[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 944
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:39:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mày, đồ hỗn xược!
Mày chính là chuyện với tao như ?
Tao là bố mày đấy!"
“Nếu bố là hung thủ hại ch-ết , thì bố là bố của , bảo tại bố ưa , bố một xác hai mạng ?
Bố cũng sống mà, , đang yên đang lành, năm đó lúc m.a.n.g t.h.a.i tại ngã tại khó sản, bố chứ!
Bố ăn cơm mềm dựa dựa ông bà ngoại mà cả nhà đều công việc, đó liền qua cầu rút ván ?
Sao bố thể cái chuyện như chứ, bố , bố !"
Trần Dịch Quân tức đến run rẩy, tuy rằng ông quả thực , nhưng cũng là thích khác về chuyện nhất, ông cảm thấy mới là chịu thiệt thòi nhất.
Ông hy sinh cuộc hôn nhân của , chẳng lẽ còn đủ t.h.ả.m ?
Lẽ nào hầu hạ vị đại tiểu thư đầu óc đơn giản đó là chuyện dễ dàng ?
Đó chính là một vị kiều tiểu thư cái gì cũng , cái gì cũng hiểu!
“Tao , mày đừng bậy bạ, mày là con gái tao, mà chuyện với tao như ?
Giáo d.ụ.c của mày ?"
“Bố , hì hì, bố .
Vậy thì bố thề , bố thề cho xem!
Bố thề nếu thật sự là bố , thì năm tháng nọ, ngày ngày giờ giờ, mãi mãi đều thể gặp ma.
Cả đời ma ám, muôn kiếp giải thoát.
Bố chứ!"
“Đồ hỗn xược!
Hỗn xược hỗn xược!
Tao dựa cái gì mà thề?
Tao là bố mày, tại tao thề?"
Trần Dịch Quân tức giận đến mức mất hết lý trí!
Trần Thanh Dư:
“Bố thì bố sợ cái gì?
Hay là bố chột ?
Trần Dịch Quân, bố thể độc ác như chứ, bố thể như thế hả!
Năm xưa bố nghèo đến mức rách nát, là ai giúp gia đình bố ngày tháng hả.
Sao bố thể đối xử với như , đối xử với ông bà ngoại như chứ!
Lòng lang thú, bố thật là con !"
“Đủ !
Mày bậy, mày bịa đặt cái gì về tao hả!
Mày xem mày dáng một đứa con gái !"
“Bố cũng dáng một bố!"
Trần Thanh Dư chẳng sợ mất mặt, cái sự mất mặt nhất thời đó căn bản chẳng là cái gì cả.
Cô cao giọng:
“Cả nhà các đều ăn cơm mềm của ông bà ngoại , bưng bát lên ăn cơm đặt bát xuống mắng , cả nhà các từng một thật sự là con mà!
thấy giả ma giả quỷ, cũng thật sự ma, mà là trong lòng bố ma thì , nếu dọa đến nông nỗi .
C-ái ch-ết của liên quan đến bố, c-ái ch-ết của ông bà ngoại cũng liên quan đến bố, bố thể như chứ.
Hai ông bà cụ chính là tri thức, mà bố cũng tha cho, bố quá thất đức ."
“Tao đ-ánh ch-ết mày, tao đ-ánh ch-ết cái đứa con gái nghiệt chủng nhà mày, tao xem mày còn dám nữa !"
Trần Dịch Quân cuối cùng nhịn nữa, nhảy xuống giường bệnh xông tới.
Trần Thanh Dư tự nhiên là thể chủ động tay, cô từng câu từng chữ khiêu khích, chính là để Trần Dịch Quân chủ động.
Trần Dịch Quân lao tới, Trần Thanh Dư giả vờ hốt hoảng né tránh, :
“Sao hả?
đúng sự thật , bố thẹn quá hóa giận ?
Quả nhiên trong lòng bố ma mà."
“Tao đ-ánh ch-ết mày!"
Ông lao về phía Trần Thanh Dư, lúc Trần Thanh Dư né tránh, chân thu chậm mất vài phần, Trần Dịch Quân rầm một tiếng, bộp... ngã thật mạnh xuống đất.
“Á!"
Trần Thanh Dư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-944.html.]
“Bố chứ?"
“Là mày, đều là tại mày, đều là mày ngáng chân tao..."
Trần Dịch Quân hung tợn .
