[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 930
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:39:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Mẹ cũng đói đây.”
Cả nhà trò chuyện rôm rả, cứ như chuyện ban ngày từng xảy .
Triệu lão thái liếc trộm Trần Thanh Dư một cái, yên tâm.
Tuy nhiên, bà càng tự dặn lòng , chuyện gì cũng đừng mà đắc tội với Trần Thanh Dư, cái cô nàng gặp chuyện mà thể bình tâm nhanh như , chứng tỏ tâm cơ thâm sâu lắm.
Không thể chọc , thể chọc .
Trong lòng Triệu lão thái lẩm bẩm, nhưng khi thức ăn bắt đầu dọn lên, họ nhanh ch.óng chìm đắm mỹ vị, những chuyện khác đều còn quan trọng nữa.
Không gì sướng hơn việc húp một bát canh gà khi trời đang se lạnh.
“Cái đầu gà cho , cái đầu gà cho .”
Triệu lão thái lầm bầm.
Trần Thanh Dư:
“Chẳng bà thích ăn đầu gà ?”
Triệu lão thái:
“Mọi đều ăn, cũng ăn chẳng lãng phí ?
Chị xem, đúng là ngày xưa khổ thật, mấy năm đừng là đầu gà phao câu gà, lúc đó đói quá đến rễ cỏ cũng từng ăn qua .
Cái loại bánh bao ngô trộn bột mì vẫn ăn ?
Đầu gà dù cũng là thịt, thế mà các còn chê.”
Trần Thanh Dư:
“Bà ăn thì ăn, ăn thì thôi, đừng nhảm nhiều thế.
Không ăn vứt cũng chẳng ai xót .”
“ xót, thế thì vẫn nên ăn .”
Triệu lão thái gặm đầu gà, Trần Thanh Dư lúc cũng ăn gần no, húp thêm hai bát canh.
Đến lúc thanh toán cửa, tình cờ gặp một quen — Vương Kiến Quốc.
Vương Kiến Quốc mang khuôn mặt u ám, chỉ một , Trần Thanh Dư nhướn mày.
Triệu lão thái mỉa mai:
“Ồ, đây chẳng là Vương Kiến Quốc ?
Sao ông ngoài tiệm một thế ?
Vợ ông ly hôn với ông , ông lo cho ông ?”
Vương Kiến Quốc như :
“ hẹn bàn chuyện với , lớn tướng thế , cần quản?”
Hồi lúc nhà họ ly hôn, Vương Kiến Quốc là một đứa con hiếu thảo đấy chứ, mở miệng là , ngậm miệng là , bất kể Vương Mỹ Lan và chồng bao nhiêu mâu thuẫn, Vương Kiến Quốc cũng đều khuyên Vương Mỹ Lan nhún nhường.
Vừa ly hôn một cái, cảm giác con chẳng còn hiếu thảo như thế nữa.
Quả nhiên là chỉ yêu cầu vợ hiếu thuận, còn bản thì chẳng nửa phần.
Triệu lão thái:
“Hơ hơ, đây chẳng ông còn với vợ ông rằng, ông cả đời dễ dàng gì, giờ tuổi cao , bảo cô lo lắng nhiều hơn.
Lúc đó như , giờ thế , cũng chẳng rốt cuộc ý ông là nữa.”
Trong lòng Vương Kiến Quốc đang phiền muộn, thực sự dây dưa với cái bà già ch-ết tiệt , :
“Chuyện cũng chẳng gì mâu thuẫn cả, còn việc, chuyện với các bà nữa.”
Trần Thanh Dư:
“Mẹ chồng ơi, chúng thôi, trời lạnh lắm, về sớm mà nghỉ ngơi.”
Triệu lão thái:
“Hừ.”
Trần Thanh Dư cũng ưa gì Vương Kiến Quốc, hễ nắm cơ hội là sẽ khách sáo, nhưng lúc giả vờ tỏ bình thản.
Gia đình Trần Thanh Dư nhanh ch.óng rời , Vương Kiến Quốc ở cửa một lúc, khạc một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-930.html.]
“Đồ già khú đế.”
Rất nhanh đó, gã trong, gã việc của , đang gấp gáp tìm vay tiền.
Ly hôn đưa cho Vương Mỹ Lan hai nghìn tệ, chuyện chẳng khác gì ăn cướp cả, nhưng gã thể đưa.
Nếu đưa, Vương Mỹ Lan sẽ một vài chuyện mờ ám của gã thì hỏng bét.
