Nhìn cái là sẽ bán .”
Bà Triệu quan tâm khác nghĩ gì, nhưng vẫn cẩn thận hỏi:
“Công việc , con thật sự lấy ?
Con vài năm, Tiểu Giai thể tiếp quản mà.”
Trần Thanh Dư:
“Mẹ đang thử con đấy ?”
Bà Triệu:
“Đâu , sợ con hối hận thôi.”
Trần Thanh Dư mỉm :
“Không cần ạ, Tiểu Giai dùng đến công việc , cứ giữ .”
Bà Triệu thấy cô vẻ gì là vui, liền hớn hở:
“Vậy thì .”
Bà :
“Vậy mai sẽ đồng ý với chủ nhiệm, lúc đó lấy tiền theo ông thủ tục.
Con đừng nhé, thời buổi sống dễ dàng gì.
Thanh niên chờ việc nhiều vô kể.
Đứa nào đứa nấy còn chịu muối mặt ăn, cuộc sống chẳng lẽ khổ ?”
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Không hẳn ạ, cũng là họ chịu muối mặt buôn bán, mà là, buôn bán thì vốn chứ.”
“Thằng Tiểu Đào thì tiền gì .
Nó chẳng cũng đang bày sạp đó .”
“Tiểu Đào , nhưng cả nhà họ đồng lòng ạ, thím Mai ủng hộ nó, nhà họ gom góp, vay mượn một chút, cuối cùng cũng gom đủ vốn cho con trai.
Chứ đổi nhà khác thì chắc .
Kinh doanh thì lúc thắng lúc thua, bình thường chắc dám mạo hiểm như .”
“Cũng đúng, xem nhà thím Mai cũng bạo gan thật.”
Trần Thanh Dư:
“Vâng, hơn nữa họ tin tưởng năng lực của đứa con trai .
mà đúng thôi, nếu con là thím Mai, con cũng tin con trai .
Tiểu Đào từ nhỏ cách kiếm tiền cho gia đình , thím Mai vốn dĩ tin nó.”
“ thật, thằng bé đó khôn ranh lắm, hồi nó học cấp ba thấy nhà nuôi gà, nó liền bảo mấy đứa em đào giun bán cho nhà , con xem, thằng bé đó lắm mưu mẹo thật.”
Trần Thanh Dư bật , :
“Thế chẳng ?
Đầu óc nhanh nhạy.”
“Cũng .”
Bà Triệu:
“À đúng , hôm nay xưởng đồn ầm lên , tối qua em nhà họ Xa rơi xuống hố phân...”
Trần Thanh Dư:
“Mẹ tiếp diễn biến ngày hôm nay ?
Ra ngoài mà , vẫn buôn xong .”
“Lại còn diễn biến tiếp theo ?”
Trần Thanh Dư mỉm rạng rỡ:
“Tất nhiên , .”
Bà Triệu vèo một cái phi ngoài, chẳng mấy chốc nhập hội.
Trời đất ơi, cái nhà Vương Kiến Quốc t.h.ả.m quá mất!
bà Triệu chẳng thèm thương hại Vương Kiến Quốc nửa điểm, ch-ết cho rảnh nợ, cái quân khốn kiếp với nhà bà chẳng thù chẳng oán mà còn dám tính kế, đúng là thất đức đến tận cùng.
Đáng đời đổ vỏ cho Trần Thanh Dư.