[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 927

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:35:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Dịch Quân suy nghĩ một lát :

 

“Bác sĩ bảo cũng khó .

 

nghĩ kỹ , cứ nắm nó trong tay thì nặn tròn nặn méo thế nào mà chẳng .

 

Thu-ốc bệnh viện kê cho nó chúng bớt cho nó uống .

 

Ngoài để hai cái lão già ch-ết tiệt đón nó suốt, giữ nó bên cạnh , dăm bữa nửa tháng mới cho họ đón về một để nắm tình hình.

 

Như còn thể lấy nó cái cớ để đòi tiền hai cái lão già đó.”

 

“Được!”

 

Hai họ bàn bạc với , cô bé trong nhà vệ sinh ngơ ngác nghiêng đầu, hiểu lắm...

 

Hình ảnh bắt đầu xoay chuyển.

 

Cô bé đến một ngôi nhà lớn, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang sốt ruột :

 

“Tiểu Thanh Dư nhớ chuyện đây nữa , bây giờ!

 

Em chẳng nhớ gì cả, cứ mềm mỏng yếu ớt như một cục bột, giống như đây cái gì cũng , cũng mách lẻo, giờ thế chắc chắn sẽ bắt nạt cho mà xem.

 

Chúng thể để em nhà họ Trần .”

 

Hai cụ già cũng cau mày c.h.ặ.t chẽ:

 

“Trần Dịch Quân dù cũng là bố đẻ, chúng mà cướp , ông chịu thả , thành phần gia đình chúng , căn bản giành .

 

Chỉ thể để mắt tới nhiều hơn thôi.

 

Nếu thì dùng tiền.

 

Trần Dịch Quân tham tài, vì tiền ông chắc chắn vẫn sẽ để chúng giữ thế chủ động.”

 

“Cái thằng khốn đó!”

 

Thiếu niên xoay như chong ch.óng:

 

“Tiểu Thanh Dư đây thông minh, em túc tuệ, cái gì cháu cũng lo, nhưng bây giờ cháu thật sự yên tâm, em giờ chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường khác cả...”

 

“Đừng nữa, lẽ nhớ kiếp đối với con bé cũng là một chuyện .”

 

“Chuyện gì chứ, cháu yên tâm ?

 

Tiểu Thanh Dư còn bảo phận của chúng sẽ gặp rắc rối, bảo chúng Hồng Kông, là chúng đưa em cùng .

 

Như thể thoát khỏi Trần Dịch Quân, thể bình an một chút.”

 

Giọng điệu của thiếu niên vô cùng khẩn trương.

 

Ngược , đàn ông trung niên nho nhã thì vẻ do dự, đó lắc đầu:

 

“Chúng đường đường chính chính, cứ thế mà bỏ thì chẳng sẽ nghĩ là chúng bỏ trốn .

 

Chúng thế nào cũng , nhưng danh tiếng của hai đứa thì tính !

 

Hơn nữa, e là bao giờ về quê hương nữa.

 

Chắc đến nỗi , chắc đến mức khó khăn thế ...

 

Mặc dù tổ tiên gia đình chúng cũng chút gia sản, nhưng chúng chỉ là những sách bình thường thôi, cha nghĩ chuyện sẽ tệ đến mức đó ...”

 

mà!”

 

“Chắc là , mấy năm nay chúng cũng lượt tẩu tán ít , giờ còn lộ liễu nữa, cứ tiếp tục tẩu tán là , miễn là tư bản thì sẽ .”

 

...”

 

“Được , .”

 

Tiểu Thanh Dư giường nhắm mắt nhưng cũng ngủ, cô bé nhỏ nhắn vẫn cứ ngẩn ngơ.

 

Trần Thanh Dư ôm đầu, mồ hôi hột to như hạt đậu rơi xuống.

 

Bà Triệu:

 

“Sao mà đau thế ?

 

Con va mạnh , thấy buồn nôn ?

 

Nếu thì để cõng con xuống núi, chúng đến bệnh viện khám xem, con chuyện gì đấy.

 

Con đừng dọa nhé...”

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên ở bên cạnh cũng mồm năm miệng mười vô cùng lo lắng.

 

Trần Thanh Dư cảm thấy đầu óc loạn xạ, nhiều ký ức đột nhiên ùa về.

