[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 937
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:39:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế thì danh tiếng của ông càng thối nát hơn.”
Hiện tại ông vốn chẳng còn danh tiếng gì để mà nữa, lẽ nào còn tiếp tục bôi nhọ chính ?
Xa Vĩnh Phong do dự, ông thực sự do dự !
Cậu thanh niên lập tức hét lên:
“Mọi xem, ông đến cái tên cũng , bọn họ quả nhiên là giả mạo.
Còn dám là của nhà máy cơ khí, lòi đuôi chứ gì?"
“Ai chúng , trai tên là Vương Kiến Quốc, ông tên là Vương Kiến Quốc."
Xa Vĩnh Cường gào thét ầm ĩ, gã cũng nghĩ , lúc thể tên thật , nếu tên thật thì quả thực càng mất mặt hơn.
Cho nên Xa Vĩnh Cường ngay lập tức nghĩ đến Vương Kiến Quốc.
Gã khẳng định chắc chắn việc bọn họ ngã xuống hố phân là do Vương Kiến Quốc , thì còn là ai?
Bọn họ thể đắc tội với khác, nhưng chính là Vương Kiến Quốc, từ lúc ở Dương Thành oán trách bọn họ, vẫn luôn âm hiểm vô cùng, là , chắc chắn là .
Cho nên Xa Vĩnh Cường thời khắc mấu chốt chút lưu tình mà bôi nhọ danh tiếng của Vương Kiến Quốc.
“Anh trai đổi tên đổi họ, ông tên là Vương Kiến Quốc."
Xa Vĩnh Cường đắc ý vô cùng, tự mãn ghê gớm, cảm thấy bản quá thông minh.
Nghĩ chiêu đổ vỏ cho Vương Kiến Quốc!
Cái bình thường thể dễ dàng nghĩ , vẫn là gã thôi!
Xa Vĩnh Cường đắc ý đến mức chịu nổi, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, lỗ mũi hướng lên trời.
Cậu thanh niên ngẩn một chút, đó giơ đèn pin soi qua —— “Oẹ!"
Cả lầy lội nước nôi thế .
Thật quá buồn nôn.
Cậu nôn khan hai tiếng, nhưng vẫn kiên cường soi đèn qua nữa, đó hét lớn:
“Kẻ l.ừ.a đ.ả.o!
Bọn họ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, bọn họ lừa , lắm, phát hiện nhé?
bảo các hạng lành gì mà, quả nhiên là thế, , là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Người căn bản Vương Kiến Quốc, tuy mới nhà máy cơ khí hai năm, nhưng từng thấy Vương Kiến Quốc .
Vương Kiến Quốc tướng mạo thế , Vương Kiến Quốc là mặt chữ điền đầu đinh, căn bản !
Hơn nữa Vương Kiến Quốc lớn tuổi hơn ông , căn bản !"
Hô!
Lần càng thêm cảnh giác.
Đó tuyệt đối , nếu là thì thể mạo danh tên?
“Vương Kiến Quốc ở xưởng chúng dạo gần đây xảy chút chuyện, chính là vụ với bà cụ , cho nên truyền ầm ĩ khắp nơi, ông chắc chắn là , như nên mới mạo danh tên.
Mọi đừng tin ông !"
“Hai các rốt cuộc là hạng gì, mau ."
“Tiểu Ngũ Tử, chạy một chuyến , mau đến đồn công an, chuyện chúng thể đại ý, cũng thể tùy tiện xử lý ."
“Được."
Cứu ?
Đừng mơ nữa.
Công an tới, tuyệt đối ai dám cứu , dù mủi lòng đến mấy cũng chịu, ai bọn họ là hạng gì chứ?
Ầm đùng đùng!
Tiếng sấm vang rền, nhanh đó, những hạt mưa to bằng hạt đậu rơi xuống.
“Mọi mau về nhà lấy ô, mặc áo mưa gì đó , cẩn thận một chút."
“, , bọn họ chạy thoát , cứ như bọn họ lên ."
“ đúng."
Hạt mưa rơi xuống lộp độp vội vã, từng một chạy về nhà, em nhà họ Xa gào thét khản đặc cả giọng:
“A a a!