Đó mới là chuyện lớn.
Cũng may gã vẫn còn đang , tổng quy là vẫn chút quan hệ.
Chỉ thể giải quyết xong xuôi những chuyện mắt, mới tính tiếp chuyện .
Lần ly hôn , gã đúng là tổn thất nặng nề, rằng, ngay cả tiền từ Dương Thành trở về cũng là do gã bỏ , hai nhất quyết chịu liên lạc với gia đình, gã thực sự còn cách nào khác.
tiền bỏ , gã là sẽ đòi .
Trong lòng gã rõ ràng.
cũng may, Xa Vĩnh Phong vẫn còn chút giá trị, tuy rằng cũng ly hôn, nhưng vợ cũ của giải quyết giúp họ một vài rắc rối.
Họ phối hợp với công tác của công an, để họ thể phá án liên tỉnh, trấn áp các tiệm đen.
Một cái nhà nghỉ đen nhỏ chẳng là gì, gần nhà ga còn nhiều tiệm khác.
Lúc ép “trai bao”, gã để ý ngóng, cung cấp ít manh mối.
Gã hiểu rõ, bản giá trị thì mới bảo vệ , nếu thì dựa cái gì chứ.
Tiện thể gã cũng hận thấu xương những kẻ đó, nên sẵn lòng , để tóm gọn bọn chúng.
Vì gã phối hợp vô cùng tích cực, còn thể chính xác chuyện của ít , nên công việc ở bên đều ảnh hưởng.
Giờ đây điều duy nhất ho chính là việc từng quan hệ với nhiều bà già, cái danh tiếng thực sự lọt tai chút nào, nhưng chẳng còn cách nào khác, chỉ thể tạm thời như .
Cứ từ từ mà tính thôi.
Vương Kiến Quốc đảo mắt, gã cũng hận gia đình Trần Thanh Dư, nếu nàng cố tình chạy mất tăm mất tích bỏ mặc , thì gì những chuyện ?
nếu hận nhất, thì chính là Xa Vĩnh Cường.
Gã hận nhất là Xa Vĩnh Cường.
Vốn dĩ chuyện thể trôi qua một cách êm , chính là do cái thằng ngu đầu óc bình thường, rêu rao cho thiên hạ đều , khiến sự việc nhanh ch.óng trở nên tồi tệ.
Cái thằng ch-ết tiệt .
Gã cứ chờ đó, đợi khi tìm thấy cơ hội, nhất định sẽ cho tay.
Vương Kiến Quốc độc ác tính toán.
Trần Thanh Dư thì rằng, loại như nàng, trong danh sách kẻ thù của Vương Kiến Quốc thực còn xếp ở vị trí thứ nhất .
Nói cho cùng, Xa Vĩnh Cường và Vương Mỹ Lan đều xếp gia đình Trần Thanh Dư.
Ngay cả những trong cái tiệm đen ở Dương Thành cũng xếp bọn họ.
Trần Thanh Dư thực sự hề .
Nàng cũng chẳng để tâm đến Vương Kiến Quốc, lúc về đến nhà, dù cũng là trẻ con, Tiểu Giai và Tiểu Viên tuy thể lực nhưng cả quãng đường lên núi xuống núi bộ suốt, còn xe xóc nảy mệt mỏi, hai đứa nhỏ bắt đầu buồn ngủ.
Trần Thanh Dư:
“Các con ngủ sớm .”
“Vâng ạ.”
Tuy hôm nay Trần Thanh Dư vẫn còn việc, nhưng cũng vội khỏi nhà, nàng rửa mặt cũng dọn dẹp, dù lát nữa vẫn ngoài.
Nàng và Triệu lão thái hai bên mép giường sưởi dăm ba câu chuyện .
Triệu lão thái:
“Đến lúc chúng mua nhà , nên phá cái giường sưởi ?
Cứ thấy tiếc tiếc.”
Trần Thanh Dư:
“ , nhưng mà cũng cần dùng đến diện tích lớn như thế .
Thay đó là để trống chỗ mà để đồ đạc.”
Cái đại viện của họ là khu nhà cũ, tuy nhiều phòng nhưng cơ bản đều là giường sưởi, sở dĩ bây giờ ít nhà dùng giường gỗ là do họ mới sửa .
Đặc biệt là phòng của giới trẻ, thanh niên vẫn thích giường gỗ hơn, nên một gia đình sửa .