 

Một lúc lâu sắc mặt cô mới trắng bệch ngẩng đầu lên :

 

“Con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-927.html.]

 

Không đau .”

 

“Con dối, mặt mà còn giả vờ ?

 

Xem cái mặt con kìa, xanh mét mà còn bảo .

 

Con tựa vai , tựa một lát xem đầu còn choáng , cái đầu là chuyện lớn đấy, lát nữa chúng xuống núi ngay.”

 

Vào thời khắc mấu chốt bà Triệu vẫn thể gánh vác việc.

 

Trần Thanh Dư khẽ gật đầu.

 

ba đang quan tâm , nở một nụ yếu ớt :

 

“Con thật sự đau, xem , con thật sự gì mà.”

 

Cô buông tay , trán gì nghiêm trọng, ngoại trừ đỏ một chút và một vết trầy xước nhỏ, thực sự đáng ngại.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con chỉ là nhớ một chuyện nên đầu choáng thôi.”

 

“Vậy con tựa một lát , bảo trời mưa đường trơn mà con còn cứ cố chấp, xem , giờ thì khổ ?

 

Tựa một lúc .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng.”

 

Cô tựa bà Triệu một lúc lâu, đầu cuối cùng cũng hết choáng, cũng còn thấy buồn nôn như lúc nãy nữa.

 

Lúc cô mới tỉnh táo vài phần.

 

gì, mà là đang tiêu hóa những ký ức .

 

Hóa lúc nhỏ cô từng mất trí nhớ một .

 

Trần Thanh Dư kẻ ngốc, với những ký ức rõ ràng thế cô lập tức phản ứng ngay.

 

Quả nhiên ngay từ đầu cô là Trần Thanh Dư thực sự , việc uống thu-ốc chuột sáu năm cô mất trí nhớ mà chỉ là khiến cô thức tỉnh, khôi phục ký ức kiếp mà thôi.

 

Theo lời ông ngoại thì thực ngay từ khi sinh mang theo ký ức kiếp .

 

, những hành động bất thường của ông bà ngoại cô là do nhận sự nhắc nhở của cô, những chuyện sẽ xảy nên mới nhiều sự sắp xếp như .

 

Có điều đó vì lén mà ngã va đầu nên cô mới mất trí nhớ, trở thành một đứa trẻ thực sự.

 

Còn ông bà ngoại cô thì vẫn lạc quan phán đoán tình hình nên mới dẫn đến những chuyện đó.

 

Họ thể sắp xếp từ sớm vẫn là vì để tâm đến lời của cô.

 

Trần Thanh Dư chút buồn bã, càng chút tiếc nuối, nếu lúc đó ông bà ngoại đưa và cô thì lẽ họ ch-ết.

 

Cô cụp mắt xuống, cả trông ủ rũ.

 

nhanh đó Trần Thanh Dư bừng lên ý chí chiến đấu.

 

C-ái ch-ết của cô hóa là tai nạn.

 

Trước đây cô chỉ nghĩ mất vì khó sản, hóa là vì bắt gặp gian tình của Trần Dịch Quân và Ngụy Thục Phân nên mới dẫn đến khó sản.

 

Trần Dịch Quân thậm chí còn cố ý trì hoãn thời gian ch-ữa tr-ị.

 

Cái tên khốn kiếp đáng ch-ết .

 

Trong mắt Trần Thanh Dư bùng lên ngọn lửa hừng hực.

 

Vốn dĩ cô định mặc kệ Trần Dịch Quân , nhưng ngờ còn chuyện nữa.

 

Trần Thanh Dư nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

“Sao ?”

 

Bà Triệu lo lắng hỏi:

 

“Con thật sự chứ?”

 

Trần Thanh Dư lắc đầu.

 

Bà Triệu vô cùng lo lắng, bà quyết định:

 

“Lát nữa đốt xong xuống núi, cõng con .

 

Cái đầu là thứ tinh vi nhất, con va một cái tuy trông nhưng chuyện lớn nhỏ khó lắm.

 

Mẹ bà ngoại con cũng thật là, phù hộ cho con t.ử tế, để con va một cái thế .”

 

Trần Thanh Dư im lặng một lúc :

 

“Có lẽ... chính vì phù hộ cho con nên con mới va một cái.”

 

 

Loading...