“Vốn dĩ thời gian đang là điểm thấp nhất trong cuộc đời , nếu còn chà đạp thì e là càng khác coi thường hơn.”
Vương Kiến Quốc lạnh lùng :
“Có giỏi thì các đ-ánh ch-ết , nếu , nhất định sẽ tha cho các , các ngang tàng tột độ, Vương Kiến Quốc đây cũng hạng dễ bắt nạt!”
“Mày còn dám !”
Xa Vĩnh Cường bừng bừng lửa giận, tát mặt Vương Kiến Quốc đôm đốp, càng đông càng cảm thấy như đang tỏa sáng, múa tay múa chân, đắc ý vô cùng, ngẩng cao đầu, vẻ đây hạng thường.
Xem , đàn ông là đ-ánh nh-au!
“Tao đ-ánh ch-ết mày, mày còn dám lên mặt với tao, mày tưởng mày là cái thá gì, tao đ-ánh ch-ết mày, đ-ánh ch-ết mày !”
Xa Vĩnh Cường như lên cơn điên, đè nghiến Vương Kiến Quốc xuống đất.
Chân của Xa Vĩnh Cường còn dẫm lên đầu Vương Kiến Quốc, Vương Kiến Quốc phun một ngụm m-áu.
“Hố!”
Mọi thấy thế cũng hoảng sợ, vội vàng khuyên can:
“Các cái gì thế, đừng đ-ánh nữa, mau dừng tay , sắp xảy chuyện lớn kìa.”
“ thế, ông phát điên cái gì !”
Đ-ánh nh-au thì thấy nhiều , nhưng thế thì chắc chắn , ai nấy đều lên tiếng khuyên can, nhưng dám tiến lên kéo .
Xa Vĩnh Cường lúc cứ như thể đang đại sát tứ phương, ai mà chẳng sợ chứ.
Trần Thanh Dư trong đám đông, Xa Vĩnh Cường, Vương Kiến Quốc.
Cô cảm giác, em nhà họ Xa sắp gặp họa lớn .
Vương Kiến Quốc:
“Báo công an, mau báo công an , ai giúp báo công an, cho đó một đồng.”
“ !”
“ cũng !”
Dưới sự trọng thưởng ắt dũng phu.
Vèo vèo mấy cái, vài chạy vọt ngoài.
“Đứa nào dám !”
Xa Vĩnh Cường hét lên một tiếng đầy hung tợn!
Có điều chẳng ai thèm cả!
Những khác thì cố gắng tiến lên kéo , Xa Vĩnh Cường thì càng kéo càng hăng m-áu:
“Cút .
Các giúp nó ?
Liên quan gì đến các ?
Đều cút sang một bên hết cho tao, bớt lo chuyện bao đồng , cũng hỏi thăm xem Xa Vĩnh Cường tao là ai!”
“Các bắt nạt quá đáng, thực sự quá đáng , buông con trai ...”
Vương đại mụ lao tới, Xa đại mụ vung tay tát thẳng một phát mặt bà .
“Á!”
Mọi dám tiến lên kéo Xa Vĩnh Phong và Xa Vĩnh Cường vì đàn ông đ-ánh nh-au quá hung dữ, nhưng dám kéo bên .
Bạch Phượng Tiên dẫn đầu đám bà Hoàng, Sử Trân Hương xông lên, cuối cùng cũng đẩy con nhà họ Xa .
“Các cũng quá đáng quá , đến đại viện chúng gây hấn, các Vương Kiến Quốc hại các , các bằng chứng ?
Các mà tìm công an, các đến đây bắt nạt , là quá đáng quá ?”
“ thế, xem đ-ánh nông nỗi nào kìa.”
Vương đại mụ mấy kéo bên lề đám đông, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên ngay đó, bà gào lên:
“Các mau cứu con trai , mau kéo bọn họ , lôi con trai , con trai mà chuyện gì thì để yên cho các .”
Đám bà già:
“...”
Trần Thanh Dư:
“...”
Thật là, xem , loại nào cũng hết.
“Chúng đ-ánh đàn ông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-949.html.]
“ thế, chúng kéo bà là lắm .”
Nếu vì danh tiếng của đại viện, ai thèm quản chuyện chứ.
Vương đại mụ rõ ràng là kẻ , cứ gào thét:
“Sao các thể như thế , thương một chút thì , cũng ch-ết , các mau giúp con trai !
Mau lên!
Các mà ích kỷ thế, con trai ơi...
Các mau lên !
Sao các chẳng chút lòng nào , dù gì cũng là hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm , các nỡ lòng nào Kiến Quốc nhà đ-ánh ?
Mau lên!”
Trần Thanh Dư nở nụ giễu cợt nơi khóe môi.
Bạch Phượng Tiên:
“Bà cái kiểu gì thế hả!
chừng tuổi , nếu xô đẩy đ-ánh một cái là , thế nào?”
“Chẳng thế thì , cái mụ già đúng là gì mà, chúng giúp bà mà bà còn bảo chúng ích kỷ, lòng , đúng là phí công giúp bà, đúng là cái mụ già điều.
Vừa chúng mất trí mới giúp bà, lẽ cứ để mặc cho mụ già đ-ánh bà ch-ết , ch-ết cũng đáng đời!”
Bà Hoàng tức đến nổ đom đốm mắt, khó khăn lắm mới một , mà còn mắng, chuyện bà nhịn nổi.
“Bà cũng xem là cái thá gì, nhổ !”
Vương đại mụ:
“Các , các thực sự quá ích kỷ ...”
“Bà im miệng , đồ vong ơn bội nghĩa.”
Sử Trân Hương cũng chẳng hạng .
Bà chán ghét vô cùng:
“Chúng đúng là phí công cứu bà.”
Vương đại mụ hiểu chuyện, bà cụ nhà họ Xa ha hả, :
“Xem xem , các giúp một kẻ vong ơn bội nghĩa đấy, bảo mụ hạng lành gì mà, các còn lo chuyện bao đồng, ch.ó vồ chuột chuột c.ắ.n cho ?
Một lũ mặt to não ngắn, cái thứ gì ...”
“Mụ im miệng ngay cho , đây là đại viện nhà chúng , mụ còn dám đắc ý, mụ tưởng là ai chứ.”
“Tao đổi tên đổi họ, tao...”
“Chuyện gì thế !”
Công an đến khá nhanh, bọn họ đến cổng đại viện, phiền muộn cái biển nhà một cái.
Được , là các !
Cái đại viện , lắm chuyện thật đấy.
Bọn họ cứ chỗ , cứ như cổng thành .
Hết đến khác, cảm giác tháng nào cũng chuyện, dạo thì càng nhiều.
Đồng chí công an xoa xoa thái dương, bước sân:
“Các cái gì thế hả!
Ai báo công an!”
Vị công an dẫn đầu về phía đang đ-ánh nh-au...
Ơ, là các !
Đêm qua trực ban, chính là dẫn đội xử lý vụ rơi xuống hố phân, đó ngay lập tức xử lý vụ náo loạn vì ma, đến hôm nay cũng chẳng nghỉ ngơi, bận rộn từ sáng tới giờ, mới xuống uống ngụm nước thì báo công an...
Súy!
Đầu óc ong ong cả lên!
Nghề của bọn họ, mong mỏi nhất chính là chẳng chuyện gì xảy cả!
Càng bận rộn thì càng chuyện mà.
Đồng chí công an dẫn đầu, mà cho :
“Các là thế nào!
Sáng nay mới đến đồn công an xong, chiều gây chuyện?”