[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 928
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:35:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu vô tình va một cái thì cô thực sự nhớ những chuyện .”
bây giờ cô rõ ràng .
Hóa chuyện là như .
Bà Triệu hiểu, :
“Con gì ?
Kỳ lạ thật đấy, thành phù hộ cho con .”
Sau đó bà :
“Con chứ?
Sắc mặt con tệ quá.”
Trần Thanh Dư xua tay để hai đứa trẻ tiếp tục đốt giấy, cô do dự một chút khẽ với bà Triệu:
“Không con va hỏng đầu , mà là con đột nhiên nhớ chuyện lúc nhỏ.”
Bà Triệu:
“Hửm?”
Lúc nhỏ ?
Trần Thanh Dư thấp giọng:
“Hóa khi con còn sống, Trần Dịch Quân lén lút qua với Ngụy Thục Phân .”
“Hả?”
Bà Triệu:
“Cái đệch, bọn họ còn mặt mũi ?
Thế thì quá là con .”
Trần Thanh Dư:
“Con va một cái thì đột nhiên nhớ , con khó sản cũng là vì bắt quả tang tại trận, con khi sự thật thì bố con đẩy xuống lầu.”
Bà Triệu thể tin nổi cô, lắp bắp:
“Ông...
ông ...
ông đẩy ?”
Trần Thanh Dư gật đầu.
“Hổ dữ còn nỡ ăn thịt con mà.”
Bà Triệu dám tin, ngay cả chị Phạm trong khu tập thể vốn đối xử tệ nhất với con cái cũng từng chuyện mà.
Triệu Dung đối với Viên Tiểu Thúy độc ác thì cũng ruột .
Mà bố ruột thể chuyện ?
Trần Thanh Dư:
“Chính là ông .”
Sở dĩ cô với bà Triệu là vì nhiều chuyện vẫn cần bà Triệu phối hợp, nếu cô cũng chẳng gì.
Trần Thanh Dư c.ắ.n môi:
“Con sẽ tha cho ông .”
Bà Triệu sợ bọn trẻ thấy nên kéo Trần Thanh Dư một góc, nhỏ giọng :
“Con định gì?
Con dâu , cho con xử lý ông .
con xử lý ông thì cũng đừng để bản liên lụy chứ, nhà còn bọn trẻ nữa mà, con cũng nghĩ cho Tiểu Giai và Tiểu Viên nữa.
Còn cả chính con nữa, bất kể là ông bà ngoại, con, là Tuấn Văn, họ đều thương con như chắc chắn đều con gặp chuyện gì .
Con đừng chuyện gì phạm pháp đấy.
Chúng thể báo thù nhưng tuyệt đối để bản dính , con ý tưởng gì cứ với , chắc chắn sẽ cho con!
Mẹ dính cũng chứ con thì thể .
Cả nhà đều trông cậy con đấy.
Bọn trẻ cũng trông cậy con nữa.”
Bà Triệu hiếm khi những lời thật lòng:
“Mẹ cũng thương xót gì con , nhưng thương cháu trai cháu gái của mà.
Mẹ càng thể để Tuấn Văn suối vàng yên lòng.
Nó thích con như , cũng thể để con thật sự gặp chuyện .
Con đừng gì dại dột, thì cứ để .
Dù cũng già , xử lý bọn họ sợ thiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-928.html.]
Con xem cái thứ súc sinh mất lương tâm thể thất đức đến mức độ đó , thật sự... mấy cái lão đàn ông ai nấy đều lòng lang thú thế nhỉ.”
Bà Triệu càng càng tức.
Trần Thanh Dư còn tức hơn bà nhiều, nhưng chắc là vì tức quá nên cô thể giữ bình tĩnh.
Cô hít một thật sâu :
“Mẹ yên tâm , con chắc chắn sẽ để bản dính , nhưng bọn họ cũng đừng hòng sống yên , con tin là bọn họ điểm yếu gì.”
Trần Thanh Dư lạnh:
“Cho dù thì con cũng sẽ cho bọn họ ghê tởm đến ch-ết thì thôi.”
