Bà Triệu:
“Vậy cũng .
Những cái đó kiểu ghét giàu nghèo, thấy nhà bán hàng rong kiếm tiền là liền dòm ngó.
Chẳng con Lý Linh Linh định tìm bố con đến gây rối ?
Ông xuất hiện .”
Trần Thanh Dư:
“Lý Linh Linh chắc là , lúc đó con dọa cô một chút, chắc là tác dụng.
Bản Lý Linh Linh cũng hạng đặc biệt cứng rắn.”
“Dù thì bố con và cái mụ dì ghẻ thối tha mà dám đến, con cứ chờ mà xem, bà già sẽ cào nát mặt bọn họ như sợi khoai tây luôn.
Với cái đức hạnh đó mà còn dám đến nhà chiếm tiện nghi, chiều chuộng bọn họ quá .”
Trần Thanh Dư:
“Vậy thì , con mà tay với bọn họ thì cho lắm.
Mẹ cứ , con sẽ hỗ trợ .”
Có câu , bà Triệu chẳng còn lo lắng gì nữa.
Trần Thanh Dư lặng lẽ tay hỗ trợ bà, thì bà đảm bảo sẽ đại sát tứ phương ngay!
Bà Triệu:
“Dạo động tay động chân, cũng ngứa ngáy lắm , nếu ông mà đến, nhất định vận động gân cốt một chút mới .”
Trần Thanh Dư bật .
Bà Triệu:
“Con thế trông chẳng giống tẹo nào.”
Trần Thanh Dư vô cùng chân thành hỏi ngược :
“Mẹ là ?”
“Ồ, tất nhiên , chúng chỉ là bán hàng rong thôi, đương nhiên là , những kẻ chiếm tiện nghi mới .”
“Thì đó thôi.”
Hai một tiếng, bà Triệu:
“Này, hôm nay con xử lý em nhà họ Xa ?”
Trần Thanh Dư:
“Đi chứ, con sẽ cho bọn chúng bơi ngửa trong hố phân.”
Bà Triệu giơ ngón tay cái lên.
Trần Thanh Dư:
“Chúng giúp bọn chúng nổi danh chứ.”
Hai “hắc hắc hắc" với , trông giống vai phản diện.
Trần Thanh Dư:
“Được , tiếp tục việc thôi.”
Trần Thanh Dư miệng tiếp tục việc nhưng quan sát xung quanh thêm một nữa.
Theo hiểu của cô về ông bà ngoại, cô cảm thấy tám chín phần mười là họ giấu đồ ở đây.
Những lời dặn dò tưởng chừng bình thường đó chính là lời ẩn ý.
Người khác lẽ hiểu, nhưng đó là cho cô, lẽ nào cô hiểu ?
Vậy thì thể giấu ở ?
Nếu họ đào một mật thất ở đây thì Trần Thanh Dư cũng tin lắm.
Đây chẳng chuyện dễ dàng gì, hai họ đều là sách, lẽ nào thể tự xây mật thất trong núi ?
Dù họ nghề gì chăng nữa, chắc hẳn cũng việc đó.
Họ thể bỏ tiền thuê , nhưng như thì an .
Trần Thanh Dư tin họ sẽ tìm ngoài, cẩn thận đến mức thì thể tìm ngoài chứ.
Vì ... chỉ thể là chôn đất thôi.
Trần Thanh Dư mím môi, về phía những cây hòe , liệu chôn gốc cây ?
Trần Thanh Dư để lộ cho bà Triệu thấy nên cúi đầu tiếp tục nhổ cỏ.
Hôm nào cô đến thử một phen mới .
nếu thật sự , cô cũng thể đào lên ngay .
Cô chỗ giấu mà.
Về cái khu tập thể của họ ?
Thế thì .
Bà Triệu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-926.html.]
“Mấy cái cỏ , là chúng đừng nhổ nữa, con đến mang theo cái liềm cho .”