Trần Thanh Dư thể tin nổi:
“Bố lý một chút hả!
ngáng chân bố lúc nào chứ?
Trong phòng bệnh bao nhiêu thế , còn cả công an nữa, đều đang cả đấy, mà bố cũng thể mở mắt điêu ?"
Trần Dịch Quân:
“Không mày thì là ai, tao thể đang yên đang lành mà ngã chứ?"
Những khác:
“???"
Mọi quả thực thấy Trần Thanh Dư ngáng chân .
Mọi chỉ thấy cô ngừng né tránh thôi mà, thì ...
đ-ánh là vu oan ?
Đây là loại bố gì !
Trần Thanh Dư:
“Bố, bố thể dối như chứ!
Bố đuổi theo gì, giỏi thì bố rõ chuyện của .
Bố đ-ánh cũng vô ích thôi, chỉ , rốt cuộc bố..."
Trần Dịch Quân mãnh liệt lao lên, giơ tay định tát , Trần Thanh Dư né tránh nhanh, Trần Dịch Quân dùng sức quá đà, bỗng chốc đ-ánh trung, Trần Thanh Dư đưa tay đỡ một cái, nhân cơ hội dùng sức nhéo một cái mạnh:
“Á!!!"
Trần Thanh Dư hỏa tốc thu tay , cao giọng:
“Bố, bố rốt cuộc là , bố vì hãm hại mà cứ kêu la ngớt, rốt cuộc là cái gì ."
Cô rơi nước mắt :
“Hay là bố cảm thấy dội cho chút nước bẩn, thì những chuyện cũ của bố và sẽ còn ai hỏi đến nữa ?
Bao nhiêu năm qua, bố đối xử với , bố đối với thèm đếm xỉa tới, cố tình bôi nhọ danh tiếng của vì yêu mà cần nhà ngoại, đều nhịn hết .
Ai bảo bố là bố của chứ.
Có muôn vàn cái sai, đều sẵn lòng gánh vác cái danh tiếng , nhưng, nếu c-ái ch-ết của liên quan đến bố, tuyệt đối sẽ nhận bố nữa .
Nếu thì chỉ là với ruột vất vả sinh mất mạng, mà còn với ông bà ngoại vất vả nuôi nấng từ nhỏ đến lớn nữa.
Từ nhỏ đến lớn, bố những nuôi nấng , mà còn kìm kẹp ngừng đòi tiền ông bà ngoại, những chuyện , đều hết , nãy đều ...
Bố, bố , bố cho , c-ái ch-ết của rốt cuộc liên quan gì đến bố , bố dám thề ?"
“Tao dựa cái gì mà thề!"
Trần Dịch Quân Trần Thanh Dư tụng kinh niệm chú như thế lải nhải suốt, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong hết cả lên.
Thề thốt ư?
Cái đó thì ông tuyệt đối dám .
Trần Dịch Quân giận dữ :
“Tao thề thì nào!
Cô là do khó sản mà ch-ết, cho cùng là liên quan đến mày đấy, nếu vì sinh mày , thì cô khó sản ?"
Nói như , Trần Dịch Quân càng thêm hùng hồn lý lẽ:
“, đều là vì sinh mày, đều là vì sinh mày đấy!
Cái đồ đen đủi nhà mày!
Mày sinh khắc , mày chính là một cái chổi, ai chạm mày cũng chẳng kết cục gì .
Mày còn chạy tới đây mà lải nhải với tao hả!
Cút, cút ngay cho tao!
Tao đứa con gái như mày."
Trần Thanh Dư thể tin nổi lùi vài bước, :
“Sao bố, bố thể như chứ!"
Nước mắt cô rơi xuống dữ dội hơn, những xung quanh cũng đều Trần Thanh Dư bằng ánh mắt khiển trách, xem náo nhiệt ngoài cửa đông .
Đừng hai họ cãi bằng những lời lẽ lộn xộn, nhưng nhắc tới c-ái ch-ết của Trần Thanh Dư, sự chột hư trương thanh thế của Trần Dịch Quân thì ai ai cũng thấy rõ mồn một.
Ông ngụy trang thật sự quá kém cỏi.
Nếu như là bình thường, Trần Dịch Quân chắc chắn là sẽ giả vờ giả vịt, nhưng hôm nay thì khác.
Đêm qua giả ma, Trần Dịch Quân thật sự cảm nhận là ma .