Bà Triệu:
“ đúng đúng, chuyện phạm pháp thì nhưng những chuyện khác thì đều hết, nếu về việc cho ghê tởm thì là thạo nhất đấy, một trăm linh tám cách, con đợi nghĩ cho.
Chúng đảm bảo sẽ cho bọn họ xui xẻo, kết cục .”
Trần Thanh Dư sâu mắt bà Triệu một cái.
Bà Triệu:
“Con cứ chờ xem.”
Bà Triệu:
“Con xem nhiều khi thể tin tà thuật nhé, con xem bao nhiêu năm nay con chẳng nhớ gì, đúng cái tiết Thanh minh đến mộ va một cái nhớ hết sạch.
là ông trời cũng nổi nữa , đúng là trong bóng tối tự sự sắp đặt mà.”
Trần Thanh Dư lên tiếng.
Bà Triệu:
“Con yên tâm, chuyện đây .”
Bà vô cùng kiên định:
“Mẹ sẽ cho bọn họ ghê tởm đến ch-ết.”
Chương 146 Báo thù (1)
Trần Thanh Dư va một cái, nhưng cũng chẳng chuyện gì to tát.
Ngược nhờ âm sai dương lệch mà cô nhớ ít chuyện cũ.
Có những lúc những việc thực sự là ý trời như .
Bao nhiêu năm , từ lúc cô mất trí nhớ khi còn nhỏ đến tận bây giờ cũng hơn hai mươi năm, sớm sớm muộn muộn, mà nhớ lúc .
Chỉ là một cái va chạm nhẹ nhàng như thôi...
Cứ như thể là sự sắp đặt định sẵn của ông trời .
Trần Thanh Dư vốn dĩ cảm thấy một cách hành xử của ông bà ngoại chút mâu thuẫn kỳ lạ, giờ đây thì rõ ràng .
Hóa họ thực sự “tương lai" nên mới thể chuẩn nhiều kế hoạch như .
Cô từng báo một điều nên họ sự chuẩn cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Chỉ tiếc là họ chuẩn nhưng vẫn đủ!
Đối với cái gã Trần Dịch Quân khốn khiếp đó, Trần Thanh Dư vẫn nghĩ nên đối phó thế nào.
Trong lòng cô bùng cháy một ngọn lửa, khao khát xử lý ông ngay lập tức, nhưng suy cho cùng cô cũng lớn lên trong thời đại hòa bình nên bảo cô mấy chuyện ghê tởm hành hạ khác thì cô , đ-ánh cho một trận trút giận cũng là lẽ thường tình.
bảo cô thật sự lấy mắt trả mắt lấy răng trả răng theo đúng nghĩa đen thì Trần Thanh Dư thật sự xuống tay .
Không cô nương tay với Trần Dịch Quân mà là cái việc đó nó phạm pháp, Trần Thanh Dư thực sự .
Trong nhất thời Trần Thanh Dư còn chút m-ông lung.
Cô thậm chí còn cách nào đưa ông tù , vì cô rằng gần ba mươi năm trôi qua , việc Trần Dịch Quân khiến vợ khó sản cố ý trì hoãn, chuyện căn bản thể truy cứu vì bằng chứng.
Chuyện sinh nở vốn dĩ rõ ràng.
Sắc mặt Trần Thanh Dư tối sầm , bà Triệu rụt rè Trần Thanh Dư một cái hỏi:
“Con chứ?”
Trần Thanh Dư:
“Người thì nhưng lòng thì thoải mái.”
Bà Triệu:
“Hay là con cũng ném ông xuống hố phân , cho ông mất mặt.”
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Con thể để ông hời như thế .”
Bà Triệu lặng lẽ thở dài một tiếng.
Bà lẩm bẩm:
“Sao mà thể cái loại chuyện đó nhỉ.”
Lúc cả nhà cùng xuống núi, hôm nay trời âm u, họ ở núi cũng lâu nên giờ đây trời bắt đầu tối sầm .
Bà Triệu:
“Trời bắt đầu tối đấy, cẩn thận , đường trơn chớ để ngã.”