Trần Thanh Dư:
“...”
Bà Triệu:
“Thật đấy, cỏ cao quá, nhổ khó thật, ây...”
Bà bỗng vững, Trần Thanh Dư nhanh ch.óng tiến lên một bước, phi chộp lấy bà.
“Mẹ cẩn thận một chút.”
Bà Triệu:
“Con thấy , bảo mà.”
Trần Thanh Dư:
“Mẹ sang một bên mà đốt giấy với bọn trẻ , để con tự , con sức khỏe.”
“Không , trời mưa mặt đất trơn lắm, chân cũng trơn.”
Trần Thanh Dư:
“Đi .”
Cô tự nhổ cỏ.
Lẩm bẩm:
“Trơn cái gì mà trơn, là tại vô dụng thôi, mấy cọng cỏ thôi mà con còn... con...
ây da!”
Con đúng là điều gì, Trần Thanh Dư dứt lời thì chính cô cũng trượt chân một cái, cô đưa tay chống loạn xạ, đầu va bộp b-ia mộ của bà ngoại, “ư!”
Một tiếng kêu đau vang lên.
Trần Thanh Dư ôm trán, chỉ thấy mắt tối sầm, một trận trời đất cuồng, đột nhiên, cô nhớ một khung cảnh.
Khi đó cô bốn năm tuổi, bé xíu xiu, tết hai cái b.í.m tóc nhỏ, áp tai cửa lén...
Hình ảnh chuyển dời, Trần Dịch Quân dường như phát hiện , lôi kéo cô, cô bé Thanh Dư bé nhỏ chạy đến cửa, cô bé nhằm thẳng tay Trần Dịch Quân mà c.ắ.n một cái, ao uốm~
Trần Dịch Quân lập tức buông tay, ánh mắt hung tợn, vung tay đẩy mạnh một cái, cô bé Thanh Dư bé nhỏ lập tức lăn xuống cầu thang...
Chắc là va đầu đó, m-áu từ gáy chảy ...
Trần Thanh Dư ôm trán bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Bà Triệu:
“Con dâu ơi, con chứ, bảo cẩn thận mà, con ?
Để xem nào.”
Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng vội vàng chạy :
“Mẹ ơi, thế nào ?
Đau lắm ạ?
Mẹ ơi!”
Trần Thanh Dư lắc đầu, đầu óc loạn hết cả lên.
Cô đáp lời của chồng và Tiểu Giai, Tiểu Viên, chỉ cau mày đất, ôm trán, ký ức hỗn loạn.
“Con là ai?”
Cô bé lắc đầu.
“Con còn nhớ thấy gì ?”
Cô bé lắc đầu.
“Vậy con là ai, con nhớ ?”
Cô bé vẫn lắc đầu....
Hình ảnh xoay chuyển.
Cô bé Thanh Dư bé nhỏ đang ngơ ngác trong nhà vệ sinh thì thấy tiếng chuyện bên ngoài.
Là hai vợ chồng Trần Dịch Quân.
Ngụy Thục Phân:
“Con bé mất trí nhớ ?”
Trần Dịch Quân gật đầu:
“Lúc nãy hỏi kỹ bác sĩ , ông nó va đầu, còn nhỏ tuổi nên nhớ chuyện đây nữa.
Đây cũng là chuyện , nếu còn chẳng đối phó với nhà họ Tưởng thế nào.
Nếu để nhà họ Tưởng của Thanh Dư là do phát hiện gian tình của chúng đẩy ngã mới dẫn đến khó sản, là do cố ý trì hoãn ch-ữa tr-ị nên cô mới ch-ết thì họ sẽ tha cho .”
“Ông trời cũng giúp chúng mà.”
“Chẳng , lũ nhà giàu lấy quyền gì mà hưởng phúc chứ, cũng đến lượt chúng .”
“Vậy chứng mất trí nhớ là v-ĩnh vi-ễn ... liệu con bé nhớ ?”