Cứu mạng với!"
“Cái lão thiên ch-ết tiệt , mưa cái gì mà mưa!
Cứu mạng với!"
“Mọi kéo chúng lên ...
á, cái đệt, mưa hạt to quá..."
“A, đáng ch-ết mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-937.html.]
Hai bọn họ vốn dĩ đang “du ngoạn" trong hố phân, thì , những hạt mưa lớn cứ thế rơi lên , nhất thời càng thêm thê t.h.ả.m.
Đáng hận là những ai tay, kiên quyết kéo lên.
Xa Vĩnh Phong quả thực nước mắt.
Mắt ông tối sầm , suýt chút nữa ngất , chỉ thể kêu lên:
“ dối , chúng dối , Vương Kiến Quốc, tên là Xa Vĩnh Phong.
Đây là em trai Xa Vĩnh Cường.
thật sự là của nhà máy cơ khí, là vì sợ mất mặt thôi!
Cứu mạng với!"
Lúc mạng sống vẫn quan trọng hơn!
Hơn nữa các đồng chí công an tới, cũng sẽ bọn họ là ai thôi!
Không giấu nổi nữa .
Xa Vĩnh Cường:
“Anh kêu thì kêu, tên cái gì!"
Xa Vĩnh Phong thèm để ý đến tên đần độn , kêu lên:
“ là Xa Vĩnh Phong, đây là em trai Xa Vĩnh Cường mà."
Hạt mưa lớn rơi lên mặt, Xa Vĩnh Phong gạt , kêu:
“Cứu mạng với!"
“Ai ông là thật giả?
Xưởng chúng quả thực tên Xa Vĩnh Phong, nhưng ông cùng với Vương Kiến Quốc bà cụ đùa bỡn, đều truyền khắp nơi , nếu ông mạo danh Vương Kiến Quốc thành mạo danh Xa Vĩnh Phong, cũng là chuyện khả năng."
Cậu thanh niên ở nhà máy cơ khí vẫn , tìm một chỗ trú mưa, vẫn chằm chằm , sợ bọn họ chạy mất.
Xa Vĩnh Phong:
“Vậy , là ngay mà."
Cậu thanh niên:
“ thấy Vương Kiến Quốc, ông là giả; nhưng từng thấy Xa Vĩnh Phong, ai ông mạo danh !"
Cậu năng đầy lý lẽ.
Xa Vĩnh Phong tức đến chịu nổi, :
“Nếu là của nhà máy cơ khí, thể từng thấy !"
Cậu thanh niên lập tức chộp lấy sơ hở như bắt thóp, hét lên:
“Ông xem ông còn diễn nữa.
Xưởng của chúng là xưởng vạn , cả vạn lận đấy, cùng một phân xưởng, quen chẳng là chuyện bình thường ?
Ông ngay cả xưởng chúng bao nhiêu cũng , chắc chắn là giả mạo !"
Xa Vĩnh Phong tức đến hộc m-áu, mắng c.h.ử.i:
“Lợn ngu, cái đồ lợn ngu , chính là Xa Vĩnh Phong, giả mạo cái rắm!
A a, tức ch-ết !"
Mặc kệ Xa Vĩnh Phong tức giận thế nào, ngạt thở thế nào, nhưng vẫn đang ở trong hố phân thì ai cứu cả!
Mưa càng lúc càng lớn, ông sầu não gầm thét:
“Ông trời công bằng mà! ~"
Xa Vĩnh Cường:
“Vương Kiến Quốc, cái đồ ranh con , dám hại chúng tao như thế, tao sẽ tha cho mày !"
Hai đội mưa gào thét, lúc công an đến thì thấy cảnh tượng , “Các là ai!"
Một tiếng quát lớn, ngược em nhà họ Xa đều lên, hai gào t.h.ả.m thiết, giống như thấy :
“Đồng chí công an, cứu mạng với!
Chúng t.h.ả.m quá mất!
Hu hu hu!"
Hai gào nức nở.
“Các mà tới, chúng sắp nhấn chìm ch-ết đây."
“Mau kéo chúng lên với!"
Các đồng chí công an kỹ , ồ, lập tức bật .
À.
Chúng bình thường , trừ phi nhịn .